Krishnamurti Subtitles

Trong Cô Đơn Bạn Có Thể Hoàn Toàn An Toàn

Brockwood Park - 19 May 1976

The Transformation of Man 4



0:09 K: Tôi không nghĩ hôm qua chúng
ta đã trả lời câu hỏi...
  
0:14 ...tại sao con người
sống lối họ đang sống.
  
0:20 Tôi không nghĩ chúng
ta đã tìm hiểu đủ sâu.
  
0:25 Chúng ta trả lời chưa?
 
0:29 S: Chúng ta đến chỗ...
chúng ta chưa hề trả lời.
  
0:33 Tôi bỏ lại cảm giác...
 
0:35 K: Không, tối qua tôi
đã suy nghĩ về nó...
  
0:37 ...ý tôi đúng
hơn là sáng nay...
  
0:39 ...và tôi chợt nảy ra là
chúng ta chưa trả lời xong.
  
0:42 Chúng ta tìm hiểu 'Ý nghĩ
có thể quan sát chính nó'?
  
0:48 S: Đúng. B: Vâng.
 
0:51 K: Nhưng tôi nghĩ chúng
ta phải trả lời.
  
0:54 B: Nhưng tôi nghĩ điều chúng
ta đã nói là đang trả lời.
  
0:58 Nó liên quan đến trả lời.
 
1:00 K: Vâng, liên quan.
Nhưng không đầy đủ.
  
1:02 B: Vâng.
 
1:05 S: Không, không đầy đủ,
chưa nắm được vấn đề...
  
1:09 ...tại sao con người
sống lối ấy...
  
1:11 ...và tại sao
họ không thay đổi?
  
1:12 Tại sao, biết là,
họ không thay đổi.
  
1:16 K: Vâng.
 
1:20 Chúng ta có thể tìm hiểu
đôi chút trước khi tiếp tục...
  
1:24 S: À, trả lời ngay
cho vấn đề này là...
  
1:28 ...họ thích nó,
nó cung cấp...
  
1:30 ...chúng ta gần như chống
nó và hơi bị kéo đi...
  
1:34 K: Tôi nghĩ nó sâu
hơn thế, phải không?
  
1:41 Bởi cái dính trong
đó... ...về kinh tế, nếu bạn...
  
1:47 ...nếu bạn thực sự
chuyển hóa qui định mình...
  
1:54 ...lối bạn sống...
 
1:57 ...về kinh tế bạn
có lẽ thấy mình...
  
1:59 ...trong tình thế
rất khó khăn. S: Đúng.
  
2:03 K: Và cũng, nó ngược
lại thói thường.
  
2:08 Hoàn toàn ngược
lại thường tình.
  
2:11 B: Ngài nói nó
có thể dẫn đến...
  
2:13 ...bất an khách quan nào đó?
 
2:15 K: Bất an khách quan.
 
2:17 B: Không chỉ là vấn
đề tưởng tượng.
  
2:18 K: Không, bất an thực.
 
2:21 B: Bởi rất nhiều việc
chúng ta bàn hôm qua...
  
2:23 ...là ảo tưởng về an
toàn và không an toàn.
  
2:26 ...nhưng thêm vào đó
có vài cái thực...
  
2:28 K: ...bất an
thực. B: ...bất an.
  
2:32 K: Và cả, không hàm ý rằng
bạn phải đứng một mình?
  
2:40 S: Rõ ràng...bạn
ở vào cái mới...
  
2:46 Bạn ở trong tình
thế hoàn toàn...
  
2:48 ...khác bởi vì bạn không...
 
2:49 K: Như, hoàn toàn...
- không phải cô lập -
  
2:56 ...ngoài dòng chảy.
 
3:00 Và nghĩa là bạn
phải một mình...
  
3:04 ...một mình về tâm lý...
 
3:07 ...và xem con người
có thể đứng như thế.
  
3:11 S: Chắc chắn cái kia
thì hoàn toàn cùng nhau.
  
3:14 K: Đó là bản năng bầy đoàn,
cái mà mọi nhà độc tài dùng...
  
3:20 ...và cũng mọi
vật là cùng nhau...
  
3:23 ...đoàn kết lại,
không một mình.
  
3:27 S: Giống như họ, như họ...
 
3:30 Đều dựa trên tranh đua...
 
3:33 ...cách nào đó,
tôi hơn bạn...
  
3:36 K: Dĩ nhiên, dĩ nhiên. Các
thế vận hội đều vậy.
  
3:39 B: À, chưa rõ bởi vì...
 
3:41 ...nhưng nghĩa nào đó
chúng ta cùng nhau...
  
3:43 ...nhưng không trong
nghĩa... K: Dĩ nhiên.
  
3:46 B: Xã hội, hình
như, cho chúng ta...
  
3:48 ...vài nghĩa sai
lầm về cùng nhau...
  
3:51 ...mà thực sự là manh mún.
 
3:53 K: Vâng, đúng vậy.
 
3:54 B: Nhưng được gọi
là cùng nhau.
  
3:57 Tạm thời nó cho
bạn cảm giác vậy.
  
4:00 K: Vậy bạn nói, một
trong các lý do chính...
  
4:06 ...mà con người không muốn...
 
4:08 ...chuyển hóa họ tận gốc...
 
4:11 ...là thực sự
họ sợ rằng...
  
4:15 ...không thuộc
về một nhóm...
  
4:17 ...một đoàn, điều
gì xác định...
  
4:21 ...mà nó hàm ý hoàn
toàn đứng một mình?
  
4:25 Và tôi nghĩ bạn chỉ có
thể hợp tác từ một mình...
  
4:29 ...không phải quay trở lại.
 
4:33 S: Chắc chắn, theo kinh nghiệm,
mọi người không thích...
  
4:38 ...khác nhau, chúng ta biết,
và theo kinh nghiệm họ...
  
4:44 K: Chắc bạn phải
xem trên TV...
  
4:48 Thanh niên Trung quốc
tập luyện, Nga...
  
4:52 ...tất cả bọn người
hầu phương đông...
  
4:57 ...đều tập luyện, tập
luyện, không hề một mình.
  
5:01 S: Vâng. B: Vâng.
 
5:04 K: Có lần tôi nói
với một anh FBI.
  
5:10 Anh ta đến thăm tôi và nói...
 
5:12 'Tại sao ngài luôn
luôn đi một mình?
  
5:16 Tại sao ngài quá cô đơn?
 
5:18 Tôi thấy ngài một mình
đi trên đồi...tại sao?'
  
5:24 Kịp không? Hắn nghĩ,
vậy là quá buồn phiền.
  
5:30 B: Tôi nghĩ, các nhà
nhân loại học tìm ra...
  
5:33 ...ở loài người
rất sơ khai...
  
5:35 ...cảm giác tuỳ
thuộc vào bộ lạc...
  
5:38 ...cũng rất mạnh. Họ
cảm thấy mất hết...
  
5:40 ...toàn bộ cấu
trúc tâm lý họ...
  
5:43 ...lệ thuộc vào
ở trong bộ lạc.
  
5:45 K: Và tôi nghĩ, đó là
một trong những lý do...
  
5:47 ...chúng ta không muốn...
 
5:50 ...chúng ta sợ hãi!
 
5:55 Tóm lại, bám vào cái
khổ mà bạn đã biết...
  
5:58 ...hơn là bước vào loại
khổ khác mà bạn không biết.
  
6:02 S: Đúng vậy. Nhưng có cả bộ
khung hành động/phản ứng.
  
6:08 Tức là, ở với người
khác... K: ...bạn an toàn.
  
6:13 S: ...bạn an toàn. Và bạn...
 
6:16 ...ngay cả đi xa
hơn, có hành động...
  
6:22 ...hầu như bạn có thể
nói ở với người khác...
  
6:24 ...là một phần của
luôn luôn sống từ...
  
6:29 'bạn là vầy, tôi so sánh
tôi với bạn và vì vậy...
  
6:33 ...tôi cùng với bạn', phần
nào như ý nghĩ sau đó.
  
6:37 Bạn biết ý tôi? Đó là
một phần của vòng tròn.
  
6:41 B: Ngay cả nếu
bạn bỏ so sánh...
  
6:42 ...tôi nghĩ có
điều gì sâu hơn...
  
6:44 ...trong nghĩa mọi
người cảm thấy...
  
6:47 ...cùng nhau này,
cảm giác tuỳ thuộc...
  
6:49 ...vào nhóm, mặc dù
họ không so sánh...
  
6:52 ...họ chỉ cảm thấy an
toàn, họ sẽ được chăm nom...
  
6:55 ...như người mẹ có
thể chăm lo cho bạn...
  
6:57 ...bạn phần nào được
ủng hộ, cơ bản...
  
7:04 ...sẽ tốt đẹp bởi nhóm
rộng lớn, khôn ngoan...
  
7:07 ...biết nên làm gì.
 
7:09 Tôi nghĩ có cảm
nhận như thế, khá sâu.
  
7:15 Nhà thờ có thể
cho cảm nhận ấy.
  
7:16 K: Vâng. Bạn thấy ảnh
những con thú kia?
  
7:22 Chúng luôn trong đàn.
 
7:25 S: Trừ sư tử trên núi.
 
7:26 Bạn có đọc về sư tử chưa?
 
7:28 Đã có vài nghiên cứu...
 
7:30 ...do Shaller, ông ta
chỉ ra rằng sư tử...
  
7:34 ...luôn luôn, trong đàn...
 
7:37 ...luôn có một
con đi một mình.
  
7:40 K: Vâng... S: Ngài đã đọc nó?
 
7:42 K: Tôi đã nghe về nó.
B: Tuy nhiên, mèo không...
  
7:46 K: Cảm giác một
mình rất lớn...
  
7:52 - có rất nhiều trong nó.
 
7:54 Không chỉ
- tôi nói, không phải cô lập.
  
7:58 S: Đúng.
 
8:00 B: Nhưng, tôi hỏi, mọi
người tìm kiếm...
  
8:04 ...cảm giác ấy
từ nhóm bạn có ...
  
8:05 ...vài ủng hộ từ
cả nhóm. K: Dĩ nhiên.
  
8:09 B: Giờ thì, không thể thảo
luận về một mình sao?...
  
8:12 ...trong ấy bạn
có an toàn gì?
  
8:17 Mọi người tìm kiếm trong
nhóm một loại an toàn...
  
8:20 ...hình như, thực sự nó
chỉ khởi lên khi một mình.
  
8:24 K: Vâng, đúng vậy.
 
8:26 Một mình, bạn có
thể hết sức an toàn.
  
8:28 B: Không biết chúng ta có
thể bàn nó, bởi hình như...
  
8:32 ...có ảo tưởng ở đó...
 
8:33 ...mọi người cho rằng bạn
có thể thấy bạn nên...
  
8:35 ...có cảm giác
an toàn. K: Đúng.
  
8:38 B: Và họ tìm kiếm nó
trong đoàn nhóm, nhóm là...
  
8:41 ...đại diện cho
điều gì chung.
  
8:44 K: Nhóm không phải toàn thể.
 
8:46 B: Không phải, nhưng
chúng ta nghĩ thế.
  
8:48 K: Dĩ nhiên.
 
8:49 B: Trẻ nhỏ nghĩ bộ
lạc là cả thế giới.
  
8:52 K: Ý tôi, con người khi
hắn sống lối ấy...
  
8:59 ...nếu hắn tự thay đổi, hắn
thành cô đơn, hắn một mình.
  
9:08 ...cô đơn ấy không
phải cô lập...
  
9:11 ...và vì vậy nó là hình
thức thông minh tối cao.
  
9:16 B: Vâng, nhưng ngài có
thể đi sâu hơn chút...
  
9:18 ...về nó không là cô lập...
 
9:20 ...bởi thoạt nhìn
khi ngài nói cô đơn...
  
9:22 ...cảm giác tôi ở đây, hoàn
toàn tách biệt. Phải không?
  
9:25 K: Không tách biệt,
không. B: Đó có lẽ...
  
9:28 S: Ngài nghĩ sao, phải
là ai đó kinh nghiệm?
  
9:33 Có một phần là hình
như mọi người bị hút...
  
9:38 ...họ phải ở cùng nhau,
họ phải giống người khác.
  
9:45 Cái gì thay đổi
nó? Đó là vấn đề.
  
9:49 Cái gì thay đổi
ai đó ra khỏi nó?
  
9:52 ...và kế đến, tại sao ai
đó phải thay đổi khỏi nó?
  
9:57 Và thứ ba là,
người như thế...
  
9:59 ...kinh nghiệm gì
khi họ một mình?
  
10:02 Họ kinh nghiệm cô lập.
 
10:04 K: Tôi nghĩ chúng
ta đã quan tâm nó...
  
10:07 ...khá toàn diện hôm trước.
 
10:10 Rốt lại, khi bạn nhận ra...
 
10:16 ...tình trạng khủng
khiếp của thế giới...
  
10:19 ...và chính bạn
- vô trật tự, rối loạn, đau khổ...
  
10:22 ...và mọi thứ khác,
và khi bạn nói...
  
10:27 ...phải có thay
đổi hoàn toàn...
  
10:30 ...chuyển hóa hoàn
toàn, bạn đã bắt đầu...
  
10:33 ...bước ra khỏi đó.
 
10:35 S: Đúng.
 
10:40 Nhưng ở đây, hắn
ở chung, cùng nhau.
  
10:44 K: Không. Ở cùng nhau,
thực sự nghĩa là gì?
  
10:47 S: Ý tôi là ở trong nhóm. K: Vâng,
thực sự nghĩa là gì?
  
10:51 S: Ở cùng nhau là
khác với phải là...
  
10:54 K: Không.
 
10:56 Đồng hóa mình với nhóm,
và ở cùng với nhóm.
  
11:00 ...nghĩa là gì? Có
gì dính trong đó?
  
11:03 S: Đúng thế, cái gì
dính trong đó. Tôi nghĩ...
  
11:06 ...một trong những
điều dính trong đó...
  
11:08 ...là điều tôi đã nói
rồi. Nó dựng lên so sánh.
  
11:11 K: Không, không, ngoài
mọi thứ cạn cợt ấy...
  
11:14 ...cái gì dính trong đó?
 
11:17 Nhóm là tôi. Tôi là nhóm.
 
11:21 K: Vậy thì... Nó như
hợp tác với chính tôi.
  
11:27 B: Tôi nghĩ ngài
có thể nói như...
  
11:28 Descartes nói 'Tôi suy
nghĩ, vậy tôi đây'.
  
11:31 Nghĩa là tôi suy nghĩ
hàm ý tôi có đó.
  
11:33 'Tôi ở trong nhóm, vậy
tôi đây'. Đó gần như...
  
11:36 ...nếu không ở trong
nhóm, tôi ở đâu?
  
11:38 K: Vâng. B: Nói cách khác...
 
11:40 Tôi không sống gì hết.
Đó thực sự là qui định...
  
11:42 ...của bộ lạc nguyên thuỷ,
cho hầu hết thành viên.
  
11:47 Vậy có điều gì sâu ở đó...
 
11:50 ...bởi tôi thấy
hiện diện của tôi...
  
11:52 ...cuộc sống tâm lý tôi...
 
11:55 ...hàm ý trước tiên
là ở trong nhóm.
  
12:00 Nhóm làm nên tôi.
 
12:02 Mọi điều về tôi
đến từ đoàn nhóm.
  
12:04 Bạn thấy không? Tôi nói
'Tôi không gì khác hơn nhóm.'
  
12:08 K: Vâng, rất đúng.
Thực tế tôi là nhóm.
  
12:10 S: Đúng.
 
12:11 B: Vì vậy, nếu tôi
ra ngoài nhóm...
  
12:13 ...tôi cảm thấy
mọi việc sụp đổ.
  
12:19 Đó hình như còn sâu
hơn vấn đề tranh đua...
  
12:22 ...ai là thủ lĩnh,
hay ai là sâu bọ hay...
  
12:24 S: Đúng. B: Đó là
việc thứ yếu.
  
12:27 S: Trừ ra tôi không
thực sự nói rằng...
  
12:29 ...nó quá quan trọng...
 
12:30 ...khi tôi nói rằng
chính hành động...
  
12:33 ...điều mà tôi
cố nắm là vài...
  
12:35 ...kinh nghiệm trong
từng khoảnh khắc...
  
12:38 ...về ở trong đoàn
nhóm, là bận rộn.
  
12:41 B: Tôi có thể nói...
 
12:43 ...việc nổi bật hơn
là điều xảy ra khi...
  
12:45 ...một người bị tách khỏi
nhóm và hắn cảm thấy lạc lỏng.
  
12:48 Nói cách khác, cả mớ ấy
có vẻ không quan trọng...
  
12:50 ...bởi hắn không
biết mình ở đâu.
  
12:52 S: Đúng. Hắn không biết...
hắn không có hướng đi.
  
12:56 B: Về cuộc sống hay
điều gì. S: Đúng.
  
13:01 B: Và vì vậy, hình
phạt lớn nhất...
  
13:04 ...mà nhóm có thể
làm là đuổi hắn đi.
  
13:07 K: Vâng, họ thường
làm thế. S: Ồ, vâng.
  
13:09 K: Nhìn những gì xảy ra ở
Nga, khi có người biệt giáo...
  
13:12 ...hắn bị lưu
đày. S: Đúng, đúng.
  
13:15 K: Solzhenitsyn và Sakharov
và những người...
  
13:17 ...chống lại nhóm.
 
13:20 S: Đúng, đúng.
 
13:22 B: Bởi lưu đày như thế gần
như cướp hắn cuộc sống...
  
13:25 ...gần giống như
giết hắn, bạn xem.
  
13:27 K: Dĩ nhiên.
 
13:29 Tôi nghĩ chỗ đó là,
sợ hãi ở một mình...
  
13:37 ...một mình được diễn
dịch thành cô lập mọi thứ.
  
13:43 B: Chúng ta có thể nói từ
toàn thể? Sai lầm toàn thể.
  
13:46 K: Vâng, từ toàn thể.
 
13:49 B: Hình như ngài hàm ý rằng
nếu thực sự một mình...
  
13:52 ...đúng nghĩa một mình, ngài
không cô lập với toàn thể.
  
13:54 K: Thực là không
- trái lại! S: Ông ta nói thế.
  
13:58 B: Ông ta nói vậy,
nhưng ý tôi...
  
14:00 ...vậy chúng ta phải thoát khỏi
cái toàn thể sai lầm trước.
  
14:03 S: Đồng hóa sai
lầm... B: Với đoàn nhóm.
  
14:05 S: ...đồng hóa với nhóm.
 
14:07 B: Đồng hóa với nhóm như
toàn thể, bạn thấy đó.
  
14:10 Đối đãi với nhóm như
nó là chỗ dựa chung...
  
14:13 ...cho cuộc sống, hay gì gì.
 
14:15 S: Đúng. Còn có
điều gì hơn thế.
  
14:18 Điều đã được nói là...
 
14:21 Khi sự đồng hóa
địa phương ấy...
  
14:24 ...rằng tôi là
nhóm, 'tôi' ấy...
  
14:28 ...an toàn giả rớt xuống,
bạn liền mở cửa đến...
  
14:32 ...sự tham dự
vào... B: Điều gì đó.
  
14:35 K: Không, không có
vấn đề tham dự...
  
14:37 - bạn là toàn thể.
 
14:38 S: Bạn là nó.
 
14:40 B: Tôi có thể nhớ lại
thời bé tôi cảm thấy...
  
14:42 ...tôi ở trong thành phố...
 
14:43 ...tôi thấy nó
như cả vũ trụ...
  
14:45 ...rồi tôi nghe về thành
phố khác hơn nó hình như...
  
14:47 ...hầu như vượt cả
vũ trụ và có vẻ...
  
14:50 ...phải có giới hạn sau
cùng của mọi thực tại.
  
14:52 Nên ý niệm về
vượt khỏi nó...
  
14:54 ...chắc không xảy ra với tôi.
 
14:58 Và tôi nghĩ đó là cách
đoàn nhóm được đối đãi.
  
15:03 Chúng ta mơ hồ
biết nó không thế...
  
15:05 ...nhưng trong cảm
giác bạn có...
  
15:08 ...nó như đứa trẻ con.
 
15:09 K: Vậy thì, là con
người yêu thương hay...
  
15:15 ...bám giữ đau khổ riêng...
 
15:18 ...rối loạn, và mọi thứ...
 
15:19 ...bởi họ không
biết gì khác?
  
15:30 K: Cái biết an toàn
hơn cái không biết.
  
15:33 S: Đúng. Cái biết... vâng.
 
15:39 K: Giờ thì, cô đơn
hàm ý, phải không...
  
15:44 ...bước ra khỏi dòng chảy.
 
15:48 S: Khỏi cái biết.
 
15:50 K: Bước ra khỏi
dòng chảy đó...
  
15:52 ...quá rối loạn, vô
trật tự, đau khổ...
  
15:55 ...thất vọng, hy vọng, thống khổ, mọi thứ...
- ra khỏi hết.
  
16:00 S: Đúng.
 
16:04 K: Và nếu bạn muốn
tìm hiểu nó sâu hơn...
  
16:07 ...một mình hàm
ý, phải không...
  
16:11 ...không mang theo gánh
nặng truyền thống gì cả.
  
16:21 B: Truyền thống là nhóm đó.
 
16:23 K: Nhóm. Truyền thống
cũng là kiến thức.
  
16:26 B: Kiến thức, mà nó cơ
bản đến từ đoàn nhóm.
  
16:28 Kiến thức cơ bản là
tích luỹ. K: Tích luỹ.
  
16:31 B: Nó do mọi người tích luỹ.
 
16:37 K: Vậy một mình hàm
ý tự do hoàn toàn.
  
16:44 Và khi có tự do bao
la ấy, nó là vũ trụ.
  
16:51 B: Có thể tìm hiểu sâu
hơn không, bởi với người...
  
16:54 ...chưa thấy thế, nó
không có vẻ hiển nhiên.
  
17:00 S: Nó không có vẻ hiển nhiên
- tôi nghĩ, David đúng đó.
  
17:05 Với người, đa số
người, tôi nghĩ...
  
17:07 ...và tôi vừa
thử nghiệm nó...
  
17:10 ...rằng ý niệm,
hay ngay cả...
  
17:15 ...cảm nhận sâu rằng
bạn là vũ trụ...
  
17:20 ...rằng bạn không cần phải
làm gì, nó hình như...
  
17:25 K: À, đó là điều
nguy hiểm nhất.
  
17:27 Nói điều đó là
nguy hiểm nhất.
  
17:30 Làm sao có thể nói
bạn là vũ trụ...
  
17:34 ...khi bạn quá
sức rối loạn?
  
17:39 Khi bạn bất hạnh, khổ sở...
 
17:43 ...lo âu, ghen ghét, ganh tị, mọi thứ
- làm sao bạn có thể...
  
17:48 ...nói mình là vũ trụ? Vũ
trụ hàm ý trật tự hoàn toàn.
  
17:56 B: Vâng, vũ trụ tiếng Hy
lạp nghĩa là trật tự.
  
17:58 K: Trật tự, dĩ nhiên. B: Và
rối loạn là ngược lại.
  
18:01 K: Vâng. S: Nhưng tôi...
 
18:03 K: Không, nghe này, vũ
trụ, nghĩa là trật tự.
  
18:08 S: Đúng. B: Và rối loạn
là cái chúng ta có.
  
18:11 K: Rối loạn là cái chúng
ta sống. S: Đúng thế.
  
18:14 K: Làm sao có thể nghĩ tôi
có trật tự vũ trụ bên trong?
  
18:21 Đó là trò cũ hay ho...
 
18:25 ...của trí óc nói...
 
18:27 'Vô trật tự đó,
nhưng bên trong bạn...
  
18:29 ...có trật tự
hoàn hảo, anh bạn'.
  
18:34 Đó là ảo tưởng.
 
18:38 Nó là quan niệm mà
suy nghĩ nặn ra...
  
18:41 ...và nó cho tôi
hy vọng nào đó...
  
18:46 ...và vì vậy nó là
ảo tưởng, không thực tế.
  
18:50 Điều thực tế là rối loạn.
 
18:54 S: Đúng.
 
18:56 K: Rối loạn. Và tôi có thể
tưởng tượng, vẽ ra vũ trụ.
  
19:04 S: Đúng.
 
19:06 K: Nhưng cũng là ảo tưởng.
 
19:09 Nên tôi phải bắt
đầu với tôi hiện là.
  
19:14 S: Đúng. K: Tức là
tôi đang rối loạn.
  
19:19 S: Tôi thuộc về nhóm. K: Rối loạn
- rối loạn là nhóm.
  
19:23 S: Đúng.
 
19:24 K: Họ có lãnh đạo chính trị, tôn giáo
- kịp không?
  
19:26 ...toàn bộ sự
việc là rối loạn.
  
19:29 Vậy ra khỏi đó
vào vũ trụ...
  
19:34 ...là trật tự hoàn
toàn, tức là...
  
19:40 ...không phải tôi cô đơn,
có trật tự hoàn toàn...
  
19:45 ...mà không liên quan đến vô trật
tự, rối loạn. Là một mình.
  
19:52 B: Vâng, có thể tìm hiểu nó?
 
19:54 Giả sử vài
người làm thế...
  
19:56 trong trạng thái ấy,
bước vào vũ trụ...
  
19:59 ...vào trật tự, ra khỏi
rối loạn của xã hội.
  
20:02 K: Đúng thế. B: Rồi
thì, họ đều một mình?
  
20:05 K: Không, dĩ nhiên. B: Tôi
muốn hiểu rõ hơn.
  
20:10 K: Không, họ không thấy một
mình ở đó. Chỉ có trật tự.
  
20:15 B: Có những người khác nhau?
 
20:18 K: Bạn nói, giả sử
- không, tôi không thể giả sử.
  
20:24 3 chúng ta trong vũ
trụ, chỉ có vũ trụ...
  
20:29 ...không có bạn, Dr.
Bohm, Dr. Shainberg và tôi.
  
20:33 B: Vậy, chúng ta vẫn một
mình. K: Trật tự là một mình!
  
20:37 B: Vâng, tôi tìm chữ 'một
mình' trong từ điển...
  
20:40 ...cơ bản là 'toàn
thể'. K: Toàn thể, vâng, vâng.
  
20:44 B: Nói cách khác,
đó là không manh mún.
  
20:46 K: Vì vậy không có 3;
và đó là tuyệt vời.
  
20:54 S: Nhưng bạn nhảy khỏi đó.
 
20:56 Chúng ta có rối loạn và
lộn xộn. Chúng ta có nó.
  
21:00 K: Nên, như đã
nói, rời bỏ nó...
  
21:05 ...nhiều người sợ hãi...
 
21:07 ...tức là có
trật tự hoàn toàn.
  
21:11 Một mình, như anh chỉ ra
- toàn thể.
  
21:15 Vì vậy không có manh mún...
 
21:17 ...khi có vũ trụ.
 
21:19 S: Đúng. Nhưng đa số người
đang lộn xộn và rối loạn.
  
21:23 Họ biết vậy đó.
 
21:25 K: Vậy, đi nào.
 
21:27 Làm sao bạn ra khỏi đó?
Đó là toàn bộ vấn đề.
  
21:30 S: Đó là vấn đề.
 
21:31 Chúng ta đây, rối
loạn và lộn xộn...
  
21:35 ...chúng ta không ở đàng kia.
 
21:36 K: Không, bởi vì
bạn có thể sợ nó.
  
21:39 S: Có thể sợ hãi nó.
 
21:41 K: Sợ hãi ý
niệm ở một mình.
  
21:44 S: Làm sao bạn có
thể sợ ý niệm?
  
21:45 B: Dễ thôi.
 
21:47 K: Bạn không sợ ngày mai sao?
 
21:49 Đó là ý niệm.
 
21:50 S: Phải. Nó là ý niệm.
 
21:52 K: Họ sợ hãi ý niệm
mà họ vẽ vời ra...
  
21:57 ...nói 'trời ơi
tôi một mình...
  
22:00 ...nghĩa là tôi không
có ai để nương tựa'.
  
22:04 S: Đúng, nhưng đó là ý niệm.
 
22:06 B: À, đi chậm thôi
bởi vì cũng...
  
22:08 S: Vâng, việc này
rất quan trọng.
  
22:10 B: Chúng ta đã nói rộng
ra rằng thực sự là...
  
22:12 ...bạn không còn được
xã hội ủng hộ...
  
22:16 Bạn có nguy hiểm
thực sự nào đó...
  
22:20 ...bởi bạn rời khỏi
mạng lưới xã hội.
  
22:22 K: Vâng. Nếu bạn
là Tin lành...
  
22:26 ...ở xứ Cơ đốc giáo
là trở nên rất khó khăn.
  
22:29 S: Tôi nghĩ chúng ta rối
loạn. Tôi thực sự vậy, bởi...
  
22:34 ...nếu chúng ta rối
loạn, nếu lộn xộn...
  
22:37 K: Không. Không 'nếu', là nó.
 
22:40 S: Là nó, phải
- đồng ý với ngài.
  
22:42 Giờ thì chúng ta lộn
xộn và rối loạn...
  
22:44 ...chúng ta có vậy.
 
22:46 Nếu bạn có ý
niệm về một mình...
  
22:49 ...khi đang rối
loạn và lộn xộn...
  
22:52 ...đó chỉ là ý niệm
khác, ý nghĩ khác...
  
22:54 ...phần khác của lộn
xộn. K: Vâng, vậy thôi.
  
22:57 S: Phải vậy
không? K: Đúng thế.
  
22:58 S: Phải. Chúng ta có vậy;
lộn xộn và rối loạn.
  
23:02 B: Khoan. Tôi thấy...
Xem vấn đề ngôn ngữ...
  
23:05 ...bởi khi ngài dùng chữ
'toàn thể', nó đóng lại.
  
23:08 S: Phải. Được rồi.
 
23:10 B: Hôm qua chúng ta
nói ngôn ngữ phải...
  
23:12 ...dùng khá thoáng, có
lẽ một ít chất thơ...
  
23:17 ...và nếu ngài dùng chữ
'toàn thể', ngài nên xem lại.
  
23:21 S: Được rồi. Nhưng
chúng ta có nó.
  
23:24 Chúng ta rối loạn.
B: Chúng ta rối loạn.
  
23:25 S: Phải. Chúng ta
có vậy. Cái gì...
  
23:30 ...tôi có ý niệm, nói
xem ý niệm là gì...
  
23:34 ...đa số người...ví
dụ, không ý thức...
  
23:42 ...không muốn,
không tin vào...
  
23:46 ...không biết gì
về 'toàn thể'.
  
23:48 K: Tôi không nói về nó.
Chúng ta không nói về nó.
  
23:51 S: Đúng, chúng ta
không có nó. K: Không.
  
23:53 S: Mọi cái chúng ta
hiện có là rối loạn.
  
23:56 B: Bỏ chữ 'toàn thể' đi.
 
23:58 S: Phải. Chúng ta
rối loạn. (Cười)
  
24:03 K: Rối loạn. Trong
tình trạng rối loạn...
  
24:09 ...rời khỏi nó...
 
24:12 ...họ cảm thấy
họ sẽ cô đơn.
  
24:16 S: Đúng. B: Trong
cảm giác cô lập.
  
24:18 B: Không phải cảm giác
'toàn thể'. K: Cô lập.
  
24:21 S: Tôi hiểu điều
ấy. K: Họ sẽ cô đơn.
  
24:24 S: Đúng thế.
 
24:26 K: Cô lập. Họ
sợ hãi điều đó.
  
24:29 S: Không phải sợ
- kinh khiếp.
  
24:31 K: Nên họ nói 'Tôi nên ở
lại vũng nước nhỏ bé...
  
24:36 ...này, hơn là giáp
mặt với cô độc'.
  
24:41 S: Đúng vậy.
 
24:42 K: Và đó có thể
là một lý do...
  
24:45 ...mà con người không
thay đổi tận gốc.
  
24:47 S: Đúng thế.
 
24:48 B: Như bộ lạc nguyên sơ,
trừng phạt tệ nhất...
  
24:51 ...là bị đuổi
đi, hay cô lập.
  
24:53 S: Không cần đến bộ lạc nguyên
thuỷ, tôi gặp mọi người...
  
24:56 ...và luôn nói
chuyện với họ...
  
24:57 ...bịnh nhân đến
và nói với tôi...
  
24:59 'Này, tối chủ nhật, tôi
không thể chịu nổi cô đơn...
  
25:01 ...tôi gọi đến 50 người,
để tìm một ai làm bạn'.
  
25:05 B: Vâng, cũng y như thế. S: 'Tôi
phải gia nhập nhóm này'.
  
25:08 B: Y như vậy. Tôi
nghĩ nó đến...
  
25:09 ...với hình thức đơn
giản và rõ ràng hơn...
  
25:11 ...mọi người công nhận thẳng
thắn và biết tình cảnh đó.
  
25:14 S: Đúng.
 
25:15 K: Vậy, đó có thể
là một lý do...
  
25:18 ...tại sao con
người không thay đổi.
  
25:21 Cái kia là, chúng ta
bị qui định quá nặng...
  
25:26 ...để chấp nhận
sự việc y vậy.
  
25:33 Ý tôi, chúng ta không
hỏi chính mình...
  
25:36 'Tại sao tôi sống kiểu này?'
 
25:41 S: Thật đúng như thế.
 
25:44 Chúng ta bị qui
định để tin rằng...
  
25:46 ...đây là mọi cái có thể.
 
25:48 B: Nào, quan trọng đây.
Đó là giải thích...
  
25:50 'Chúng ta bị qui
định để tin rằng...
  
25:51 ...đó là mọi cái có thể'.
 
25:52 Chữ 'tất cả' là cái
bẫy giữ chúng ta...
  
25:55 S: Có lẽ đó là
thực tế. Đúng.
  
25:56 B: Nếu bạn nói 'Đó
là mọi cái có thể'...
  
25:58 ...vậy bạn có thể làm gì?
 
26:00 K: Không gì. Không gì.
 
26:01 B: Bạn xem, dùng
ngôn ngữ ấy...
  
26:03 Lối dùng chữ ấy
có thể là sợi xích.
  
26:06 K: Đúng vậy. B: Bạn phải
nhìn lại chữ ấy...
  
26:08 S: Đó là qui định. B: Nhưng
chữ 'tất cả'...
  
26:11 K: Điều anh ta chỉ ra
đó. B: Chữ 'tất cả'...
  
26:15 K: Khi nói 'đó là
mọi cái tôi biết'...
  
26:17 ...bạn đã dừng lại.
 
26:19 S: Đúng.
 
26:19 B: Bởi chữ 'tất
cả' làm thế.
  
26:21 Nó đóng cửa hết.
 
26:22 Nó nói rằng cái này là
'cả' thực tại. Nó phải thật.
  
26:28 B: Một điều là hình như nó
biến ý niệm thành hiện thực.
  
26:31 Nó cho cảm giác hiện
thực vào ý niệm...
  
26:34 ...bởi nếu nói
'tất cả' đó có...
  
26:36 ...thì nó phải là
thực, hiểu ý tôi không?
  
26:38 S: Vâng, tôi nghĩ đó
là điểm rất hay.
  
26:41 Nó rất giống như...
 
26:43 ...vấn đề mà chúng
ta vừa nói, chỗ...
  
26:45 ...chính hoạt động suy nghĩ,
ý nghĩ ấy là đầy đủ...
  
26:50 ...ý nghĩ thành
hiện thực...
  
26:54 Vậy, ngôn ngữ chính
nó lại là qui định.
  
26:57 K: Vậy, chúng ta sẽ nói...
 
26:59 ...con người không thay
đổi tận gốc chính họ...
  
27:03 ...họ sợ bị cô
lập khỏi nhóm...
  
27:08 ...bị đuổi khỏi nhóm.
Đó là một lý do.
  
27:11 Và cũng truyền thống,
chúng ta quá qui định...
  
27:18 ...rằng tốt hơn chúng ta...
 
27:20 ...chấp nhận sự vật y
vậy, khổ sở, rối loạn...
  
27:26 ...mọi thứ, và đừng nói...
 
27:28 'Lạy trời, để
tôi thay đổi nó'.
  
27:30 S: Đúng.
 
27:33 B: Nào, chúng ta
phải bước ra...
  
27:34 ...khỏi niềm tin chắc rằng
mọi việc là chỉ có thể thế...
  
27:37 K: Vâng, đúng vậy. Các
tôn giáo đã chỉ ra thế...
  
27:43 ...khi nói có thế giới khác
- mong mỏi đến đó.
  
27:52 Đây là thế giới tạm
thời, không hề gì.
  
27:56 Hãy sống tốt nhất
có thể trong đau khổ...
  
27:58 ...và phó thác đau khổ bạn
cho Giê su, hay Ky tô hay ai đó...
  
28:04 ...và bạn sẽ hoàn toàn
hạnh phúc ở thế giới kia.
  
28:06 S: Đúng.
 
28:08 K: Nên, cộng sản nói
không có thế giới kia...
  
28:11 ...mà làm cho
tốt thế giới này.
  
28:13 B: Tôi nghĩ họ nói
rằng có hạnh phúc...
  
28:15 ...trong tương lai
ở thế giới này.
  
28:17 K: Vâng, vâng. Hy
sinh con cái bạn...
  
28:20 ...mọi thứ, cho tương lai;
chính xác cùng một thứ.
  
28:26 B: Nhưng hình như nó
là loại thay đổi...
  
28:29 ...cùng một thứ mà nếu...
 
28:34 ...nói chúng ta có
xã hội này như vậy...
  
28:36 ...và chúng ta bỏ nó rồi
tạo ra gì đó giống vậy...
  
28:39 K: Vâng, đúng. B: ...để đi đến.
 
28:43 S: Chúng ta phải tạo
ra, nó phải giống...
  
28:45 ...nếu chúng ta tạo nó
- từ hệ thống.
  
28:47 B: Nhưng hình như nó là
vấn đề quan trọng...
  
28:50 ...là cách khéo
léo để không...
  
28:53 ...không cô đơn.
 
28:55 K: Đúng vậy.
 
28:56 S: Ý bạn là tiếp tục và
tạo nó ra từ ý niệm cũ?
  
29:00 B: Vâng. Tạo ra thiên
đàng, hay tương lai.
  
29:03 K: Vậy, điều gì làm thay
đổi con người tận gốc?
  
29:11 S: Tôi không biết.
Tôi nghĩ nó là...
  
29:14 ...ngài xem, ngay cả ý
niệm mà ngài gợi ra đây...
  
29:18 ...là họ nói nó
không thể khác...
  
29:20 ...hay như nhau
- nó là một phần của chính hệ thống.
  
29:24 K: Đồng ý.
 
29:25 Khoan. Tôi có
thể hỏi một câu?
  
29:29 Tại sao bạn không thay
đổi? Cái gì ngăn cản bạn?
  
29:37 S: Tôi nói nó là...
một câu hỏi khó.
  
29:48 Tôi giả sử câu
trả lời là...
  
29:59 ...tôi không biết
trả lời sao.
  
30:01 K: Bởi bạn chưa hề hỏi
câu đó với chính mình.
  
30:05 Phải không?
 
30:07 S: Chưa tận gốc.
 
30:11 K: Chúng ta hỏi
những câu cơ bản.
  
30:15 S: Đúng. Tôi thực sự không
biết trả lời câu hỏi.
  
30:21 K: Giờ thì, ra khỏi đó đi.
Nó như cấu trúc chúng ta...
  
30:27 ...như xã hội chúng
ta, mọi tôn giáo...
  
30:30 ...mọi văn hóa, đều
dựa trên ý nghĩ...
  
30:33 ...và ý nghĩ nói
'Tôi không thể làm...
  
30:39 ...vì vậy tác
nhân bên ngoài...
  
30:40 ...là cần thiết
để thay đổi tôi'.
  
30:46 K: Dù tác nhân
bên ngoài là...
  
30:48 ...hoàn cảnh, lãnh
đạo, Hitler, cái này...
  
30:53 ...hay Stalin và Mao, hay ai
đó bên ngoài, hay thượng đế.
  
31:00 Thượng đế là điều
nghĩ ra của riêng bạn...
  
31:03 ...dĩ nhiên. Và bạn
tin vào thượng đế...
  
31:06 ...bạn tin vào Mao, bạn tin
- nhưng bạn vẫn y nguyên.
  
31:12 S: Đúng vậy. Đúng.
 
31:14 K: Bạn có thể đồng hóa mình
với Quốc gia, v.v.., nhưng vẫn...
  
31:18 ...cái 'tôi' cũ
mèm kia hoạt động.
  
31:22 Vậy, có phải ý nghĩ
không thấy giới hạn nó...
  
31:32 và biết, nhận ra, nó
không thể tự thay đổi?
  
31:38 Biết nó đi!
 
31:42 B: À, tôi nghĩ điều
gì tinh tế hơn diễn ra.
  
31:45 Ý nghĩ mất dấu
điều gì và...
  
31:52 ...nó không thấy...
 
31:56 ...rằng chính nó
đàng sau mọi thứ.
  
31:59 K: Chúng ta đã nói, ý
nghĩ tạo ra mọi rối loạn.
  
32:02 B: Nhưng ý nghĩ không
thực sự thấy nó...
  
32:04 ...một cách trừu tượng.
 
32:05 Nhưng tôi nghĩ,
ngài xem, chắc chắn.
  
32:08 S: Thế nào về toàn bộ
sự việc mà ý nghĩ...
  
32:10 ...điều mà ý nghĩ
làm thực tế là...
  
32:13 ...nó trao đổi nhau
bằng thay đổi từ từ.
  
32:16 K: Đó là mọi thứ
ý nghĩ tạo ra.
  
32:18 S: Vâng, nhưng tôi nghĩ
đó là chỗ cạm bẫy.
  
32:21 K: Không, nào, nghe
thôi. S: Chắc rồi.
  
32:24 K: Ý nghĩ xếp
đặt thế giới này.
  
32:28 Kỹ thuật cũng như tâm lý.
 
32:31 Và thế giới kỹ thuật
tốt thôi, để nó đó...
  
32:34 ...chúng ta không bàn
- nó trở thành quá vô lý.
  
32:38 Vậy, về tâm lý ý
nghĩ đã dựng lên...
  
32:40 ...thế giới này, trong
tôi và ngoài tôi...
  
32:43 ...nhà thờ, xã hội, v.v..
 
32:50 Ý nghĩ có nhận ra nó
gây lộn xộn, rối loạn?
  
33:03 B: Tôi nói nó không. Nó có
khuynh hướng nhìn rối loạn như...
  
33:07 ...tồn tại độc
lập... K: Nhưng là con đẻ nó!
  
33:10 B: Đúng, nhưng rất
khó mà thấy thế.
  
33:13 Chúng ta bàn luận nó...
 
33:14 ...vào cuối
giờ ngày hôm qua.
  
33:16 K: Vâng, chúng ta
trở lại chỗ đó.
  
33:18 B: Câu hỏi là làm sao ý
nghĩ cho cảm giác thực tại.
  
33:25 Chúng ta nói kỹ
thuật xử sự...
  
33:27 ...với điều gì
ý nghĩ tạo ra...
  
33:28 ...nhưng nó thực là thực
tại độc lập hễ được làm ra.
  
33:31 K: Làm ra, như cái
bàn, như máy ảnh.
  
33:34 B: Vâng.
 
33:38 Nhưng có thể nói ý nghĩ
cũng tạo ra thực tại...
  
33:41 ...gọi là độc lập
nhưng không phải.
  
33:43 Tôi nghĩ ví dụ
hay là Liên đoàn.
  
33:48 B: Mọi người làm việc cho
liên đoàn, nó làm ra tiền...
  
33:52 ...nó mất tiền, họ bãi
công chống Liên đoàn, v.v..
  
33:55 Nhưng thực tế bạn có
thể hỏi, Liên đoàn ở đâu?
  
33:58 Nó không ở tòa nhà kia
bởi... K: Họ là một phần nó.
  
34:01 B: Nếu mọi người đi hết
toà nhà sẽ không là gì...
  
34:04 ...và nếu toà
nhà cháy rụi...
  
34:06 ...liên đoàn sẽ
vẫn tồn tại...
  
34:08 ...bao lâu mọi
người nghĩ nó còn.
  
34:10 S: Đúng. Và nó đóng
thuế, Liên đoàn...
  
34:12 ...đóng thuế,
không phải cá nhân.
  
34:14 K: Vậy, ý nghĩ có
nhận ra, thấy...
  
34:19 ...ý thức
- rằng nó tạo ra rối loạn?
  
34:23 S: Không.
 
34:25 K: Tại sao không? Nhưng,
bạn có hiểu không?
  
34:35 S: Tôi hiểu là ý nghĩ... K: Không phải bạn
- ý nghĩ kia?
  
34:40 Bạn xem làm sao bạn...?
Tôi hỏi bạn câu khác...
  
34:44 ...ý nghĩ, là bạn đó...
 
34:47 ...suy nghĩ, suy nghĩ
bạn có nhận ra...
  
34:52 ...rối loạn nó đã gây ra?
 
34:57 B: Suy nghĩ có khuynh hướng quy
tội rối loạn cho gì khác...
  
35:02 ...cả điều gì bên ngoài,
hay cái 'tôi' bên trong.
  
35:07 Tối đa, tôi nói là
tôi đã làm nó...
  
35:10 ...nhưng suy nghĩ cho là...
 
35:12 ...nói rằng tôi
đang làm suy nghĩ.
  
35:14 Ngài có hiểu ý
tôi không? K: Vâng.
  
35:16 B: Rằng có 'cái
gì' suy nghĩ.
  
35:18 Tôi sẽ nói rằng nó
giống như Liên hiệp...
  
35:20 ...suy nghĩ đã tạo ra
một loại liên hiệp...
  
35:23 ...kẻ phải trách
nhiệm cho suy nghĩ.
  
35:26 Chúng ta có thể gọi
nó 'Tập đoàn suy nghĩ'!
  
35:28 K: 'Tập đoàn suy nghĩ'
- đúng, đúng.
  
35:30 B: Và, ngài xem, Liên
hiệp là phải suy nghĩ.
  
35:35 S: Vâng, vâng.
 
35:36 B: Vậy, chúng ta
cho là, tin vào...
  
35:39 ...ý nghĩ là liên
hiệp gọi là 'tôi'.
  
35:41 S: Đó là cách hay
để nhìn nó, vâng.
  
35:44 K: Ý nghĩ tạo ra cái tôi.
 
35:46 S: Nó tạo ra Tổ chức. B: ...nhưng
ý nghĩ cũng nói...
  
35:49 ...cái tôi không phải là ý
nghĩ, mà là thực tại độc lập.
  
35:52 K: Dĩ nhiên, dĩ nhiên.
 
35:53 B: Ý nghĩ đối
đãi liên hiệp...
  
35:56 ...như nó ở đó, chỉ đứng...
 
35:58 ...như toà nhà hay cái bàn.
 
36:02 Nó nói 'đó là thực
tại', không chỉ là...
  
36:05 Tôi nghĩ trong vấn
đề thực tại, có...
  
36:08 ...vài thực tại
nào đó độc lập...
  
36:13 ...nhưng có vài
việc là bề ngoài...
  
36:15 ...như bạn đứng trên
vách đá nhìn ngắm...
  
36:17 ...biển, bạn thấy mọi
chơi đùa của ánh sáng...
  
36:19 ...nó không là
thực tại độc lập...
  
36:21 ...mà do bầu trời,
biển, và tôi...
  
36:24 ...liên kết lại. K: Dĩ nhiên.
 
36:26 B: Vậy, quan trọng
là rõ ràng...
  
36:28 ...xem thực tại khởi lên...
 
36:30 ...qua toàn thể này...
 
36:33 nó lệ thuộc toàn
bộ chuyển động này...
  
36:35 ...hay xem nó có đứng
tự phát, độc lập.
  
36:40 Ý nghĩ đối đãi 'tôi'
như thực tại độc lập.
  
36:44 K: Dĩ nhiên.
 
36:45 B: Và ý nghĩ nói rằng
nó đến từ 'tôi'...
  
36:49 ...và vì vậy nó không
nhận chịu điều gì nó làm.
  
36:53 K: Với tôi, ý nghĩ
tạo ra cái 'tôi'.
  
36:56 S: Đúng vậy.
 
36:57 K: Và vì vậy cái
'tôi' không rời ý nghĩ.
  
37:01 Nó là cấu trúc
của ý nghĩ.
  
37:05 Bản chất của ý nghĩ
làm nên cái 'tôi'.
  
37:10 Giờ thì, ý nghĩ,
suy nghĩ có...
  
37:15 ... hay ý nghĩ
có nhận ra vậy?
  
37:20 S: Tôi nói có và
không. K: Không, không.
  
37:23 S: Nó như trong ánh chớp. K: Không,
không trong ánh chớp.
  
37:26 Bạn không thấy...
 
37:28 ...cái bàn trong ánh chớp
- nó luôn ở đó.
  
37:37 S: Tôi nghĩ điều
thực sự xảy ra dù...
  
37:39 ...là ngài thấy
hành động...
  
37:42 Tôi tự hỏi, hình như dù...
 
37:44 - nếu có thể thành
thực việc này...
  
37:47 ...hoàn toàn thực về nó,
chúng ta thấy gì khi...
  
37:51 ...điều gì xảy ra...
 
37:52 ...hay thực tế của ý nghĩ
nhìn hành động ấy là gì?
  
38:01 K: Không. Hôm qua chúng ta
hỏi, chúng ta dừng ở đó...
  
38:05 Ý nghĩ có thấy
chính nó chuyển động?
  
38:09 S: Đúng.
 
38:11 K: Chuyển động
tạo ra cái 'tôi'...
  
38:13 ...tạo ra rối loạn,
tạo ra phân chia...
  
38:15 ...tạo ra xung đột, ghen tị, lo âu, sợ hãi
- mọi thứ.
  
38:20 S: Đúng. Giờ, tôi hỏi là
câu hỏi khác, hôm qua...
  
38:24 ...chúng ta đến chỗ chúng
ta nói 'ý nghĩ dừng'...
  
38:29 K: Không, đó là lúc sau.
 
38:33 Hãy nắm một việc thôi.
 
38:34 S: Phải, nhưng ý nghĩ
- điều tôi cố gắng hiểu là...
  
38:36 Thực tế ý nghĩ thấy
chính nó là gì...
  
38:41 K: Nói xem. Bạn muốn
tôi diễn tả nó.
  
38:45 S: Không, tôi không muốn
ngài diễn tả nó.
  
38:46 Tôi cố gắng hiểu nó là...
 
38:48 ...thực tế là gì. Thực
tế ý nghĩ thấy gì?
  
38:52 Và khi tôi quan sát nó...
 
38:56 - chúng ta vào ngôn ngữ
đây, vấn đề ngôn ngữ...
  
38:59 ...nhưng hình như ý
nghĩ thấy và quên đi.
  
39:03 K: Không, nào. Tôi
hỏi câu rất đơn giản.
  
39:06 Đừng làm phức tạp nó.
 
39:08 Ý nghĩ có thấy rối loạn
nó tạo ra không? Vậy thôi.
  
39:19 Nghĩa là...
 
39:23 Ý nghĩ có thấy
nó như chuyển động?
  
39:30 Không phải 'tôi ý thức
ý nghĩ chuyển động'.
  
39:36 Cái 'tôi' do ý nghĩ tạo ra.
 
39:40 B: Tôi nghĩ câu hỏi
thích hợp là...
  
39:42 Tại sao ý nghĩ
cứ tiếp tục?
  
39:44 Tại sao nó cứ duy trì nó?
 
39:46 Bởi vì hễ nó
còn giữ nó...
  
39:49 ...nó tạo ra điều gì...
 
39:50 ...như thực tại độc
lập, ảo tưởng về một.
  
39:53 K: Tại sao ý nghĩ...
 
39:55 B: Tại sao ý nghĩ
cứ tiếp tục?
  
39:59 S: Tôi liên hệ
gì với ý nghĩ?
  
40:03 K: Bạn là ý nghĩ. Không có
'tôi' liên hệ với 'ý nghĩ'.
  
40:09 B: Đó là cách ngôn
ngữ nói có một...
  
40:12 ...nó nói 'tôi là thực
thể tạo ra ý nghĩ'.
  
40:15 B: Tức là nói, như
General Motors nói...
  
40:17 ...'tôi là Liên hiệp
sản xuất ra xe hơi'.
  
40:21 S: Nhưng, nào. Bạn đúng.
Làm sao có thể hiểu nó...
  
40:26 Vấn đề là, tôi hỏi bạn...
 
40:30 'Quan hệ tôi với
ý nghĩ là gì?'...
  
40:32 ...bạn nói với tôi,
'bạn là ý nghĩ'.
  
40:37 Cách nào đó điều
bạn nói là rõ...
  
40:41 ...nhưng vẫn còn
gì đó đến từ tôi...
  
40:45 ...bạn thấy không?
Đó vẫn là cách...
  
40:47 ...ý nghĩ chuyển động, nói
'Nó là quan hệ tôi với ý nghĩ'.
  
40:52 B: Đó là vấn đề, nói...
 
40:53 'Ý nghĩ có thể
dừng lại ngay?'
  
40:56 Bạn thấy không? K: Vâng.
 
40:57 B: Cái gì cứ giữ cả
việc đó, vào lúc này...
  
41:01 ...là vấn đề
tôi cố gắng hiểu.
  
41:03 S: Đó là vấn đề.
 
41:04 B: Nói cách khác, ví
dụ chúng ta tỏ sáng...
  
41:07 ...nhưng điều gì xảy ra...
 
41:10 ...tuy vậy cứ giữ tiến
trình cũ, ngay lúc này.
  
41:13 S: Đúng vậy, hiện giờ
ý nghĩ cứ chuyển động.
  
41:18 K: Không, anh ta hỏi, Dr.
Bohm hỏi câu rất hay...
  
41:22 ...mà chúng ta chưa trả lời.
 
41:23 Anh hỏi 'tại sao ý
nghĩ chuyển động'?
  
41:27 B: Khi không thích hợp chuyển
động. K: Tại sao cứ chuyển động?
  
41:31 S: Đúng thế.
 
41:33 K: Vậy, chuyển động là gì?
 
41:38 Chuyển động là
thời gian. Phải không?
  
41:43 S: Vậy quá nhanh.
 
41:47 Chuyển động là thời
gian... K: Dĩ nhiên.
  
41:50 S: Chuyển động
là chuyển động.
  
41:51 K: Không, không. Từ
đây đến kia. S: Đúng.
  
41:57 K: Vật lý. Từ đây đến kia.
 
42:00 Vật lý
- từ đây đến London, từ đây đến New York.
  
42:05 Và cũng tâm lý
từ đây đến kia.
  
42:08 S: Đúng. K: Tôi là
này, tôi phải là kia.
  
42:13 S: Đúng. Nhưng ý nghĩ
không cần là mọi cái đó.
  
42:20 K: Ý nghĩ là chuyển động.
 
42:25 Chúng ta xem xét chuyển
động, là ý nghĩ.
  
42:29 S: Ý nghĩ...
 
42:31 K: Nào, nếu ý nghĩ dừng,
không có chuyển động.
  
42:36 S: Vâng, tôi cố gắng...Việc
này phải được làm rõ.
  
42:41 B: Tôi nghĩ có một
bước có thể giúp...
  
42:44 S: Là gì vậy?
 
42:46 B: Tôi tự hỏi 'cái gì...
 
42:47 ...làm tôi tiếp tục
suy nghĩ và nói năng'.
  
42:51 Thường tôi có thể nhìn mọi
người và thấy họ trong...
  
42:54 ...lỗ hổng bởi
họ cứ nói năng,
  
42:56 nếu họ dừng nói...
 
42:57 ...toàn bộ vấn đề tan mất.
 
42:59 Nó chỉ là chữ
nghĩa nhấp nhô...
  
43:03 ...bởi điều họ nói...
 
43:04 ...tràn ra như là
thực tại trong họ...
  
43:08 ...và rồi họ nói...
 
43:09 'Đó là vấn đề
của tôi, nó thực...
  
43:11 ...và tôi phải
suy nghĩ thêm'.
  
43:12 Tôi nghĩ có loại phản
hồi. Giả sử tôi nói...
  
43:17 'À, tôi có vấn
đề, tôi đau khổ'.
  
43:20 S: Bạn có 'tôi' đó.
 
43:22 B: Vâng. Tôi nghĩ thế, vì vậy
tôi có cảm giác tôi là thực.
  
43:27 ...tôi nghĩ về
đau khổ của tôi...
  
43:29 ...nhưng nó hàm ý
rằng chính tôi ở đó...
  
43:32 ...và rằng đau khổ là
thực bởi tôi là thực.
  
43:35 S: Đúng.
 
43:36 B: Rồi ý nghĩ kế đến,
tức là 'bởi vì nó thực..
  
43:39 ...tôi phải suy
nghĩ thêm'. S: Đúng.
  
43:41 B: Bởi nếu vậy
đó là tình huống.
  
43:43 S: Nó ăn lại chính nó.
 
43:45 B: Vâng. Và rồi một
điều tôi phải nghĩ là...
  
43:48 'Vấn đề của tôi là gì'?
 
43:49 Nghĩa là tôi đang đau khổ.
 
43:51 Tôi buộc phải tiếp
tục suy nghĩ...
  
43:53 ...ý nghĩ ấy luôn luôn...
 
43:56 ...giữ chính tôi tồn tại...
 
43:58 ...bạn có hiểu ý tôi không?
 
43:59 Có sự phản hồi.
 
44:00 K: Nghĩa là, khi ý
nghĩ chuyển động...
  
44:05 ...nó là thời gian, nếu
không chuyển động, tôi chết!
  
44:10 Tôi chết!
 
44:12 B: Vâng, nếu chuyển
động ấy dừng, thì...
  
44:14 ...cảm giác rằng tôi đây là
thực phải biến mất bởi...
  
44:17 ...cảm giác tôi là thực
là kết quả của suy nghĩ.
  
44:20 K: Bạn thấy không,
đó thật lạ lùng.
  
44:22 S: Dĩ nhiên rồi.
 
44:23 K: Không, thực sự. Thực
tế, không lý thuyết.
  
44:28 S: Đúng, đúng.
 
44:30 K: Bạn nhận ra ý nghĩ là
chuyển động. Phải không?
  
44:34 S: Đúng.
 
44:37 K: Không có 'tôi' biết ý
nghĩ như chuyển động...
  
44:41 ...ý nghĩ tự biết nó chuyển
động. Nó đang chuyển động.
  
44:46 B: Và trong chuyển động
nó tạo ra hình ảnh về...
  
44:49 B: ...'tôi' kẻ
phải chuyển động.
  
44:51 K: Vâng, vâng. S: Đúng.
 
44:53 K: Giờ thì, khi
chuyển động dừng...
  
44:58 ...thì không có 'tôi'.
 
45:02 Cái 'tôi' là thời gian...
 
45:03 ...là thời gian, kết lại bởi thời gian
- là ý nghĩ.
  
45:08 S: Đúng.
 
45:09 K: Vậy, nghe việc
này, bạn có...
  
45:16 ...nhận ra sự thật của nó?
 
45:21 ...không phải sự thật chữ
nghĩa, hợp lý, lời hợp lý...
  
45:29 ...mà là sự thật
của một việc lạ lùng?
  
45:46 Vì vậy từ đó có hành
động hoàn toàn khác.
  
45:55 Hành động do ý nghĩ
như chuyển động...
  
45:59 ...gây ra hành
động manh mún...
  
46:02 ...hành động mâu thuẫn.
 
46:05 Khi chuyển động
như ý nghĩ...
  
46:08 ...chấm dứt liền có
hành động hoàn toàn.
  
46:14 B: Ngài có thể nói bất
kỳ ý nghĩ kỹ thuật nào...
  
46:17 ...xảy ra, là trong
trật tự? K: Dĩ nhiên.
  
46:20 B: Nói cách khác, tức không
phải lúc nào ý nghĩ cũng mất.
  
46:25 K: Không, không. Không.
 
46:28 S: Nó vẫn chuyển động ở vị
trí thích hợp; trật tự đúng.
  
46:31 Nếu ý nghĩ thích hợp và
đúng. K: Vị trí thích hợp.
  
46:35 S: Và nó xảy ra...ý
tôi, não vẫn có thể...
  
46:38 ...làm điều đó.
Phải không? B: Vâng.
  
46:41 K: Vậy, tôi - không phải
'tôi' - con người...
  
46:45 ...hắn sợ mọi cái này?
 
46:48 Vô thức, sâu thẳm, hắn
phải biết chấm dứt cái tôi.
  
46:58 Bạn hiểu không?
 
47:02 Và đó thực sự là
điều đáng sợ nhất.
  
47:09 ...tôi, kiến thức
tôi, sách vở tôi...
  
47:12 ...vợ tôi,...
- kịp không?
  
47:14 Toàn bộ sự việc mà
ý nghĩ đúc kết lại.
  
47:18 Và bạn yêu cầu
tôi chấm dứt hết.
  
47:23 B: Bạn có thể nói đó
là chấm dứt mọi thứ?
  
47:29 Bởi mọi cái tôi
biết ở trong đó.
  
47:32 K: Đúng vậy.
 
47:40 Vậy, bạn thực
sự thấy, tôi sợ...
  
47:43 ...con người sợ
hãi cái chết.
  
47:49 - không phải chết
sinh học. S: Chết ngay.
  
47:54 K: Chết của chấm dứt này.
 
48:01 Và vì vậy hắn tin
vào thượng đế...
  
48:04 ...tái sinh, hàng tá
điều dễ chịu khác...
  
48:06 ...nhưng thực tế...
 
48:10 Khi ý nghĩ...
 
48:14 Khi ý nghĩ tự biết mình
chuyển động và thấy rằng...
  
48:19 ...chuyển động ấy
tạo ra cái 'tôi'...
  
48:22 ...phân chia, tranh
cãi, chính trị...
  
48:25 ...kịp không?
- toàn bộ cấu trúc rối loạn thế giới...
  
48:30 ...khi ý nghĩ biết thế, nó
thấy sự thật đó và chấm dứt.
  
48:38 Vậy là nó ở trong vũ trụ.
 
48:44 Liền có vũ trụ.
 
48:49 Giờ thì, bạn
nghe điều này...
  
48:51 ...bạn tiếp nhận
nó cách nào?
  
48:57 S: Ngài muốn tôi...
 
48:59 K: Tiếp nhận
nó. S: Tiếp nhận nó.
  
49:01 K: Tôi cho bạn điều gì.
Bạn nhận nó cách nào?
  
49:08 Điều này rất quan trọng.
 
49:09 S: Vâng. Ý nghĩ thấy
nó chuyển động...
  
49:13 K: Không, không. Bạn
nhận cách nào?
  
49:22 Làm sao mọi người...
 
49:24 ...nghe mọi điều này, nói,
'Làm sao tôi nghe việc này...
  
49:33 ...hắn cố gắng nói
với tôi việc gì?'
  
49:38 S: Cách nào?
 
49:39 K: Hắn nói, 'Tôi không nói
với bạn điều gì'. Hắn nói,
  
49:42 ...'Nghe điều tôi nói
và tìm cho chính bạn...
  
49:46 ...xem coi ý nghĩ
như chuyển động...
  
49:52 ...trong chuyển động ấy
nó tạo ra mọi thứ...
  
49:56 ...cả thế giới kỹ
thuật hữu dụng...
  
49:58 ...cần thiết và...
 
50:00 ...thế giới rối loạn này.
 
50:08 K: Làm sao bạn nhận, nghe nó;
 
50:11 ...hay mọi người
- ai khác không ở đây...
  
50:14 ...nghe nó?
 
50:16 Bạn nghe nó cách nào?
 
50:20 Điều gì xảy ra
trong bạn khi nghe nó?
  
50:24 S: Kinh hoàng. K: Không. Vậy ư?
 
50:27 S: Vâng. Có kinh hoàng
về cái chết, chết ấy...
  
50:34 ...một loại sợ
hãi cái chết.
  
50:40 Có cái thấy...có
cảm giác thấy...
  
50:45 ...và rồi có sợ
hãi cái chết ấy.
  
50:49 K: Nghĩa là, bạn
có nghe chữ nghĩa...
  
50:56 ...chữ nghĩa
đánh thức sợ hãi.
  
51:00 S: Đúng.
 
51:02 K: Nhưng không phải
thực tế sự kiện.
  
51:09 S: Tôi không nói thế. Tôi
nghĩ nó hơi không thật.
  
51:13 K: Tôi hỏi bạn.
 
51:14 S: Nó đánh thức
thực tế sự kiện...
  
51:17 ...và rồi gần như có...
 
51:19 ...hình như có
diễn tiến rất nhanh.
  
51:21 Có thực tế của sự kiện...
 
51:23 ...và hình như có im lặng...
 
51:27 ...giây phút tỏ sáng...
 
51:31 ...nhượng bộ cho một loại...
 
51:35 ...cảm nhận ở lõm
thượng vị nơi vật...
  
51:37 ...rớt ra và rồi
có một loại...
  
51:42 K: Giữ lại. S: ...giữ lại.
 
51:45 Tôi nghĩ có toàn
bộ chuyển động đó.
  
51:47 K: Vậy, bạn mô tả con người.
 
51:50 S: Vâng, tôi cố gắng.
Vâng, tôi mô tả tôi.
  
51:53 K: Là con người. B: Cũng thế.
 
51:55 K: Bạn là người nhìn,
mọi người đang nghe.
  
51:58 S: Đúng. Có cảm giác về
'Ngày mai việc gì xảy ra?'
  
52:01 K: Không, không.
Không phải điểm đó.
  
52:05 S: Tôi nói với ngài,
đó là sợ hãi.
  
52:07 K: Không. Khi ý nghĩ
biết như chuyển động...
  
52:12 ...và chuyển
động ấy tạo ra...
  
52:14 ...mọi rối loạn,
cả lộn xộn...
  
52:18 ...không chỉ rời rạc,
mà vô trật tự hết...
  
52:26 ...khi nó biết thế,
thực sự điều gì xảy ra?
  
52:47 Bạn không sợ hãi...
 
52:52 ...không có sợ hãi.
 
52:57 Nghe kỹ nhé,
không có sợ hãi.
  
53:00 Sợ hãi là ý niệm
tạo ra bởi trừu tượng.
  
53:11 Bạn hiểu không?
 
53:13 Bạn vẽ ra bức
tranh về chấm dứt...
  
53:18 ...và sợ hãi
về chấm dứt ấy.
  
53:24 S: Ngài đúng. Đúng
rồi. Có dừng lại...
  
53:29 K: Không có sợ hãi... S: Không
có sợ, và rồi...
  
53:33 K: Không có sợ khi
thực tế xảy ra.
  
53:39 S: Đúng thế.
 
53:42 Khi thực tế xảy
ra có im lặng.
  
53:45 K: Với sự kiện
không có sợ hãi.
  
53:47 B: Nhưng khi ý nghĩ xen vào...
 
53:49 K: Đúng thế. S: Đúng thế.
 
53:50 Đợi đã, đừng bỏ đi. (Cười)
 
53:54 K: Chúng ta còn 3
phút. S: Phải. 3 phút
  
53:58 K: Tiếp tục.
 
53:59 S: Sự kiện và thực tế
- không sợ hãi.
  
54:02 K: Đúng đó. Đúng đó.
 
54:05 S: Nhưng rồi ý nghĩ xen vào.
 
54:08 K: Không.
 
54:13 Nó không còn là sự kiện.
 
54:21 Bạn không thể ở
lại với sự kiện.
  
54:27 B: Nào, đó cũng như nói
bạn tiếp tục suy nghĩ...
  
54:30 K: Cứ chuyển động. B: Vâng.
 
54:36 À, hễ bạn đem ý nghĩ
vào, nó không là sự kiện...
  
54:39 ...đó là tưởng
tượng hay hư cấu...
  
54:41 ...mà cảm thấy như thật...
 
54:43 ...nhưng không phải. S: Đúng.
 
54:45 B: Vì vậy, bạn không
còn ở với sự kiện nữa.
  
54:47 S: Vậy, chúng ta nói...
 
54:49 K: Chúng ta khám
phá điều lạ lùng...
  
54:51 ...khi bạn giáp mặt sự
kiện, không có sợ hãi.
  
54:56 B: Vậy, mọi sợ hãi
là ý nghĩ, phải không?
  
54:59 K: Vâng, đúng thế.
 
55:01 S: Nhiều lời quá...
 
55:03 K: Không. Mọi ý nghĩ là
sợ, mọi ý nghĩ là khổ.
  
55:08 B: Nó đi chung, sợ hãi là ý
nghĩ và ý nghĩ là sợ hãi.
  
55:12 K: Dĩ nhiên.
 
55:13 B: Ngoại trừ loại ý nghĩ
khởi lên chỉ với sự kiện.
  
55:16 S: Tôi muốn xen
vào chỗ này...
  
55:18 ...nếu có một giây.
 
55:20 Hình như chúng
ta khám phá...
  
55:21 ...điều gì rất
quan trọng ngay đây...
  
55:24 ...và đó là, ở
chỗ thấy thực sự...
  
55:27 ...liền chợt chú
tâm ở đỉnh cao.
  
55:31 K: Không. Điều gì
mới xảy ra. S: Vâng.
  
55:36 K: Điều gì trọn vẹn, mà
bạn chưa hề nhìn đến hay...
  
55:41 ...nó chưa hề được hiểu hay
kinh nghiệm, bất kỳ là gì.
  
55:45 Có điều gì hoàn
toàn khác xảy ra.
  
55:52 B: Nhưng không quan trọng là
chúng ta xác nhận nó...
  
55:56 ...trong ý nghĩ, ý
tôi là trong ngôn ngữ?
  
55:58 B: Chúng ta đang làm. Nói
cách khác, nếu nó xảy ra...
  
56:01 ...và chúng ta không xác nhận
nó liền có thể rớt lại.
  
56:04 K: Dĩ nhiên. S: Tôi không hiểu.
 
56:06 B: Chúng ta phải nhìn
không chỉ khi nó xảy ra...
  
56:09 ...mà chúng ta phải
nhìn nó khi nó xảy ra...
  
56:11 ...và phải nói
rằng nó xảy ra.
  
56:14 S: Rồi chúng ta tạo
ra chỗ cho nó ở đó.
  
56:17 K: Không.
 
56:18 Điều anh ta nói
rất đơn giản.
  
56:20 Anh ấy nói...
 
56:26 Sự kiện ấy, thực
tế ấy có xảy ra?
  
56:31 Và bạn có thể ở với nó...
 
56:34 Ý nghĩ có thể không xen
vào, mà chỉ ở với sự kiện?
  
56:47 Giống như nói, hoàn
toàn ở đó với đau khổ...
  
56:55 ...không chạy đi, không nói...
 
56:57 ...'Nó nên này, không nên
nọ, làm sao tôi vượt qua?'...
  
57:00 ...tự xót phận, v.v..
- hoàn toàn ở lại đó...
  
57:03 ...với việc
ấy, sự kiện ấy.
  
57:11 Bạn liền có năng
lực thật lạ lùng.
  
57:15 S: Đúng.
 
57:20 K: Có thể chứ?
 
57:27 Đến giờ rồi.