Krishnamurti Subtitles

Điều Gì Làm Chúng Ta Thay Đổi?

Brockwood Park - 25 August 1979

Public Talk 1



0:43 Thứ lỗi vì thời
tiết quá xấu.
  
1:03 Tôi chắc rằng
 
1:05 nhiều bạn đến đây
với những vấn đề riêng
  
1:14 và mong những buổi nói
này sẽ tháo gỡ chúng
  
1:25 nhưng chỉ có thể
nếu chúng ta áp dụng
  
1:33 tự tri không chọn lựa
 
1:42 và tính chất
trọn vẹn tôn giáo.
  
1:50 Ý tôi
- chúng ta nói 'tôn giáo'
  
1:54 không phải niềm tin,
giáo lý, lễ lạy
  
1:59 và mạng lưới
bao la của mê tín
  
2:05 nhưng tôn giáo trong ý
nghĩa sâu thẳm của chữ ấy
  
2:08 nó chỉ hiện diện
 
2:11 khi có tự tri
và thiền định.
  
2:19 Và đó là điều
chúng ta sẽ thảo luận
  
2:22 suốt bốn buổi
nói chuyện này
  
2:29 và hai buổi hỏi và trả
lời, như đã giải thích.
  
2:43 Để tìm hiểu vấn
đề này khá sâu
  
2:50 không chỉ nhận thức
một cách tự nhiên
  
2:59 và dễ dàng
những vấn đề riêng
  
3:04 chúng liên quan đến cả
những vấn đề thế giới
  
3:09 bởi con người chúng ta
 
3:12 ít hay nhiều trên toàn thế
giới đều như nhau về tâm lý.
  
3:17 Bạn có thể khác
màu da, khác văn hóa
  
3:22 khác thói quen, phong tục
 
3:27 nhưng dù vậy
 
3:32 toàn nhân loại đều trải
qua biết bao thống khổ
  
3:37 biết bao đau thương
 
3:39 bao lo lắng, cô đơn,
thối chí, nản lòng.
  
3:43  
 
3:49 Không thể giải quyết chúng
 
3:54 họ tìm cứu rỗi nơi ai khác
 
4:03 nơi mọi loại
niềm tin, giáo lý
  
4:07 và chấp nhận uy quyền.
 
4:14 Vậy khi chúng ta thảo luận
 
4:17 cùng nhau bàn
những vấn đề này
  
4:24 nếu chúng ta chỉ
giới hạn mình
  
4:26 ở những vấn đề
nhỏ bé riêng tư
  
4:32 rồi thì hoạt
động vị ngã ấy
  
4:38 chỉ làm nó nhỏ hẹp thêm
 
4:45 giới hạn thêm và vì thế
thành thêm một nhà tù.
  
4:48  
 
4:54 Trái lại, nếu có thể,
suốt những buổi nói chuyện
  
4:56  
 
4:59 hay hỏi và trả lời này
 
5:03 nếu có thể liên hệ mình
với toàn thể nhân loại
  
5:09  
 
5:17 toàn thể loài người.
 
5:20 Chúng ta là thành
phần nhân loại.
  
5:26 Cả phương Đông kia họ cũng
vô cùng đớn đau như bạn
  
5:32 họ cũng đau khổ
 
5:36 bất hạnh
 
5:39 hết sức cô đơn
 
5:43 cảm giác bị xã hội bỏ quên
 
5:49 không có an ninh
 
5:53 an toàn
 
5:56 họ cũng nhiều rối
loạn như chúng ta đây.
  
6:00 Thế nên, cơ bản, sâu
trong nội tâm, chúng ta là
  
6:05 thành phần nhân loại.
 
6:09 Tôi nghĩ điều này
phải thực sự hiểu
  
6:13 không chỉ lời
nói hay trí óc
  
6:17 hay lý luận mà bạn
phải cảm nhận nó.
  
6:22 Không phải cảm giác, ý
niệm tưởng tượng mà thực tế
  
6:31 chúng ta là thành
phần của cả nhân loại
  
6:35 và vì thế chúng ta
có trách nhiệm lớn lao.
  
6:48 Và để tạo sự thống nhất
cho toàn thể loài người
  
6:52  
 
6:58 chỉ tôn giáo mới
có thể làm thế
  
7:02 đem chúng ta lại với nhau.
 
7:05 Không phải chính trị
 
7:09 không phải khoa học
 
7:12 không phải triết lý mới
 
7:16 hay kinh tế phát triển
 
7:24 hay các tổ chức khác nhau
 
7:29 về chính trị, tôn giáo, không
ai đem chúng ta lại với nhau
  
7:32 thành một toàn thể.
 
7:35 Tôi nghĩ bạn phải nhận
thức sâu sắc điều này
  
7:39 rằng không tổ chức nào
 
7:43 về tôn giáo,
chính trị, kinh tế
  
7:46 hay nhiều kiểu tổ chức
Liên Hiệp Quốc khác
  
7:53 sẽ đem con người lại nhau.
 
7:56 Chỉ có tôn giáo trong ý
nghĩa sâu thẳm của từ ấy
  
8:01  
 
8:08 mới có thể đem
chúng ta lại nhau.
  
8:12 Tôn giáo
- chúng ta nói chữ ấy
  
8:17 không phải mọi thứ
diễn ra trên đời
  
8:20 nhiều loại mê
tín, tạo niềm tin
  
8:25 phân giai cấp
 
8:29 giáo lý, lễ lạy, tin tưởng
 
8:33 tôn giáo vượt xa mọi cái đó
 
8:37 nó là lối sống hàng ngày.
 
8:46 Và nếu chúng ta có thể
cùng suy tư, cùng suy nghĩ
  
8:50  
 
8:54 không phải về điều
gì, nhưng có khả năng
  
8:57  
 
9:00 có thể nhìn, nghe
và cùng suy tư.
  
9:04  
 
9:11 Suốt mấy buổi nói này
chúng ta có thể làm thế?
  
9:16 Không phải chúng
ta phải đồng ý nhau
  
9:20 hay chấp nhận ý kiến
hay phán đoán của nhau
  
9:25 nhưng hơn thế, dẹp sang
bên mọi quan điểm riêng
  
9:32 kinh nghiệm riêng,
kết luận riêng
  
9:35  
 
9:37 nếu chúng ta có thể
dẹp chúng sang bên
  
9:40 và có khả năng cùng suy tư
 
9:47 không phải về điều gì
 
9:51 thế thì khá dễ dàng
 
9:58 nhưng có thể cùng
nhìn một việc
  
10:05 cùng nghe một ý nghĩa
 
10:12 chiều sâu từ ngữ
 
10:17 nghe cùng bài ca
 
10:21 không diễn giải theo
cái ghét hay ưa của bạn
  
10:25 mà cùng nhau nghe
 
10:29 vì tôi nghĩ rất
là quan trọng
  
10:35 nếu có thể cùng suy tư
 
10:41 không phải một nhóm
 
10:47 có cùng một ý nghĩ
 
10:50 cùng một quan điểm
 
10:53 cùng cách nhìn
 
11:00 mà là dẹp sang bên
tính khí riêng của mình
  
11:07 thói quen suy tư
 
11:10 cùng bước đi trong suy tư.
 
11:18 Ví dụ chúng ta có thể
cùng suy tư về niềm tin
  
11:24 Chúng ta có thể
biện hộ hay chống đối
  
11:28 Chúng ta có thể
thấy niềm tin
  
11:31 quan trọng thế nào
cho an toàn tâm lý.
  
11:36 Và muốn an toàn ấy nên chúng
ta tin tưởng điều gì đó.
  
11:47 Điều này xảy
ra trên thế gian.
  
11:52 Tin vào điều vô
nghĩa buồn cười nhất
  
11:56 cả về kinh tế, tôn
giáo và mọi thứ khác.
  
12:02 Nên chúng ta có thể cùng nghĩ
về niềm tin, đồng ý hay không.
  
12:11 Nhưng chúng ta
thử điều gì khác
  
12:15 không phải suy tư về điều gì
 
12:19 mà cùng suy tư về chính nó.
 
12:22 Không biết tôi nói rõ không.
 
12:33 Có vẻ không có hai
người có thể cùng suy tư
  
12:38 trừ khi có thảm họa nào
 
12:43 trừ khi có nổi khổ quá lớn
 
12:48 khủng hoảng, người ta
đến nhau và cùng suy nghĩ
  
12:55 về chiến tranh, v.v..
 
13:01 Luôn luôn cùng suy nghĩ về điều gì
- phải không?
  
13:08  
 
13:11 Nhưng chúng ta thử một
điều, tức là cùng suy tư.
  
13:19 Chỉ có thể nếu lúc ấy
chúng ta quên mất mình
  
13:25 vấn đề riêng,
khuynh hướng riêng
  
13:29 khả năng trí óc v.v.., v.v..
 
13:32 và rồi gặp nhau.
 
13:40 Việc ấy đòi hỏi
cảm giác chú tâm
  
13:46 cảm giác nhận thức
 
13:53 mà mỗi chúng ta cùng nhau
 
13:59 trong đặc tính suy tư.
 
14:01 Tôi không biết làm thế
nào diễn tả rõ ràng hơn.
  
14:05 Chúng ta có thể làm
thế với mọi vấn đề?
  
14:10  
 
14:13 Chúng ta có thể cùng
suy tư về những vấn đề
  
14:17 nhưng có khả năng suy
tư trên cùng mức độ
  
14:21  
 
14:25 với cùng cường độ
 
14:30 không về điều gì, mà là
cảm giác cùng nhau suy tư.
  
14:32  
 
14:36 Không biết bạn hiểu chăng?
 
14:45 Nếu có thể làm thế
 
14:49 chúng ta có thể cùng
tìm hiểu nhiều điều.
  
14:57 Thế nghĩa là
đặc tính tự do
  
15:02 cảm giác lìa bỏ
 
15:06 không áp đặt, thúc ép
 
15:09 thôi thúc
 
15:13 mà tự do từ cả hậu trường
 
15:18  
 
15:24 và rồi cùng gặp nhau.
 
15:35 Bởi điều này rất quan trọng
 
15:43 khi bạn muốn tạo
một xã hội tốt đẹp.
  
15:52 Các triết gia đã bàn về nó
 
15:55 người Hy lạp cổ, Hinđu cổ
 
15:59 và người Trung
quốc đã nói về
  
16:02 xây dựng một
xã hội tốt đẹp.
  
16:07 Đó là tương lai, lúc
nào đó trong tương lai
  
16:10  
 
16:13 chúng ta sẽ tạo một xã hội
tốt theo lý tưởng, mô hình
  
16:15  
 
16:18 một ý nghĩa của
lý tưởng nào, v.v..
  
16:27 Và dường như khắp thế gian
 
16:30 một xã hội tốt
chưa hề hiện diện
  
16:35 có thể có con người tốt.
 
16:39 Ngày càng khó tốt
đẹp trên thế gian này.
  
16:47 Và chúng ta luôn
hướng về tương lai
  
16:50 để tạo dựng xã hội tốt
 
16:55 tốt trong ý nghĩa
 
16:57 con người có thể sống trên
mặt đất không chiến tranh
  
17:01 an bình, không
tàn sát lẫn nhau
  
17:07 không đua tranh, trong cảm
giác tự do bao la, v.v..
  
17:10  
 
17:15 Chúng ta không định
nghĩa tốt là gì
  
17:19 định nghĩa về tốt đẹp
không làm ai tốt đẹp.
  
17:28 Vậy chúng ta có
thể cùng suy tư
  
17:37 tuyệt đối cần xã hội tốt?
 
17:41  
 
17:46 Xã hội là chúng ta
 
17:50 xã hội không hiện
diện cách thần bí
  
17:55 không do Thượng đế tạo,
con người dựng xã hội
  
17:57  
 
17:59 với cả chiến tranh và
mọi thứ đang xảy ra.
  
18:02 Chúng ta không đào sâu từng
chi tiết kinh khiếp ấy.
  
18:12 Và xã hội ấy là chúng
ta, là mỗi con người.
  
18:16  
 
18:22 Khá hiển nhiên đó.
 
18:26 Tức là, chúng ta tạo
xã hội với mọi phân chia
  
18:30  
 
18:33 với xung đột, với khủng bố
 
18:37 với bất công
 
18:40 và v.v.., v.v.., v.v..
 
18:42 bởi trong chính
mình chúng ta là thế
  
18:46 nên trong quan hệ lẫn
nhau chúng ta là thế.
  
18:51 Chúng ta có thể
khá khoan dung
  
18:56 khá ưu ái trong
quan hệ riêng tư
  
19:01 tuy không chắc thế
 
19:06 nhưng đối với những người
khác chúng ta không thế.
  
19:14 Lại cũng khá hiển nhiên
 
19:16 khi bạn đọc báo, tạp chí
 
19:19 và thực sự thấy
việc diễn ra.
  
19:24 Vậy nên xã hội
tốt chỉ có thể có
  
19:28  
 
19:32 không phải tương
lai mà bây giờ
  
19:35 khi con người chúng ta
 
19:36 xây dựng quan hệ
đúng đắn với nhau.
  
19:41 Có thể chứ?
 
19:44 Không phải ngày nào đó
 
19:49 mà thực sự ngay lúc này
 
19:52 trong đời sống hàng
ngày chúng ta có thể
  
19:56 xây dựng quan hệ cơ bản tốt?
 
20:01 Tốt là không thống trị
 
20:07 không tư lợi
 
20:11 không kiêu căng,
tham vọng, v.v..
  
20:14  
 
20:16 Vậy nên có quan hệ lẫn nhau
 
20:21 cơ bản dựa trên yêu thương
 
20:27 - nếu được phép dùng chữ
ấy và mong bạn không phiền.
  
20:39 Có thể chứ?
 
20:46 Có thể nào, con
người chúng ta
  
20:50 sống trên thế giới kinh
khiếp chúng ta đã tạo này
  
20:59 Chúng ta có thể làm
thay đổi chính mình?
  
21:02  
 
21:06 Đó là toàn bộ vấn đề.
 
21:11 Vài triết gia
và ai đó đã nói
  
21:16 qui định con người không
thể thay đổi tận gốc
  
21:21 bạn có thể canh cải,
có thể đánh bóng, lọc
  
21:24  
 
21:27 nhưng tính chất cơ bản của
qui định không thể biến đổi.
  
21:33  
 
21:37 Có rất nhiều
người nghĩ thế
  
21:41 người theo thuyết
Hiện sinh, v.v..
  
21:50 Tại sao chúng ta chấp
nhận qui định thế?
  
21:56 Tôi mong bạn theo kịp
điều chúng ta nói.
  
21:59 Tại sao chúng ta
chấp nhận qui định
  
22:03 đã tạo ra thế giới thực
là bệnh hoạn điên khùng này?
  
22:05  
 
22:14 Nơi muốn hòa bình
chúng ta lại vũ trang
  
22:19 Nơi muốn hoà bình chúng
ta lại phân chia nhau về
  
22:24 quốc gia, kinh tế, xã hội
 
22:27 muốn hòa bình nhưng mọi tôn
giáo làm chúng ta chia rẽ
  
22:32 họ đó, những tổ chức.
 
22:36 Có biết bao là mâu thuẫn bên
ngoài cũng như trong chúng ta.
  
22:40  
 
22:46 Không biết bạn
có nhận thức hết
  
22:52 trong chúng ta chứ không
phải xảy ra bên ngoài.
  
22:56 Hầu hết chúng ta biết
việc xảy ra bên ngoài
  
23:01 bạn không cần quá giỏi
để tìm tòi, chỉ quan sát.
  
23:09 Và hổn loạn bên ngoài kia
 
23:12 là phần trách nhiệm
của qui định chúng ta.
  
23:19 Chúng ta hỏi:
 
23:21 có thể tạo ra trong chúng ta
 
23:25 cuộc chuyển hóa tận gốc?
 
23:30 Bởi chỉ thế chúng
ta mới có xã hội tốt
  
23:37 nơi chúng ta sẽ
không đánh nhau
  
23:40 cả tâm lý lẫn vật lý.
 
23:47 Khi bạn đặt câu
hỏi về chính mình
  
23:54 câu trả lời sâu
thẳm nào cho câu hỏi?
  
24:05 Bạn bị qui định
 
24:08 không chỉ như người Anh,
người Đức hay Pháp, v.v..
  
24:14 mà còn bị qui định
bởi nhiều kiểu ước muốn
  
24:20 niềm tin
 
24:26 thú vui
 
24:31 và xung đột, xung đột tâm lý
 
24:34 mọi cái đó góp phần
vào qui định và hơn thế.
  
24:39 Chúng ta sẽ tìm hiểu.
 
24:41 Chúng ta hỏi chính mình
 
24:45 cùng suy tư
 
24:50 bởi chúng ta cùng
suy tư, tôi hy vọng
  
24:53 qui định ấy có thể
 
24:57 nhà tù nhân loại ấy có thể
 
25:06 với khổ đau, cô đơn, lo lắng
 
25:12 đòi hỏi cá nhân
 
25:16 yêu cầu cá nhân,
đáp ứng, và mọi thứ
  
25:19 đó là qui định chúng ta
 
25:21 đó là ý thức chúng ta
 
25:28 và ý thức là tích chứa.
 
25:36 Và chúng ta hỏi:
 
25:38 cả cấu trúc ấy có
thể được chuyển hóa?
  
25:46 Nếu không chúng ta sẽ chẳng
hề có hoà bình trên thế gian.
  
25:55 Có lẽ sẽ có
đôi chút canh cải
  
26:00 nhưng con người sẽ
vẫn đấu đá, cãi nhau
  
26:04 xung đột bất tận
cả trong lẫn ngoài.
  
26:13 Nên đó là vấn đề.
 
26:21 Chúng ta có thể
cùng suy tư điều ấy?
  
26:31 Rồi nảy ra câu hỏi:
bạn phải làm gì?
  
26:40 Bạn nhận ra mình bị
qui định, biết, ý thức.
  
26:44  
 
26:50 Qui định ấy có mặt
bởi ước muốn riêng
  
26:58 hoạt động vị ngã
 
27:06 do thiếu vắng quan
hệ đúng đắn với nhau
  
27:14 cảm giác cô đơn
 
27:20 Bạn có thể sống
giữa biết bao người
  
27:22 có thể có quan hệ riêng
 
27:27 nhưng luôn có cảm giác cơn
lốc trống rỗng bên trong.
  
27:30  
 
27:36 Mọi cái đó là qui định
 
27:40 trí óc, tâm lý, cảm xúc
 
27:44 và cả vật lý tự nhiên.
 
27:48 Nó có thể hoàn
toàn được chuyển hóa?
  
27:54 Tôi cảm nhận đó
là cách mạng thực.
  
28:01 Không có bạo lực trong đó.
 
28:09 Chúng ta có thể
cùng làm chứ?
  
28:14 Hay nếu bạn làm
 
28:16 nếu bạn thấu hiểu qui định
 
28:20 và giải quyết qui định ấy
 
28:27 và người khác bị qui định
 
28:30 người bị qui định
có lắng nghe kẻ khác?
  
28:34 Bạn hiểu không?
 
28:39 Có lẽ bạn không bị qui định
 
28:41 tôi sẽ lắng nghe bạn?
 
28:47 Và cái gì làm
tôi lắng nghe?
  
28:53 Áp lực nào
 
28:57 ảnh hưởng nào
 
28:59 phần thưởng gì?
 
29:05 Cái gì làm tôi
lắng nghe bạn
  
29:10 với tâm, với trí,
với cả con người?
  
29:15 Bởi nếu bạn có thể
lắng nghe trọn vẹn
  
29:23 có lẽ giải pháp ở đó.
 
29:27 Nhưng hình như chúng
ta không lắng nghe.
  
29:34 Vậy chúng ta hỏi:
 
29:36 cái gì làm con người
 
29:40 biết qui định họ,
đa số chúng ta làm
  
29:45 nếu bạn nhận
thức thật thông minh
  
29:50 cái gì làm
chúng ta thay đổi?
  
29:56 Hãy đặt câu hỏi ấy với
chính mình, mỗi chúng ta
  
30:01 tìm xem cái gì sẽ
làm mỗi người chúng ta
  
30:07 thay đổi, thoát
khỏi qui định?
  
30:12 Không phải nhảy
vào qui định khác:
  
30:18 đó giống như bỏ Cơ
đốc vào Phật giáo
  
30:22 Y vậy thôi.
 
30:32 Vậy cái gì làm
bạn, mỗi người
  
30:38 ai, bạn có chắc
 
30:42 bạn muốn tạo dựng
một xã hội tốt
  
30:47 Cái gì làm họ thay đổi?
 
30:58 Thay đổi được
hứa phần thưởng
  
31:03 Thiên đường, một
loại cà rốt mới
  
31:08 lý tưởng mới,
cộng đồng mới
  
31:14 nhóm mới, đạo sư
mới, một phần thưởng.
  
31:17  
 
31:20  
 
31:22 Hay một hình phạt
 
31:25 'Nếu không làm điều này
bạn sẽ vào Địa ngục'.
  
31:30 Vậy toàn bộ suy tư chúng ta
 
31:31 dựa trên nguyên tắc
thưởng và phạt ấy.
  
31:37 'Tôi sẽ làm nếu tôi
có thể được gì đó'.
  
31:45 Nhưng thái độ ấy,
hay lối suy tư ấy
  
31:49 không làm thay đổi tận gốc.
 
31:54 Và thay đổi ấy
tuyệt đối cần thiết.
  
31:59 Tôi chắc chúng
ta đều biết thế.
  
32:07 Vậy chúng ta sẽ làm gì?
 
32:10 Vài bạn
 
32:13 đã lắng nghe người
nói qua nhiều năm
  
32:22 Tôi hỏi tại sao.
 
32:28 Và lắng nghe trở thành
một loại thần chú mới
  
32:31  
 
32:35 Bạn biết chữ
ấy là gì không?
  
32:38 Đó là chữ Phạn
 
32:41 nghĩa, ý nghĩa thực sự
 
32:45 là không vị ngã
 
32:53 và trầm tư về
không trở thành.
  
32:56  
 
32:59 Ý nghĩa chữ ấy là thế
- thần chú là thế.
  
33:04 Quét sạch vị ngã
 
33:14 và trầm tư, thiền định
 
33:16 nhìn chính mình rồi bạn
không trở thành gì hết.
  
33:21 Đó là ý nghĩa
thực của chữ
  
33:24 nó bị phá huỷ
 
33:26 bởi mọi thứ thiền
định mơ hồ vô nghĩa.
  
33:34 Vài bạn đã lắng
nghe qua nhiều năm
  
33:45 và có phải chúng
ta nghe và thay đổi
  
33:51 hay bạn đã quen với chữ
nghĩa và cứ tiếp tục?
  
33:56  
 
34:01 Vậy chúng ta hỏi:
 
34:02 điều gì sẽ làm con người
 
34:06 sống đã nhiều triệu năm
 
34:10 cứ tiếp tục khuôn cũ
 
34:14 thừa kế cùng bản năng
 
34:18 tự bảo vệ, sợ hãi, an toàn
 
34:24 cảm giác tự quan
tâm gây ra cô lập
  
34:28  
 
34:32 cái gì sẽ làm con
người ấy thay đổi?
  
34:46 Thượng đế mới?
 
34:51 Hình thức giải trí mới?
 
34:56 Tôn giáo bóng đá mới?
 
35:02 Kiểu xiếc mới với mọi -
bạn biết đó - mọi vớ vẩn?
  
35:09 Cái gì làm
chúng ta thay đổi?
  
35:15 Đau khổ hình như không
thay đổi con người
  
35:22 bởi chúng ta đau
khổ đã quá nhiều
  
35:26 không chỉ cá nhân
mà cả tập thể
  
35:29 như toàn thể nhân loại,
chúng ta đau khổ quá nhiều
  
35:34 chiến tranh, bệnh hoạn,
đớn đau, chết chóc.
  
35:38  
 
35:44 Chúng ta quá đau khổ
 
35:48 và có vẻ đau khổ
không thay đổi chúng ta.
  
35:57 Cũng không phải sợ hãi
 
36:06 Nó không làm
chúng ta thay đổi
  
36:09 bởi tâm trí chúng
ta luôn chạy theo
  
36:13 tìm kiếm thú vui
 
36:16 và dù thú vui ấy
là cùng thú vui
  
36:19 khác hình thức, cũng
không thay đổi chúng ta.
  
36:23 Vậy điều gì làm
chúng ta thay đổi?
  
36:33 Hình như chúng ta không thể
làm điều gì tự nguyện.
  
36:41 Chúng ta làm gì
đó dưới áp lực.
  
36:48 Nếu không có áp lực
 
36:51 không có ý
nghĩa thưởng phạt
  
36:54 bởi thưởng phạt là quá
ngốc nghếch ngay cả nghĩ đến
  
37:01 nếu không có ý
nghĩa tương lai
  
37:06 Không biết bạn có tìm
hiểu toàn bộ vấn đề
  
37:09 tương lai, đó có thể là
mánh khóe tâm lý chúng ta.
  
37:11  
 
37:16 Chúng ta sẽ tìm
hiểu ngay thôi.
  
37:19 Nếu bạn lìa bỏ mọi thứ ấy
 
37:26 rồi thì tính
chất tâm trí nào
  
37:30 giáp mặt trọn
vẹn với hiện tại?
  
37:34 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
37:38 Chúng ta đang
trao đổi nhau chứ?
  
37:41 Hãy nói phải hoặc không, không
biết chúng ta đến đâu rồi.
  
37:50 Hy vọng tôi không
nói với chính mình.
  
38:01 Nếu bạn nhận
ra bạn trong tù
  
38:06 nhà tù ấy do bạn tạo
 
38:12 bạn là kết
quả của quá khứ
  
38:15 cha mẹ, ông bà, và v.v..
 
38:17 thừa kế, đạt
được, gánh vác
  
38:25 đó là nhà tù tâm
lý chúng ta sống.
  
38:37 Và tự nhiên bản năng
phải phá vở nhà tù ấy.
  
38:50 Bạn có nhận ra nó
 
38:55 không như ý niệm
 
38:58 không như quan niệm,
mà là thực tế
  
39:03 thực tế tâm lý?
 
39:08 Khi bạn giáp
mặt thực tế ấy
  
39:16 tại sao lại không
thể thay đổi?
  
39:23 Bạn hiểu câu hỏi chứ?
 
39:41 Đó là vấn đề
 
39:45 vấn đề cho những
ai nghiêm túc
  
39:50 cho những người quan tâm
đến bi kịch nhân loại
  
39:58 thống khổ nhân loại
 
40:04 và tự hỏi tại sao
chúng ta không tạo ra
  
40:09 ý thức tỏ sáng
trong chính mình?
  
40:14 Ý thức tự do
 
40:18 ý thức tốt đẹp cơ bản?
 
40:26 Không biết bạn có
để ý những trí thức
  
40:29 kẻ văn chương, viết lách
 
40:31 và cái gọi là
lãnh đạo thế giới
  
40:36 không hề nói về
tạo dựng xã hội tốt
  
40:39 họ bỏ mặc nó.
 
40:45 Hôm nọ chúng ta có
nói với vài người
  
40:47 và họ nói, 'Vô lý quá
 
40:49 lỗi thời rồi, dẹp đi.'
 
40:52 'Không hề có cái gì
là xã hội tốt đâu.'
  
40:56 'Đó là thời Victoria,
ngu xuẫn, vô nghĩa.'
  
41:02 'Chúng ta phải chấp nhận việc
như thế và sống với chúng'.
  
41:07 Và có lẽ đa số
chúng ta giống như thế.
  
41:17 Nên bạn và tôi,
như hai người bạn
  
41:22 thảo luận việc này,
chúng ta sẽ làm gì?
  
41:30 Uy quyền kẻ khác
không làm thay đổi
  
41:33 không gây ra thay đổi
- phải không?
  
41:39 Nếu tôi chấp nhận
bạn như uy quyền
  
41:42 vì tôi muốn làm cuộc
cách mạng trong tôi
  
41:46 và vậy có thể
tạo xã hội tốt
  
41:50 chính ý niệm tôi đi theo bạn
 
41:55 bạn chỉ dạy tôi,
chấm dứt xã hội tốt.
  
41:59  
 
42:01 Không biết bạn hiểu chăng?
 
42:05 Không phải tôi tốt
vì bạn bảo tôi tốt
  
42:15 hay tôi chấp nhận bạn
như uy quyền tối cao
  
42:21 công bằng siêu tột
và tôi theo bạn.
  
42:23 Chính chấp nhận uy
quyền và vâng lời
  
42:28 là phá huỷ xã hội tốt.
 
42:34 Phải không?
 
42:35 Bạn thấy vậy không?
 
42:44 Tôi nên đào sâu
vấn đề thêm chứ?
  
42:48 Nếu tôi có một đạo sư
- ơn trời tôi không có
  
42:52 nếu tôi có đạo
sư và theo ông ta
  
42:59 tôi đã làm gì cho tôi vậy?
 
43:02 Tôi đã làm gì trên thế gian?
 
43:07 Không gì cả.
 
43:09 Ông ta bảo tôi
vài điều vô nghĩa
  
43:12 thiền định thế nào, này nọ
 
43:14 và tôi đạt vài kinh
nghiệm lạ lùng hay bay lên
  
43:18 và mọi thứ vô nghĩa khác
 
43:23 và ý định tôi là
tạo một xã hội tốt
  
43:30 nơi chúng ta có thể hạnh
phúc, nơi có cảm giác
  
43:32  
 
43:36 mến yêu, quan hệ
không có rào cản
  
43:39 đó là ước vọng của tôi.
 
43:42 Tôi đến bạn như đạo sư
của tôi và tôi làm gì?
  
43:45 Tôi đã phá huỷ
điều tôi muốn
  
43:52 bởi uy quyền
 
43:57 để sang bên luật pháp v.v..
 
44:00 uy quyền tâm lý là phân chia
 
44:06 phân chia trong
chính bản chất nó.
  
44:12 Bạn trên cao và
tôi dưới thấp
  
44:16 và bạn luôn tiến
ngày càng cao hơn
  
44:19 tôi cũng tiến ngày càng cao,
chúng ta không hề gặp nhau!
  
44:24  
 
44:26 (Cười) Bạn cười, tôi biết
 
44:28 nhưng thực sự
chúng ta làm thế.
  
44:34 Vậy tôi có thể nhận
ra uy quyền với hàm ý
  
44:39  
 
44:43 tổ chức, sẽ không
hề làm tôi tự do?
  
44:49 Uy quyền cho bạn
cảm giác an toàn.
  
44:55 'Tôi không biết, tôi
rối loạn, bạn biết
  
45:00 hay ít ra tôi nghĩ bạn biết
 
45:03 vậy là tốt cho tôi rồi
 
45:04 Tôi đầu tư năng lực và
ước muốn an toàn vào bạn
  
45:08  
 
45:12 vào những gì bạn nói'.
 
45:16 Và chúng ta tạo
một tổ chức quanh đó
  
45:20 và chính tổ chức
đó thành nhà tù.
  
45:24 Không biết bạn
hiểu hết chăng?
  
45:28 Đó là lý do bạn không nên
thuộc về tổ chức tâm linh nào
  
45:31  
 
45:36 dù hứa hẹn, dù lôi kéo,
dù lạ lùng cách mấy.
  
45:46 Chúng ta có thể chấp
nhận, cùng thấy thế?
  
45:52 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
45:53 Cùng thấy, đó là thực tế
 
45:56 và vì vậy khi chúng ta
cùng thấy thế, nó chấm dứt.
  
46:05 Thấy rằng chính bản
chất của uy quyền
  
46:08 với tổ chức, tôn
giáo hay gì khác
  
46:12 là phân chia
 
46:18 và phục tùng
 
46:24 dựng lên hệ thống giai cấp
 
46:29 việc ấy xảy ra khắp
thế giới và vì vậy
  
46:31 là thành phần của bản
chất phá hoại thế giới
  
46:37 thấy sự thật
ấy, ném nó đi.
  
46:43 Chúng ta có thể làm?
 
46:46 Vậy thì không ai
- xin lỗi
  
46:50 không ai trong chúng ta thuộc
về tổ chức tâm linh nào
  
47:00 Tức là các tổ
chức tôn giáo
  
47:02 Cơ đốc, Tin lành,
Hinđu, Phật giáo.
  
47:12 Thuộc về gì đó chúng
ta cảm thấy an toàn.
  
47:19 Phải không? Dĩ nhiên.
 
47:22 Nhưng thuộc về gì
đó tất nhiên sinh ra
  
47:27 bất an bởi chính
nó phân chia.
  
47:31 Bạn có đạo sư, uy
quyền, bạn là Cơ đốc
  
47:33  
 
47:35 Tin lành, và ai
đó là gì khác.
  
47:39 Nên họ không hề gặp nhau,
dù mọi tôn giáo tổ chức nói
  
47:43 chúng ta cùng làm
việc cho sự thật.
  
47:50 Vậy chúng ta có thể lắng
nghe nhau, nghe sự kiện ấy
  
47:58 chấm dứt suy nghĩ mọi ý
thức chấp nhận uy quyền
  
48:02  
 
48:07 uy quyền tâm lý
 
48:10 và vậy là mọi tổ
chức tạo ra quanh nó
  
48:16 rồi điều gì xảy ra?
 
48:22 Tôi có gạt bỏ uy
quyền bởi bạn nói thế
  
48:31 và tôi thấy bản chất phá
hoại của các tổ chức kia?
  
48:37 Và tôi có thấy như một
sự kiện và với thông minh?
  
48:43 Hay chỉ chấp nhận mơ hồ?
 
48:47 Không biết bạn
có theo kịp chăng?
  
48:50 Nếu bạn thấy sự kiện
 
48:52 chính nhận thức sự
kiện ấy là thông minh
  
48:57 và trong thông
minh ấy có an toàn
  
49:01 chứ không phải trong
mê tín vô nghĩa.
  
49:06 Bạn có thấy không?
 
49:09 Chúng ta gặp nhau chứ?
 
49:15 Tôi hơi lạc lõng.
 
49:16 Bạn nói xem, chúng
ta gặp nhau chứ?
  
49:18  
 
49:20 Khán giả: Vâng. K:Không,
không phải lời nói.
  
49:23 Vậy thì rất dễ bởi
chúng ta đều nói tiếng Anh
  
49:26 hay Pháp hay gì khác.
 
49:28 Bằng trí óc, lời
nói là không gặp nhau.
  
49:34 Chính là khi bạn
cùng thấy sự kiện.
  
49:48 Chúng ta có thể
- chúng ta hỏi
  
49:51 chúng ta có thể nhìn
sự kiện qui định?
  
49:58 Không phải ý
niệm về qui định.
  
50:03 Sự kiện chúng ta là
người Anh, Đức, Mỹ, Nga
  
50:06  
 
50:09 hay Hinđu, Chính thống hay
gì gì, đó là một việc.
  
50:12  
 
50:16 Qui định sinh ra do
điều kiện kinh tế
  
50:23 khí hậu, thực phẩm,
y phục, v.v.., vật lý.
  
50:27  
 
50:30 Nhưng cũng có vô
số qui định tâm lý.
  
50:39 Chúng ta có thể
nhìn nó như sự kiện?
  
50:46 Như sợ hãi.
 
50:49 Bạn có thể nhìn nó?
 
50:58 Hay nếu lúc này
bạn không thể
  
51:01 chúng ta có thể nhìn
tổn thương mình đã chịu
  
51:04 vết thương, vết thương tâm
lý chúng ta đã tích lũy
  
51:11 vết thương chúng ta
đã bị từ thời bé.
  
51:17 Nhìn nó, không phân tích.
 
51:22 Nhà trị liệu tâm lý
 
51:25 xin lỗi, tôi mong
không có ai ở đây
  
51:28 nhà tâm lý trị liệu đi
trở lại, xem xét quá khứ.
  
51:32  
 
51:35 Tức là, tìm nguyên nhân
vết thương bạn đã bị
  
51:44 truy tìm, phân tích
cả vận hành quá khứ.
  
51:47  
 
51:54 Nói chung đó gọi là phân
tích, tâm lý trị liệu.
  
52:01 Khám phá nguyên
nhân, giúp ích gì?
  
52:09 Và bạn mất nhiều
thời gian, có khi cả năm
  
52:14 đó là trò chúng ta đều chơi
 
52:18 bởi chúng ta không hề muốn
giáp mặt sự kiện nhưng
  
52:20 'Hãy tìm xem làm thế
nào sự kiện có mặt'.
  
52:25 Không biết bạn
có theo kịp chăng?
  
52:32 Vậy bạn sử dụng
quá nhiều năng lực
  
52:36 và có lẽ quá
nhiều tiền bạc
  
52:40 vào việc khéo tìm
kiếm vào quá khứ
  
52:46 hay bạn tìm kiếm,
nếu bạn có thể.
  
52:54 Và chúng ta nói
kiểu phân tích ấy
  
52:59 không chỉ là phân chia,
bởi người phân tích
  
53:05 cho rằng hắn khác với vật hắn phân tích
- phải không?
  
53:09 Bạn theo kịp không?
 
53:15 Vậy hắn tiếp tục
phân chia qua phân tích
  
53:22 trong khi hiển nhiên người phân
tích là vật bị phân tích.
  
53:29 Bạn có thấy vậy không?
 
53:32 Lúc mà bạn nhận ra rằng
 
53:35 người phân tích là
vật bị phân tích
  
53:39 bởi khi bạn nổi
giận bạn là nó
  
53:46 khó hiểu ư?
- người quan sát là vật bị quan sát?
  
53:49  
 
53:55 Khi có thực tế thực như thế
 
54:00 thì phân tích là vô nghĩa
 
54:03 chỉ có thuần quan sát
 
54:05 về sự kiện đang xảy ra.
 
54:08 Bạn thấy vậy chứ?
 
54:16 Có lẽ hơi khó
bởi đa số chúng ta
  
54:19 bị qui định với
tiến trình phân tích
  
54:24 tự xem xét
 
54:28 tìm tòi nội quan
 
54:31 chúng ta quen thuộc vậy,
chúng ta bị qui định vậy
  
54:34 có lẽ điều gì mới nói ra
 
54:38 bạn liền từ chối
hay thu mình lại.
  
54:43 Hãy tìm kiếm đi, nhìn xem.
 
54:53 Chúng ta nói:
 
54:56 có thể nào nhìn sự kiện
 
55:00 như nó đang xảy ra
 
55:06 giận, ghen ghét, bạo lực
 
55:10 thú vui, sợ
hãi, hay gì khác
  
55:13 nhìn nó, không phân tích
 
55:19 chỉ nhìn thôi
 
55:23 và chính sự quan sát ấy
 
55:26 người quan sát chỉ
quan sát sự kiện
  
55:31 như vật gì tách biệt hắn
 
55:34 hay hắn là sự kiện?
 
55:37 Không biết bạn hiểu chăng?
 
55:41 Tôi nói rõ ràng không?
 
55:45 Bạn hiểu sự phân biệt chứ?
 
55:48 Đa số chúng ta bị
qui định với ý niệm
  
55:53 rằng người quan sát khác
với vật bị quan sát.
  
56:00 Tôi đã tham lam,
tôi đã bạo lực.
  
56:03  
 
56:09 Ngay lúc bạo lực
không có phân chia
  
56:13 chỉ sau đó suy nghĩ
mới tóm lấy nó
  
56:16 và phân chia thành
nó với sự kiện.
  
56:21 Vậy người quan
sát là quá khứ
  
56:25 nhìn việc thực
sự đang xảy ra.
  
56:30 Không biết bạn
hiểu hết chăng?
  
56:37 Vậy có thể nào
bạn nhìn sự kiện
  
56:41 bạn giận, khổ,
cô đơn, hay gì khác
  
56:45 nhìn sự kiện ấy mà không
có người quan sát nói
  
56:50 'tôi khác' và nhìn nó
một cách khác biệt.
  
56:53 Bạn hiểu không?
 
56:55 Hay hắn nhìn sự
kiện là chính hắn
  
57:01 không có phân chia
giữa hắn và sự kiện?
  
57:06 Sự kiện là chính hắn.
Bạn thấy vậy không.
  
57:10 Và vì vậy điều
gì xảy ra khi
  
57:14 thực tế ấy xảy ra?
 
57:20 Bạn hiểu lời tôi không?
 
57:24 Xem nào, trí óc tôi bị
qui định để nhìn sự kiện
  
57:29 là cô đơn, lấy ví dụ
 
57:32 không, đã bắt đầu
với tổn thương từ bé.
  
57:36 Hãy nhìn nó xem.
 
57:38 Tôi rất quen thuộc
suy nghĩ rằng
  
57:44 tôi khác với tổn thương
- phải không?
  
57:53 Và vì vậy hành động
đối với tổn thương
  
57:56 là áp chế, hoặc loại trừ
 
58:00 hay xây rào quanh tổn thương
 
58:05 đối kháng để tôi không
bị tổn thương nữa.
  
58:09 Vậy là tổn thương ấy
làm tôi ngày càng cô lập
  
58:15 ngày càng sợ hãi.
 
58:17 Nên phân chia xảy ra bởi vì
 
58:21 Tôi nghĩ tôi khác với tổn thương
- phải không?
  
58:27 Bạn theo kịp cả chứ?
 
58:29 Nhưng tổn thương là tôi.
 
58:32 'Tôi' là hình ảnh mà tôi
đã tạo ra về chính mình
  
58:36 bị tổn thương
- phải không?
  
58:40 Không biết bạn
hiểu hết chăng?
  
58:43 Tôi tiếp tục nhé?
Bạn theo kịp không?
  
58:48 Vậy tôi đã tạo hình
ảnh qua giáo dục
  
58:53 qua gia đình, qua xã hội
 
58:56 qua mọi ý niệm tôn giáo
về linh hồn, phân chia
  
59:01 cá nhân, mọi thứ, tôi đã
tạo hình ảnh về chính mình
  
59:05 và bạn giẫm lên hình
ảnh ấy, tôi bị tổn thương.
  
59:12 Rồi tôi nói tổn
thương ấy không phải tôi
  
59:17 Tôi phải làm gì đó
với tổn thương ấy.
  
59:20 Nên tôi cứ giữ sự phân
chia tổn thương và tôi.
  
59:26 Nhưng thực tế là hình
ảnh là tôi bị tổn thương.
  
59:30 Phải không?
 
59:32 Vậy tôi có thể
nhìn sự kiện ấy?
  
59:39 Hãy nhìn sự kiện
hình ảnh là chính tôi
  
59:44 và hễ tôi còn hình
ảnh về chính mình
  
59:47 ai đó sẽ giẫm lên nó.
 
59:50 Đó là sự kiện.
 
59:57 Trí óc có thể
thoát khỏi hình ảnh?
  
1:00:04 Bởi vì bạn nhận
ra hễ hình ảnh còn
  
1:00:09 thì bạn sẽ làm gì đó
cho nó, đâm kim vào nó
  
1:00:15 và thế là sẽ có tổn thương
 
1:00:19 với hậu quả cô lập,
sợ hãi, chống đối
  
1:00:24 xây tường rào quanh mình
 
1:00:28 mọi cái đó xảy ra
khi có phân chia giữa
  
1:00:31 người quan sát và vật bị
quan sát, là tổn thương.
  
1:00:38 Phải không?
 
1:00:42 Đây không phải trí óc đâu.
 
1:00:45 Đây chỉ là quan sát
mình thông thường
  
1:00:49 mà lúc đầu chúng
ta gọi là 'tự tri'.
  
1:00:58 Vậy, điều gì xảy ra khi
 
1:01:01 người quan sát là
vật bị quan sát
  
1:01:07 Bạn hiểu không?
- thực tế
  
1:01:09 chứ không phải ý
niệm, điều gì xảy ra?
  
1:01:12  
 
1:01:16 Tôi bị tổn thương từ bé
 
1:01:21 do trường học, do cha mẹ
 
1:01:24 do bạn cùng trang
lứa, bạn biết đó
  
1:01:27 tôi bị tổn thương,
vết thương tâm lý.
  
1:01:31 Và tôi mang tổn
thương theo suốt đời
  
1:01:35 dấu kín
 
1:01:38 lo âu, sợ sệt
 
1:01:43 và tôi biết hậu
quả mọi thứ ấy.
  
1:01:49 Và giờ tôi thấy
tổn thương còn đó
  
1:01:54 hễ bao lâu hình
ảnh tôi đã tạo ra
  
1:01:57 nó đã được sinh ra cùng nhau
 
1:02:01 hễ nó còn, thì
sẽ có tổn thương.
  
1:02:06 Hình ảnh ấy là tôi.
 
1:02:10 Tôi có thể nhìn
sự kiện ấy?
  
1:02:13 Không như ý niệm nhìn
nó, mà là sự kiện thực
  
1:02:19 rằng hình ảnh bị tổn
thương, hình ảnh là tôi.
  
1:02:22  
 
1:02:24 Không biết bạn thấy chăng?
 
1:02:26 Phải không?
 
1:02:28 Ít nhất chúng ta có thể cùng
đến một điểm, cùng suy tư?
  
1:02:35 Rồi điều gì xảy ra?
 
1:02:39 Lúc trước tôi cố gắng, người
quan sát cố gắng làm gì đó.
  
1:02:46 Ở đây người quan
sát vắng mặt
  
1:02:49 nên hắn không
thể làm gì hết.
  
1:02:52 Bạn hiểu không?
 
1:02:54 Bạn hiểu điều gì xảy ra?
 
1:02:59 Lúc trước người quan
sát nổ lực loại trừ nó
  
1:03:07 kiểm soát nó, để không
tổn thương, cô lập mình
  
1:03:10 chống đối, v.v.., làm
một nổ lực lớn lao.
  
1:03:13  
 
1:03:16 Nhưng khi thực tế
người quan sát là
  
1:03:20  
 
1:03:24 vật bị quan sát,
vậy điều gì xảy ra?
  
1:03:28 Bạn muốn tôi nói
cho bạn nghe ư?
  
1:03:32 Khi chúng ta không đi, điều
tôi nói bạn nghe là vô nghĩa.
  
1:03:36 Nhưng nếu chúng ta cùng đi
 
1:03:40 cùng suy tư và
cùng đến điểm này
  
1:03:44 bạn sẽ khám
phá cho chính bạn
  
1:03:49 rằng hễ bạn còn nổ lực
 
1:03:53 thì có phân chia
- phải không?
  
1:03:59 Vậy thuần quan sát
thì không có nổ lực
  
1:04:04 và vì vậy vật
 
1:04:07 được ráp lại thành
hình ảnh bắt đầu vở tan.
  
1:04:11  
 
1:04:22 Đó là toàn bộ vấn đề.
 
1:04:25 Khởi đầu chúng
ta nói 'tự tri'
  
1:04:31 và đặc tính thiền
định trong nhận thức ấy
  
1:04:37 sinh ra ý thức tôn
giáo thống nhất.
  
1:04:45 Và con người cần thiết ý
thức thống nhất lớn lao này
  
1:04:53 thứ không thể
tìm qua quốc gia
  
1:04:56 hay qua mọi công
việc nào khác.
  
1:05:00 Vậy chúng ta có thể nào
 
1:05:05 sau khi nghe khoảng
gần một giờ
  
1:05:13 ít nhất cùng
thấy một sự kiện?
  
1:05:18 Và cùng thấy sự kiện
ấy giải tan nó hoàn toàn
  
1:05:30 nên chúng ta không hề
bị tổn thương tâm lý.
  
1:05:39 Cùng suy tư hàm ý
 
1:05:43 cả chúng ta thấy
cùng một việc
  
1:05:49 cùng lúc, cùng mức
độ, tức là tình thương.
  
1:05:53  
 
1:05:55 Các bạn theo kịp chứ?
 
1:06:01 Tôi nghĩ sáng nay vậy
là đủ, phải không?
  
1:06:07 Sáng mai chúng
ta sẽ gặp lại.