Krishnamurti Subtitles

Có thể tự biết mình trọn vẹn?

Brockwood Park - 1 September 1979

Public Talk 3



0:51 Có thể tiếp tục
 
0:53 những gì chúng ta
nói Chủ nhật qua
  
0:59 và đi tiếp sâu hơn chứ?
 
1:17 Chúng ta nói, phải không
 
1:22 trí óc con người
 
1:26 và lối sống chúng
ta quá manh mún
  
1:34 vụn vỡ, và vì
con người như vậy
  
1:41 chúng ta tạo thế
giới như hiện giờ
  
1:48 lộn xộn, bạo tàn,
rối rắm, đáng sợ.
  
1:51  
 
1:52  
 
1:55  
 
2:02 Và chúng ta cũng nói
 
2:06 rằng tự tri
 
2:11 là biết hết về chính mình
 
2:19 cả ý thức cũng như vô thức
 
2:22  
 
2:25 trí óc sâu thẳm và rộng mở
 
2:31 để biết mình toàn diện
 
2:34  
 
2:41 và vì có thể
biết mình toàn diện
  
2:47 chúng ta có thể tiếp cận
mình và thế giới trọn vẹn.
  
2:50  
 
2:57 Đời mình, như được sống
 
3:01 chúng ta biết rất
ít về chính mình
  
3:07 và có lẽ, nhà tâm lý
 
3:10 nhà điều trị
và nhà phân tâm
  
3:16 bảo chúng ta là ai
 
3:23 nhưng để tìm mình là ai
chúng ta không thể nghe họ
  
3:26  
 
3:31 bởi họ như chúng
ta, rối loạn như nhau
  
3:33  
 
3:37 bất an như nhau
 
3:42 sợ hãi như nhau trong
nhiều cách khác.
  
3:46  
 
3:49 Vậy phải dựa hoàn
toàn vào chính mình
  
3:58 và đừng trông vào
kẻ khác bảo làm gì
  
4:03 dĩ nhiên gồm cả người nói.
 
4:08  
 
4:13 Chúng ta có thể
hiểu mình trọn vẹn?
  
4:20 Vết thương, sợ hãi, âu lo
 
4:23  
 
4:25 bất an, mạng lưới
phức tạp của lạc thú
  
4:28  
 
4:38 chết, tình thương và có
chăng tiếp nối sau khi chết.
  
4:43  
 
4:50 Và chúng ta cũng nên
ý thức, biết và hiểu
  
4:56 thiền định là gì.
 
4:59 Mọi cái đó là đời mình
 
5:04 giáo dục, nghề
nghiệp, cách suy nghĩ
  
5:08  
 
5:10 niềm tin, kinh nghiệm
 
5:13  
 
5:17 quan niệm cứng nhắc, v.v..
 
5:23  
 
5:25 Mọi cái là đời
mình, với bao đấu tranh
  
5:28  
 
5:33 bao trốn chạy, đau khổ, v.v..
 
5:37  
 
5:41 Chúng ta có thể hiểu mình trọn vẹn
- mọi thứ?
  
5:49 Rồi thì có thể tiếp cận
 
5:53 cuộc sống chúng ta trọn vẹn
 
5:58 không như con người manh mún.
 
6:06 Vậy sáng nay chúng
ta sẽ cùng thảo luận
  
6:13 xem có thể nào
 
6:17 không cần chỉ dẫn bên ngoài
 
6:22 bởi họ thảy đều
lừa phỉnh chúng ta
  
6:30 họ dẫn chúng ta đến
hiện trạng thế giới này
  
6:34 chính trị gia, kinh
tế gia, người theo đạo
  
6:37 và các đạo sư và
cả bọn cướp khác.
  
6:46 Và ngày càng cấp
thiết và mãnh liệt
  
6:54 phải tự tìm ra hành
động đúng là gì
  
6:59  
 
7:02 bất kể trường hợp nào?
 
7:07 Hành động ấy sẽ
không gây thêm rối loạn
  
7:11 hối hận, khổ đau,
khốn khó, v.v..
  
7:15  
 
7:21 Vậy bạn có thể, mỗi người
 
7:26 biết mình trọn vẹn?
 
7:36 Hay phải được hướng dẫn,
chuẩn bị để tìm kiếm
  
7:40  
 
7:43  
 
7:46 thám hiểm với trợ
giúp của ai khác?
  
7:51 Người khác dù có uyên
bác, dù có kiến thức
  
7:56  
 
7:59 kinh nghiệm, tâm lý
cũng như chúng ta
  
8:03  
 
8:07 họ có kỹ năng hơn, khả năng
hơn để bày tỏ mình, v.v..
  
8:18 Nhưng chúng ta, mỗi
người, như đã nói hôm nọ
  
8:20  
 
8:24 giống như mọi người
 
8:28 với buồn đau, khổ
sở, rối loạn, bất an
  
8:33 sợ hãi quá sức, v.v..
 
8:39  
 
8:43 Bạn có thể biết
mình trọn vẹn
  
8:47 để không dấu vết nào
không được thám sát
  
8:50  
 
8:53 thấu hiểu, vượt qua?
 
9:00 Đó là điều chúng ta sẽ
cùng thảo luận sáng nay.
  
9:05 Tức là:
 
9:08 biết mình
 
9:13 mọi vận hành của ý nghĩ
 
9:19 sợ hãi, ẩn hoặc lộ
 
9:22  
 
9:27 mọi theo đuổi thú vui,
tình dục và khác nữa.
  
9:32  
 
9:40 Và tìm xem tình
thương là gì.
  
9:43  
 
9:52 Và thấu hiểu ý nghĩa
trọn vẹn, không chỉ
  
9:59 đau khổ cá nhân mà
của cả nhân loại.
  
10:06 Và cũng có thể thấu hiểu
 
10:13 sự kiện cuối của
đời mình là cái chết?
  
10:19 Mọi cái đó là đời sống.
 
10:23 Và nếu không hiểu rõ
 
10:28 chính mình, mọi thứ chúng
ta làm đều gây thêm hổn loạn.
  
10:29  
 
10:35 Nên cần thiết, và tuyệt
đối cần thiết chúng ta
  
10:41 phải tìm xem có thể hiểu mình
- phải không?
  
10:43  
 
10:46 Chúng ta sẽ bắt đầu.
 
10:49 Tức là: người nói
sẽ không tìm kiếm
  
10:55 và bạn chỉ lắng nghe
 
10:59 chấp nhận hay từ
chối, mà cùng nhau.
  
11:02  
 
11:09 Cùng nhau, cùng suy tư
 
11:14 nếu có thể
 
11:16 bởi hình như không có
hai người cùng suy tư.
  
11:24 Và không áp lực
 
11:29 không có thúc đẩy nào
 
11:33 cùng tìm hiểu vấn đề này.
 
11:39 Trước hết đòi hỏi chú tâm
 
11:44  
 
11:46 không phải tập trung mà
là đặc tính thích ý sâu
  
11:51 tâm trí phó
thác cho tìm kiếm
  
11:58 vậy là quan tâm,
tự do để quan sát.
  
12:02  
 
12:06 Phải không?
 
12:08 Việc đó dĩ nhiên
tuyệt đối cần thiết.
  
12:13 Nếu bạn có định kiến
 
12:16 kinh nghiệm mà bạn bám vào
 
12:20 thì chúng ta không
thể cùng suy tư
  
12:25 cùng tìm kiếm, hay tìm tòi.
 
12:29 Vậy bạn phải khá tự
do, ít nhất là sáng nay
  
12:35  
 
12:39 để bạn bắt đầu - bắt
đầu thám hiểm - phải không?
  
12:44  
 
12:45 Trước tiên chúng ta sẽ
thám hiểm như đã nói hôm nọ
  
12:50 vết thương tâm lý mà
bạn đã bị từ bé.
  
12:55 Chúng ta đã tìm
hiểu hôm trước.
  
13:00 Và sáng nay chúng ta
sẽ bắt đầu với sợ hãi.
  
13:07 Sợ hãi ẩn thật sâu
 
13:12 nơi chúng ta không ý
thức, biết hay hiểu
  
13:17  
 
13:21 và dĩ nhiên là cả sợ
hãi vật lý lẫn tâm lý
  
13:23  
 
13:29 Phải không? Theo
kịp nhau chứ?
  
13:33 Hãy cùng nhau, cùng bước đi.
 
13:41 Người nói không đi một mình
 
13:45 nói một mình.
 
13:48 Cùng nhau đi trên con đường
có thể giúp chúng ta
  
13:52  
 
13:55 nếu bạn thích thú,
nếu bạn nghiêm túc
  
13:57 nếu bạn muốn đi đến cùng
 
14:01 tìm hiểu vấn đề
lớn của sợ hãi.
  
14:09 Có cả sợ hãi
về không an toàn
  
14:15 vật lý, có hay
không có việc làm
  
14:18  
 
14:22 sợ mất việc,
nhiều kiểu đình công
  
14:25  
 
14:27 xảy ra ở xứ sở
này, v.v.., v.v..
  
14:30 Nên đa số chúng
ta khá căng thẳng
  
14:33 sợ không an toàn
vật lý trọn vẹn.
  
14:39 Hiển nhiên.
 
14:43 Tại sao?
 
14:47 Phải chăng vì chúng
ta luôn cô lập mình
  
14:52 như quốc gia, gia
đình, đoàn nhóm?
  
14:55  
 
15:00 Và tiến trình
cô lập dần này
  
15:06 người Pháp cô lập họ
 
15:07 người Đức và
v.v.., v.v.., v.v..
  
15:10 từ từ sinh ra bất
an cho mỗi chúng ta
  
15:16 là hiển nhiên.
 
15:22 Vậy có thể quan sát
nó, không chỉ bên ngoài?
  
15:29 Bằng quan sát việc
diễn ra bên ngoài
  
15:36 biết chính xác
điều đang xảy ra
  
15:40 rồi từ đó chúng ta có
thể bắt đầu tìm học mình
  
15:44 bởi không vậy
bạn không có cơ sở
  
15:48 không vậy bạn
có thể tự gạt.
  
15:51 Nên phải bắt đầu từ bên ngoài
và làm việc hướng vào trong.
  
15:55 Phải không?
 
15:56 Giống như thuỷ
triều lên và xuống.
  
16:00 Không phải thuỷ triều
đứng, nó lên xuống liên tục.
  
16:04  
 
16:09 Hy vọng bạn theo kịp.
 
16:15 Và cô lập ấy
 
16:20 là biểu hiện bộ
lạc nơi mỗi con người
  
16:24  
 
16:27 sinh ra thiếu an
toàn vật lý này.
  
16:33 Phải không?
 
16:35 Nếu bạn thấy sự thực ấy
 
16:38 không phải lời giải thích
hay trí chấp nhận một ý niệm
  
16:41  
 
16:45 nhưng nếu bạn thực
thấy như một sự kiện
  
16:49  
 
16:52 rồi thì bạn không còn thuộc
về nhóm nào, quốc gia nào
  
16:59  
 
17:02 văn hóa nào, tôn
giáo tổ chức nào
  
17:06  
 
17:09 bởi họ đều phân chia, Cơ đốc
 
17:11 Tin lành, Hinđu, v.v..,v.v..
 
17:17 Bạn sẽ làm, như đang
thảo luận, cùng bước đi
  
17:21 bỏ những điều
sai, không thực tế
  
17:25  
 
17:29 không có giá trị gì chứ?
 
17:34 Dù chúng ta nghĩ
nó có giá trị
  
17:37 thực tế khi bạn quan sát
 
17:39 quốc gia sinh ra
chiến tranh và v.v..
  
17:42 Vậy có thể bỏ
nó để về vật lý
  
17:45  
 
17:51 chúng ta có thể
thống nhất con người?
  
17:56 Bạn hiểu không?
 
17:59 Và thống nhất ấy chỉ có
thể xảy ra nhờ tôn giáo
  
18:01  
 
18:05 không phải tôn giáo
giả chúng ta có
  
18:09 xin lỗi, mong là
không xúc phạm ai.
  
18:14 Cả Cơ đốc, Tin lành, Hinđu
 
18:16 Hồi giáo, Ả rập
 
18:18 bạn biết, mọi tôn giáo
ấy dựa trên ý nghĩ
  
18:24 hình thành do suy nghĩ
 
18:27 và điều gì suy nghĩ tạo
ra thì không thánh thiện
  
18:32 đó chỉ là ý nghĩ,
chỉ là ý niệm.
  
18:36  
 
18:38 Và bạn phóng một ý niệm,
biểu tượng hóa, rồi thờ lạy
  
18:42 và biểu tượng
hay hình ảnh ấy
  
18:45 hay lễ nghi ấy tuyệt đối
không có gì thánh thiện.
  
18:52 Và nếu bạn
thực sự quan sát
  
18:56 bạn liền lìa mọi thứ ấy
 
19:00 để tìm tôn giáo thật là gì
 
19:05 bởi nó có thể đem
chúng ta lại nhau.
  
19:12 Vậy nếu chúng ta có thể
tìm hiểu sợ hãi sâu hơn
  
19:17 tức là: sợ hãi tâm lý
- phải không?
  
19:23  
 
19:25 Sợ hãi tâm lý trong quan
hệ, bạn với người khác
  
19:30  
 
19:34 sợ hãi tâm lý về
vấn đề tương lai
  
19:43 sợ của quá khứ, tức là sợ của thời gian
- phải không?
  
19:46  
 
19:50 Bạn đang theo dõi chứ?
 
19:53 Chúng ta có nhiều
việc để làm sáng nay.
  
20:02 Tôi không phải
giáo sư, học giả
  
20:07  
 
20:09 đọc lời thuyết giáo rồi
trở lại cuộc sống tồi tệ.
  
20:12  
 
20:19 Nhưng đây là việc
vô cùng nghiêm túc
  
20:25 tác động cả
đời sống chúng ta
  
20:28 vậy hãy để ý và quan tâm.
 
20:34 Vậy có sợ hãi trong quan hệ
 
20:38 sợ bất an
 
20:44 sợ quá khứ và tương lai
 
20:49 sợ không biết
 
20:54 sợ chết, sợ cô đơn
 
20:58  
 
21:04 Phải không?
 
21:05 Nhìn vào chính bạn, không
vào người nói và từ ngữ.
  
21:11 Cảm giác đau đớn của cô đơn
 
21:17 có thể quan hệ
với người khác
  
21:20 có thể có rất nhiều bạn
bè, có thể đã kết hôn
  
21:22  
 
21:25 con cái, nhưng có cảm
giác cô độc sâu thẳm
  
21:30 cảm giác cô đơn.
 
21:33 Đó là một tác
nhân của sợ hãi.
  
21:38 Còn cả sợ hãi
không thể hoàn thành.
  
21:44 Tôi không biết
vậy là nghĩa gì.
  
21:50 Và ước muốn hoàn thành
 
21:53 đem đến cảm giác thất vọng
 
21:58 và trong đó có sợ hãi.
 
22:03 Có sợ hãi không thể
 
22:10 hiểu rõ hết mọi việc
- phải không?
  
22:17  
 
22:20 Vậy là có rất, rất
nhiều kiểu sợ hãi.
  
22:26 Bạn có thể quan sát
sợ hãi riêng của mình
  
22:30 nếu bạn thích,
nếu bạn nghiêm túc.
  
22:34 Bởi trí óc sợ hãi
 
22:40 dù ý thức hay không
 
22:46 có thể cố gắng thiền định
- phải không?
  
22:50  
 
22:52 và thiền định ấy chỉ
đưa đến khốn khổ thêm
  
22:58 hư hỏng thêm, bởi trí
óc sợ hãi không bao giờ
  
23:00  
 
23:02 có thể thấy gì là
chân thực. Phải không?
  
23:06  
 
23:09 Vậy chúng ta sẽ cùng
 
23:11 tìm xem có thể nào
 
23:15 hoàn toàn thoát
khỏi sợ hãi
  
23:17  
 
23:23 cả trong sâu thẳm
- phải không?
  
23:30 Bạn biết chúng
ta làm công việc
  
23:35 đòi hỏi quan sát
thật cẩn thận:
  
23:39  
 
23:47 quan sát sợ hãi mình.
 
23:55 Và làm sao quan sát sợ hãi là rất quan trọng
- phải không?
  
24:02 Có thể tiếp chứ?
 
24:06 Bạn quan sát sợ
hãi cách nào?
  
24:10 Có phải sợ
hãi bạn nhớ lại
  
24:16 và gợi lại rồi nhìn nó?
 
24:27 Hay sợ hãi bạn không
có thì giờ để quan sát
  
24:31  
 
24:39 và vậy là nó còn đó?
 
24:49 Hay trí óc không
thích nhìn sợ hãi?
  
24:54 Theo dõi chứ?
Bạn theo kịp không?
  
25:01 Vậy điều nào đang
thực sự xảy ra?
  
25:05 Không muốn nhìn?
 
25:10 Không thích quan
sát sợ hãi mình?
  
25:17 bởi đa số không biết
làm sao giải quyết nó?
  
25:23 Cả chạy trốn, bỏ mặc hay
- bạn biết cả
  
25:27 phân tích, nghĩ bằng
cách ấy mình thoát nó
  
25:34 nhưng sợ hãi vẫn còn đó.
 
25:39 Vậy quan trọng là tìm xem
 
25:42 làm sao bạn nhìn sợ hãi
- phải không?
  
25:47  
 
25:50 Làm sao quan sát sợ hãi?
 
26:01 Phải. Bạn đã đoạn tuyệt
với hắn, giờ thì quay lại.
  
26:10 Quan sát sợ hãi cách nào?
 
26:17 Không phải câu
hỏi ngốc nghếch
  
26:20 bởi dù là bạn quan
sát nó sau khi xảy ra
  
26:27 hay quan sát khi
nó đang xảy ra.
  
26:32 Phải không?
 
26:33 Bởi đa số
 
26:35 đều quan sát sau khi nó xảy ra
- phải không?
  
26:39  
 
26:41 Giờ chúng ta hỏi
xem có thể nào
  
26:46 quan sát sợ hãi khi nó khởi
- phải không?
  
26:51  
 
26:56 Tức là, bạn bị đe
dọa bởi niềm tin khác
  
26:58  
 
27:08 niềm tin mà bạn
giữ rất chặc
  
27:11 bạn sợ việc ấy, có sợ hãi trong đó
- phải không?
  
27:15 Giờ tôi đang thách thức bạn.
 
27:19 Bạn có niềm tin
nào, kinh nghiệm nào
  
27:21 quan niệm, phán đoán,
đánh giá nào, v.v..
  
27:25  
 
27:27 khi bạn thách thức chúng
 
27:32 có cả chống đối
 
27:38 xây bức tường chống lại
 
27:40 hay bạn nghi ngờ
bạn sẽ bị tấn công
  
27:47 và sợ hãi nổi lên.
 
27:49 Giờ bạn có thể quan sát sợ hãi nổi lên
- phải không?
  
27:54 Xem nào.
 
27:58 Phải không? kịp chứ?
 
28:01 Bạn đang làm chứ?
 
28:05 Làm sao bạn quan sát sợ ấy?
 
28:16 Từ ngữ, nhận biết đáp ứng
 
28:19  
 
28:23 mà bạn gọi là sợ
 
28:26 bởi bạn có sợ hãi đó rồi
 
28:31 ký ức đã ghi lại nó
 
28:34 và khi sợ nổi lên bạn nhận biết
- phải không?
  
28:39  
 
28:41 Vậy bạn không quan
sát mà nhận biết.
  
28:46 Bạn thấy vậy không?
 
28:55 Nên nhận biết không
làm trí óc khỏi sợ.
  
29:05 Chỉ làm sợ hãi tăng thêm.
 
29:10 Trái lại nếu có thể
quan sát lúc nó nổi lên
  
29:19 liền có hai tác
nhân hiện ra trong đó.
  
29:23  
 
29:29 Một, bạn khác với sợ hãi
- phải không?
  
29:32 Và bạn có thể tác động
lên sợ, kiểm soát nó
  
29:35  
 
29:37 đuổi nó đi, lý
giải nó, v.v..
  
29:38  
 
29:42 Tức là bạn làm gì đó với sợ hãi
- phải không?
  
29:46  
 
29:49  
 
29:51 Đó là cách chúng
ta thường quan sát.
  
29:55 Trong đó có phân chia:
 
29:58 tôi và sợ hãi, nên có
xung đột trong phân chia ấy.
  
30:01  
 
30:04 Phải không?
 
30:06 Trái lại nếu bạn
quan sát sợ là bạn.
  
30:12 Bạn không khác sợ hãi ấy.
 
30:16 Bạn có hiểu không.
 
30:18 Nếu một lần bạn
nắm nguyên tắc ấy
  
30:23 rằng người quan sát
là vật bị quan sát
  
30:35 rằng người nói,
'tôi đang quan sát'
  
30:39 là hắn phân chia mình
với cái hắn đang quan sát
  
30:44 trong khi thực tế người
quan sát là sợ hãi.
  
30:46  
 
30:50 Vậy nên không có phân chia
 
30:52 giữa người quan sát và sợ hãi
- phải không?
  
30:55  
 
30:57 Đó là sự kiện.
 
31:00 Rồi điều gì xảy ra?
 
31:04 Trước tiên giữ
vậy một phút.
  
31:08 Bạn theo kịp không?
 
31:19 Như đã nói
 
31:22 chúng ta quan sát sợ
hãi qua tiến trình ký ức
  
31:26  
 
31:29 là nhận biết, đặt tên
- phải không?
  
31:33  
 
31:37 Truyền thống bảo,
'kiểm soát nó'
  
31:42 truyền thống nói,
'chạy trốn nó'
  
31:45 truyền thống nói
 
31:47 'làm điều gì đó để
bạn không sợ hãi'.
  
31:51  
 
31:57 Vậy truyền thống
dạy nói rằng chúng ta
  
32:00  
 
32:03 cái 'tôi', khác với sợ hãi.
 
32:06 Phải không?
 
32:08 Vậy có thể thoát khỏi truyền
thống và quan sát sợ hãi?
  
32:13  
 
32:17 Tức là, quan sát không
có suy nghĩ nhớ lại
  
32:23  
 
32:24 phản ứng gọi là
sợ trong quá khứ.
  
32:30 Đòi hỏi chú tâm rất
lớn. Bạn hiểu không?
  
32:34 Nó đòi hỏi khéo quan sát.
 
32:39 Đó cũng là một
phần của yoga.
  
32:42 Bạn hiểu không?
 
32:44 Không chỉ là
thực hành bài tập
  
32:46 đó không phải yoga gì hết
 
32:50 mà là khéo quan sát.
 
32:56 Tức là, trong quan sát
chỉ có thuần nhận thức
  
33:02 không diễn dịch nhận
thức ấy bởi suy nghĩ.
  
33:06 Bạn hiểu hết không?
 
33:09 Hãy hiểu đi trong
khi chúng ta bàn bạc.
  
33:16 Rồi thì sợ là
gì? Hiểu chứ?
  
33:18 Nào, tôi quan
sát ai đó đe dọa
  
33:25 niềm tin tôi ôm chặc
 
33:29 kinh nghiệm tôi bám vào
 
33:34 lời nói 'tôi đã đạt
được' và ai đó đe dọa nó
  
33:39 và vậy là sợ hãi nổi lên.
 
33:41 Quan sát sợ hãi ấy,
chúng ta giải thích nó
  
33:45 chúng ta đã đến chỗ
 
33:47 khi bạn quan sát mà không phân chia
- phải không?
  
33:51  
 
33:54 Vậy câu hỏi kế
là: sợ là gì?
  
34:00 Theo kịp không?
Sợ hãi là gì?
  
34:06 Sợ bóng tối, sợ
chồng, vợ, con gái
  
34:12 hay bất kỳ gì, sợ
hãi, giả và thực v.v..
  
34:18 sợ là gì, ngoài từ ngữ?
 
34:23  
 
34:25 Từ ngữ không phải
vật. Phải không?
  
34:30 Bạn phải nhận thức
việc này thật sâu
  
34:33 từ ngữ không phải
vật. Phải không?
  
34:37  
 
34:41 Tiếp tục chứ?
 
34:44 Vậy cái gì gọi là
sợ mà không có từ ngữ?
  
34:49  
 
34:54 Hay từ ngữ sinh ra sợ hãi.
 
35:00 Bạn thích mọi
việc này không?
  
35:05 Bởi nếu từ ngữ sinh sợ hãi
 
35:09 từ ngữ là nhận biết
 
35:13 điều gì đã xảy ra trước đó
 
35:22 nghĩa là từ ngữ
được đặt cho điều gì
  
35:24 đã xảy ra trước đó
mà chúng ta gọi là sợ
  
35:29 nên từ ngữ thành ra quan trọng
- phải không?
  
35:33  
 
35:35 Như người Anh, người
Pháp, người Nga
  
35:38 từ ngữ vô cùng quan
trọng với chúng ta.
  
35:43 Nhưng từ không phải vật
- phải không?
  
35:47 Vậy sợ là gì?
 
35:54 Bỏ những biểu hiện khác
nhau của sợ, gốc sợ là gì?
  
35:57  
 
36:03 Bởi nếu có thể
tìm ra gốc rễ nó
  
36:10 rồi thì sợ hãi vô thức và
hữu thức có thể hiểu được.
  
36:15  
 
36:19 Gốc rễ, lúc bạn
nhận ra gốc rễ
  
36:21  
 
36:25 trí óc hữu thức và vô thức
 
36:29 không quan trọng, nhận thức được nó
- phải không?
  
36:32 Gốc rễ sợ hãi là gì?
 
36:39 Sợ của hôm qua
 
36:42 của ngàn ngày qua, sợ
ngày mai. Phải không?
  
36:45  
 
36:50 Cái chết ngày mai
- không phải bạn.
  
36:55 Hay sợ điều gì đã
xảy ra trong quá khứ.
  
37:03 Hiện giờ không có sợ hãi.
 
37:10 Hãy hiểu thật rõ việc này.
 
37:14 Nếu cái chết thình lình
tấn công ai đó, thế là hết.
  
37:19 Xong rồi.
 
37:20 Bạn có cơn đau tim
và thế là xong.
  
37:23 Nhưng ý niệm cơn đau tim có thể sẽ xảy ra
- phải không?
  
37:27  
 
37:31 Vậy là sợ
- hãy theo dõi kỹ
  
37:36 phải chăng sợ, gốc
rễ sợ, là thời gian?
  
37:44 Hiểu không? Thời gian.
 
37:46 Thời gian là vận
hành của quá khứ
  
37:51 canh cải trong hiện tại
và tiếp tục ở tương lai.
  
37:54  
 
37:57 Cả vận hành ấy
 
38:01 có phải là nguyên
nhân sợ, gốc sợ?
  
38:05  
 
38:09 Chúng ta hỏi:
 
38:11 suy nghĩ, là thời
gian, gốc của sợ hãi?
  
38:17  
 
38:26 Suy nghĩ là chuyển động.
 
38:30 Phải không? Chuyển
động là thời gian.
  
38:37 Nên hỏi: thời gian
là gốc sợ hãi?
  
38:41  
 
38:46 Suy nghĩ?
 
38:51 Và nếu chúng ta hiểu
cả vận hành thời gian
  
38:55  
 
39:00 Phải không?
- thời gian tâm lý cũng như vật lý
  
39:01  
 
39:05 thời gian bạn cần
để đi từ đây về nhà
  
39:09  
 
39:12 thời gian vật lý
để đi một đoạn đường
  
39:16 và thời gian tâm
lý, tức là ngày mai
  
39:18  
 
39:24 Phải không?
 
39:26 Vậy phải ngày mai
là gốc sợ hãi?
  
39:33 Phải không?
 
39:35 Nghĩa là có thể bạn sống
 
39:38 chúng ta nói cuộc sống hàng
ngày, không phải lý thuyết
  
39:42 có thể sống
không có ngày mai?
  
39:50 Bạn theo kịp không? Làm đi.
 
39:57 Tức là, nếu có đau
đớn hôm qua, đau vật lý
  
40:04  
 
40:08 chấm dứt đau đớn ấy
 
40:11 hôm qua, không mang theo
đến hôm nay và ngày mai.
  
40:13  
 
40:17 Bạn hiểu vấn đề không?
 
40:20 Chính mang theo là thời
gian sinh ra sợ hãi.
  
40:23  
 
40:29 Bạn có thể làm cả chứ?
 
40:39 Vậy hoàn toàn có thể
 
40:43 và tuyệt đối có thể sợ
hãi, sợ hãi tâm lý chấm dứt
  
40:46  
 
40:51 nếu bạn áp dụng
những gì đã nói.
  
40:56 Đầu bếp có thể
nấu món ăn tuyệt vời
  
41:01 nhưng nếu bạn không đói
 
41:05 nếu bạn không ăn, nó vẫn còn
trên thực đơn và vô giá trị.
  
41:07  
 
41:11  
 
41:14 Nhưng trái lại nếu
bạn ăn, áp dụng
  
41:18 tìm hiểu bằng chính mình,
bạn sẽ thấy sợ hãi ấy
  
41:22  
 
41:24 có thể tuyệt đối
chấm dứt về tâm lý
  
41:35 vậy là trí óc thoát khỏi
gánh quá nặng đã đeo mang
  
41:38  
 
41:43 Phải không?
 
41:46 Rồi thì vấn đề kế tiếp
 
41:50 là một phần đời
sống, là thú vui.
  
41:58 Phải không?
 
42:00 Bạn ngại thảo luận nó ư?
 
42:07 Bởi với đa số chúng ta thú
vui là việc cực kỳ quan trọng.
  
42:13 Thú vui sở hữu,
thú vui thành tựu
  
42:18  
 
42:21 thú vui nổi tiếng, thú
vui làm điều gì khéo léo
  
42:23  
 
42:29 và v.v..
- thú vui.
  
42:31 Tình dục, cảm
giác và trí óc.
  
42:38 Người có thật
nhiều kiến thức
  
42:42 vui sướng trong
kiến thức ấy.
  
42:47 Nhưng khi chúng ta chỉ ra
 
42:48 kiến thức luôn
đi cùng ngu dốt..
  
42:52 bởi kiến thức không
bao giờ trọn vẹn
  
42:53 nhưng hắn quên phần
ấy và chỉ nhớ
  
42:57 kiến thức hắn đã thủ đắc.
 
43:00 Và trong ấy có
thú vui lớn lao
  
43:03  
 
43:04 cảm giác, tình dục,
lãng mạn, cảm tình
  
43:10  
 
43:15 trí óc, có kinh nghiệm,
tức là cảm giác.
  
43:18  
 
43:25 Nên đó là cả nối
kết của nhiều yếu tố
  
43:33 đem đến cảm giác cực kỳ vui thú ấy
- phải không?
  
43:41 Tại sao không nên có thú vui?
 
43:46 Hiểu không?
 
43:47 Tôn giáo khắp thế
giới nói 'Đừng
  
43:56 chỉ có niềm vui
phục vụ Thượng đế'.
  
44:01 Hiểu không?
 
44:03 Mọi giác quan, tình dục
 
44:06 mọi thứ ấy phải
bị xua tan, dẹp bỏ.
  
44:12 Đó là điều tôn giáo tổ
chức khắp thế giới đã nói.
  
44:18 Chúng ta không nói vậy.
 
44:21 Chúng ta nói tìm hiểu nó
 
44:25 tại sao con người, đòi hỏi,
chạy theo điều ấy, thú vui
  
44:32  
 
44:38 Tại sao? Đi tiếp.
 
44:47 Có thú vui, thú vui
vật lý, tình dục.
  
44:52 Nhìn hoàng hôn đáng yêu
 
44:56 nhìn vẻ đẹp ngọn núi
 
44:59 mặt nước hồ không gợn sóng
 
45:06 quan sát nó.
 
45:10 Nhưng quan sát nó, nhìn nó
 
45:16 và thích thú, trí óc
nhớ lại thích thú ấy
  
45:18  
 
45:26 và theo đuổi thích thú ấy
- phải không?
  
45:31 Đó là nối tiếp niềm vui:
 
45:36 nhìn hoàng hôn
 
45:40 thích thú
 
45:42 không chấm dứt mà nhớ lại
 
45:48 và đòi hỏi niềm vui
trước được tiếp nối.
  
45:54 Vậy ý nghĩ
 
45:59 đó, bạn theo kịp không?
 
46:01 ý nghĩ xen vào
lúc nhận thức
  
46:09 rồi nhớ lại,
và muốn thêm nữa.
  
46:11  
 
46:14 Bạn thấy hết, tình
dục, bạn biết cả.
  
46:19 Nhớ lại, hình
ảnh, phấn kích
  
46:23 cả cơ cấu ý nghĩ hoạt động
 
46:28 và theo đuổi nó
- phải không?
  
46:35 Tại sao ý nghĩ làm vậy?
 
46:39 Bạn theo kịp câu hỏi không?
 
46:43 Tại sao ý nghĩ tiếp
tục việc đã qua rồi
  
46:47  
 
46:52  
 
46:56 nhớ lại và theo đuổi nó?
 
47:00 Theo đuổi là thú vui.
 
47:04 Bạn theo kịp không?
 
47:07 Tại sao?
 
47:09 Tại sao ý nghĩ làm vậy?
 
47:14 Phải là một
phần của giáo dục
  
47:18 của truyền thống,
của thói quen
  
47:23 mọi người làm vậy
 
47:27 gồm cả phụ nữ
thì tốt hơn chứ!
  
47:32 Mọi người làm vậy, tại sao?
 
47:38 Tìm kiếm đi, đừng nhìn tôi.
 
47:43 Tại sao bạn theo
đuổi thú vui?
  
47:50 Phải chính nó
tạo ra cô lập?
  
48:01 Bạn theo kịp không?
 
48:04 Phải nó tạo ra
cái gọi là cá nhân?
  
48:10 Thú vui của tôi
và nó riêng tư.
  
48:15 Mọi thú vui đều riêng tư
 
48:19 trừ khi bạn chơi túc cầu
và mọi thứ tầm phào kia.
  
48:24 Thú vui là riêng tư
 
48:26 là một trong các lý do
 
48:29 tạo sao con người bí
mật theo đuổi thú vui?
  
48:32  
 
48:37 Bởi vì nó cho họ quan
trọng với chính họ.
  
48:41 Bạn theo kịp không?
 
48:44 Vậy nên thú vui có lẽ là
nguyên nhân cô lập dữ dội kia
  
48:47  
 
48:52 như một nhóm, một gia đình,
một bộ lạc, một đất nước.
  
48:55  
 
48:59 Bạn có thấy vậy không?
 
49:05 Nên khi bạn thấy sự
thật của việc này
  
49:09 sự thật, không phải chữ
nghĩa, quan niệm trí óc
  
49:18 rồi thì ý nghĩ có
tiếp tục và nhớ lại?
  
49:24  
 
49:26 Bạn hiểu không?
 
49:28 Hay chỉ nhìn hoàng hôn
- chấm hết.
  
49:32 Thí nghiệm xem,
bạn sẽ tự thấy
  
49:35  
 
49:39 nếu bạn làm, ý nghĩ
ấy, như khi sợ hãi
  
49:43 là nguồn gốc, khởi
đầu của xung đột
  
49:49 cả sợ hãi và theo đuổi thú vui
- phải không?
  
50:01 Rồi thì có câu hỏi
 
50:02 chúng ta xử sự với
toàn bộ đời mình
  
50:06 rồi có câu hỏi
 
50:09 tại sao con người
khắp thế giới đau khổ.
  
50:18 Chúng ta không nói
về đau khổ vật lý
  
50:25 có thể giải quyết
được nếu trí óc
  
50:32 không mãi bám víu
 
50:40 luôn quan tâm đến chính nó
- hiểu không?
  
50:45 Bạn bị đau, bệnh tật
 
50:50 ốm yếu kiểu nào đó.
 
50:56 Ý nghĩ thành quá bận tâm
- phải không?
  
51:01  
 
51:03 Và tự đồng
hóa với điều đó
  
51:07 và trí óc thành ra què quặt
- phải không?
  
51:12  
 
51:14 Vậy có thể nào trí óc,
ý nghĩ thấy yếu đuối
  
51:19 bệnh tật, đau đớn
- 'Vâng' - kịp không?
  
51:24 Thử xem, làm
đi, bạn sẽ thấy.
  
51:28 Khi bạn ngồi
trên ghế chữa răng
  
51:33 người nói đã
làm vậy bốn giờ
  
51:37 khi ngồi trên ghế chữa răng
 
51:39 và máy khoan
chạy, quan sát nó.
  
51:49 Bạn sẽ thấy thôi.
 
51:54 Hay nhìn ra cửa sổ và
ngắm vẻ đẹp cây cối
  
52:02 để trí óc có thể
quan sát chính nó
  
52:11 với từ bỏ
- hiểu không?
  
52:15 Ồ, bạn không thể làm.
 
52:19 Nên chúng ta hỏi: tại sao
con người khắp thế giới
  
52:22  
 
52:25 đau khổ, chấp nhận đau
khổ và sống với nó?
  
52:35 Đã có hai cuộc
chiến, khủng khiếp
  
52:38 hãy nghĩ đến nước
mắt con người đã chảy.
  
52:51 Và con cái, cháu chắt
sẽ ủng hộ chiến tranh.
  
52:54  
 
52:58 Đau khổ có vẻ không dạy được con người
- phải không?
  
53:05  
 
53:07 Họ tôn thờ đau khổ
- tín đồ Cơ đốc đó.
  
53:13 Hinđu có giải thích
khác về đau khổ
  
53:18 rằng bạn đã làm nó trong
quá khứ, đời trước, v.v..
  
53:22 Tôi không đào sâu đâu.
 
53:26 Vậy chúng ta hỏi:
đau khổ là gì?
  
53:30 Và tại sao con người
sống với đau khổ?
  
53:35 Hiểu không?
 
53:38 Tìm xem, để trí óc vào.
 
53:43 Như bạn để trí óc vào
tình dục, công việc này nọ
  
53:47 đề cả tâm trí vào tìm kiếm
 
53:51 xem con người có thể
thoát đau khổ không.
  
54:02 Đau khổ là do thái độ
ích kỷ đối với đời sống?
  
54:13 Tức là, con tôi
chết, hay vợ tôi bỏ đi
  
54:17  
 
54:19 hay việc nầy việc nọ
 
54:24 mà tôi quá bám chặc
 
54:27 và bị mất đi vì lý
do nào đó, tôi đau khổ.
  
54:32  
 
54:35 Sầu khổ, nước
mắt, phản kháng
  
54:40 xót xa, yếm thế
 
54:47 Tại sao? Hiểu không?
 
54:52 Do tôi quá bám chặc
vào vấn đề riêng
  
54:58  
 
55:03 Tôi quá ích kỷ, con trai là tôi
- phải không?
  
55:07  
 
55:11  
 
55:14 Hay con gái là tôi.
 
55:17 Tôi bám víu.
 
55:21 Tôi nắm giữ.
 
55:24 Và khi nó ra đi
 
55:28 cảm giác quá trống rỗng
 
55:32 cảm giác quá cô đơn, cảm
giác thiếu vắng quan hệ.
  
55:35  
 
55:39  
 
55:41 Phải không? Đó là
lý do bạn đau khổ?
  
55:48 Tức là, con trai bị
bắt đi, chết hay gì khác
  
55:52  
 
55:57 làm hiển lộ
tôi là ai, cô đơn
  
56:01  
 
56:03 cô độc, thiếu
vắng quan hệ thực.
  
56:10 Nghĩ là thân thuộc, nhưng đó là con tôi
- kịp không?
  
56:12  
 
56:18 Nên bắt con tôi đi làm
lộ ra qui định tôi.
  
56:21  
 
56:29 Hãy tìm hiểu kỹ xem.
 
56:32 Và bất ngờ tôi nhận ra
cô đơn, cảm giác mất mát
  
56:35  
 
56:37  
 
56:40 mất đi điều gì tôi
đã bám víu quá chặc.
  
56:43  
 
56:50 Cái chết của con trai đó
- phải không?
  
56:56 Nhưng hiển lộ ấy
 
57:06 nhận thức cái
ngã, cái 'tôi'
  
57:12 hiện ra trước sự cố.
 
57:15 Bạn thấy vậy
không? Phải không?
  
57:19 Bạn thấy chứ?
 
57:21 Như đã nói lúc bắt đầu
 
57:25 tự tri.
 
57:28 Tự tri là biết
chính mình, bám víu
  
57:33 cô đơn, cảm giác cô
độc và mọi thứ khác
  
57:38 biết toàn bộ về mình.
 
57:43 Sự cố của con trai hiển lộ việc ấy
- phải không?
  
57:49 Tức là hiển lộ sau sự cố.
 
57:54 Nhưng nếu có tự
tri từ ban đầu
  
58:01 lấy mất con trai,
con trai chết, là gì?
  
58:09  
 
58:12 Là không còn đau khổ
sinh ra do bám víu.
  
58:15  
 
58:20 Phải không, hiểu không?
Trí óc chấp nhận nó.
  
58:23  
 
58:29 Không còn kẹt
trong tự xót thương
  
58:36 trong đấu tranh
để thoát cô độc
  
58:40 tìm dễ chịu trong niềm tin hay này khác
- phải không?
  
58:45 Vậy bạn thấy hễ cái
ngã còn thì đau khổ còn.
  
58:52  
 
58:57 Bạn thấy vậy không?
 
59:01 Nên hoàn toàn rời cái
ngã là chấm dứt đau khổ.
  
59:04  
 
59:14 Theo kịp không? Bạn sẽ
rời bỏ chính mình chứ?
  
59:16  
 
59:20 Không.
 
59:24 Vì vậy chúng ta tôn thờ
đau khổ, hay chạy trốn nó.
  
59:32 Và chúng ta cũng nên cùng đi
 
59:37 và tìm hiểu toàn
bộ vấn đề cái chết.
  
59:44 Không chỉ cho
những người già
  
59:48 mà cho cả mọi
người trên thế giới
  
59:51 già, trẻ hay trung niên
- chết là một trong những
  
59:54  
 
59:57 điều kỳ lạ nhất xảy ra trong cuộc sống
- phải không?
  
1:00:08 Bạn nghĩ gì về nó?
 
1:00:15 Đáp ứng bản năng của bạn
 
1:00:19 với từ ngữ và
sự kiện thế nào?
  
1:00:33 Chết là gì?
 
1:00:41 Chết là chấm dứt.
 
1:00:44 Phải không?
 
1:00:46 Hãy theo dõi cẩn thận.
 
1:00:48 Chấm dứt.
 
1:00:52 Chấm dứt tự nguyện, bạn không
thể tranh cãi với cái chết
  
1:00:55  
 
1:00:59 bạn không thể nói,
'Cho tôi thêm một tuần'
  
1:01:02 không thể thảo luận,
nó đó, chấm dứt.
  
1:01:10 Vậy bạn có thể tự
nguyện chấm dứt bám víu
  
1:01:16  
 
1:01:18 tức là chết? Hiểu không?
 
1:01:21  
 
1:01:23 Chấm dứt là điều
gì như cái chết.
  
1:01:33 Chấm dứt một thói quen nào
 
1:01:37 không đấu tranh, cãi
cọ, chấm dứt thôi.
  
1:01:44 Nếu bạn hút thuốc,
chơi ma tuý, nhậu nhẹt
  
1:01:48 đó là việc sẽ xảy
ra khi bạn chết! (cười)
  
1:01:58 Vậy chúng ta có
thể tự ý chấm dứt
  
1:02:04 Bạn hiểu không?
- kinh nghiệm
  
1:02:11 quan niệm, thái độ, niềm
tin, thần thánh, chấm dứt.
  
1:02:14  
 
1:02:27 Chúng ta sợ chấm dứt
- phải không?
  
1:02:32  
 
1:02:33 Tự nguyện chấm
dứt mọi thứ.
  
1:02:38 Nếu bạn nói, 'Có
gì nếu tôi chấm dứt?'
  
1:02:44 Vậy là bạn trông
chờ phần thưởng.
  
1:02:49 Bạn xem chấm dứt
như một hình phạt.
  
1:02:56 Vậy là chấm dứt
được coi như nổi đau
  
1:03:03  
 
1:03:05 và tự nhiên bạn
sẽ đòi phần thưởng.
  
1:03:10 Nếu tôi từ bỏ, rồi sao?
 
1:03:16 Bạn không hỏi điều
ấy của cái chết.
  
1:03:25 Vậy bạn có thể chấm dứt
và nhìn chính chấm dứt ấy
  
1:03:30 là khởi đầu
của điều gì mới?
  
1:03:34 Hiểu không?
 
1:03:36 Tức là, bạn
chấm dứt bám víu
  
1:03:44 vào đồ đạc, con người, ý
kiến, niềm tin, thần thánh
  
1:03:47  
 
1:03:50 mọi việc, chấm dứt.
 
1:03:53 Và bạn tự ý chấm dứt,
bởi thông minh mà chấm dứt.
  
1:03:58 Phải không?
 
1:04:00 Trong chấm dứt ấy cái mới
- không hứa đâu
  
1:04:04  
 
1:04:09 bạn biết đó
- cái mới xảy ra.
  
1:04:13 Thử đi.
 
1:04:20 Nghĩa là, khi đang sống
 
1:04:24 mời gọi cái chết,
tức là chấm dứt.
  
1:04:29 Hiểu không?
 
1:04:31 Chấm dứt lối sống phức
tạp lạ lùng của bạn.
  
1:04:36  
 
1:04:47 Vậy là trí óc
 
1:04:53 bởi vì đã chấm dứt
mọi thứ, bạn biết mà
  
1:04:58  
 
1:05:00 làm đi, bạn sẽ tự khám phá
 
1:05:04 Vì vậy nó luôn mới.
 
1:05:11 Mới trong nghĩa tươi tắn.
 
1:05:17 Bạn biết khi bạn leo núi
 
1:05:20 bạn phải bỏ lại
mọi đồ đạc đàng sau
  
1:05:25 mọi vấn đề
 
1:05:29 bởi bạn không
thể mang theo hết
  
1:05:31 đồ đạc bạn đã
chất cao như núi.
  
1:05:35 Nên bạn bỏ lại
 
1:05:41 và bạn sẽ tự khám phá
 
1:05:44 rằng có một
đặc tính trí óc
  
1:05:49 tuyệt đối tự do
 
1:05:54 có thể nhận biết
cái vĩnh cửu.
  
1:05:59 Chữ vĩnh cửu không phải
ý niệm, theo kịp không?
  
1:06:05 Vĩnh cửu tức là
vượt thời gian.
  
1:06:11 Chết là thời gian.
 
1:06:14 Bạn có thấy vậy không?
 
1:06:16 Vậy là trí óc thấu hiểu
điều huyền bí lạ lùng
  
1:06:20 nó huyền bí
 
1:06:23 bởi chúng ta bám
chặc vấn đề mình
  
1:06:28  
 
1:06:32 đồ đạc, ý niệm, mọi
thứ, chúng ta bám vào cái
  
1:06:35 được tạo bởi thời gian
 
1:06:40 và khi chấm dứt nó
 
1:06:42 liền có chiều
kích hoàn toàn mới.
  
1:06:47 Giờ thì tuỳ bạn.
 
1:06:53 Đúng vậy.
 
1:06:59 Đúng thôi.