Krishnamurti Subtitles

Ojai - 8 May 1980

Public Question & Answer 2



0:15 Người nói không cố gắng
nói gì với bạn.
  
0:20 Anh ta không cố thuyết
phục bạn điều gì
  
0:26 hay chuyển tải vài ý niệm
 
0:32 hay vài quan niệm, niềm tin
bạn chấp nhận
  
0:37 rồi cố xem xét niềm tin,
ý niệm và quan điểm đó.
  
0:43 Tôi nghĩ chúng ta phải
thật rõ vấn đề này.
  
0:48 Khi trả lời các câu hỏi
này chúng ta cùng
  
0:52 tìm hiểu câu hỏi.
 
0:55 Không phải người nói tìm hiểu
 
0:58 rồi nói bạn nghe và
bạn chấp nhận.
  
1:03 Mà hơn thế chúng ta cùng đào sâu
 
1:07 để không phải một người hiểu
 
1:14 rồi kể bạn nghe.
Hy vọng vậy là rõ.
  
1:21 Câu thứ nhất: 'Dạo này có
sự thừa nhận phổ biến
  
1:25 rằng mọi vật là tương đối
và vấn đề quan điểm riêng,
  
1:31 rằng không có gì là chân lý
 
1:35 hay thực tế độc lập
của nhận thức cá nhân.
  
1:42 Đáp ứng thông minh nào
cho niềm tin ấy?'
  
1:50 'Dạo này có sự
thừa nhận phổ biến
  
1:54 rằng mọi vật là tương đối
và vấn đề quan điểm riêng,
  
2:01 rằng không có gì là chân lý
 
2:04 hay thực tế độc lập
của nhận thức cá nhân.
  
2:10 Đáp ứng thông minh nào
cho niềm tin ấy?
  
2:15 Phải không?
 
2:21 Phải chăng chúng ta đều
cá nhân ghê gớm?
  
2:27 Điều tôi thấy, cái bạn hiểu,
là sự thật duy nhất?
  
2:36 Quan điểm tôi và quan điểm bạn
là thực tế duy nhất?
  
2:44 Câu hỏi hàm ý như thế.
 
2:47 Rằng mọi vật là tương đối.
Tốt là tương đối,
  
2:55 xấu ác tương đối,
yêu thương tương đối.
  
3:03 Và vậy mọi vật tương đối
 
3:08 tức là: không toàn thể,
trọn vẹn, chân lý,
  
3:14 rồi hành động, yêu mến
của quan hệ cá nhân là
  
3:20 tương đối, và có thể chấm dứt
khi chúng ta muốn,
  
3:26 khi không còn dễ chịu, v.v..
 
3:30 Đó là hàm ý trong
câu hỏi. Phải không?
  
3:38 Vậy có chăng - chúng ta
cùng tìm hiểu, nào,
  
3:43 tôi không nói bạn nghe
- có gì là chân lý?
  
3:49 Bỏ qua niềm tin, quan điểm cá nhân,
 
3:57 nhận thức cá nhân.
Có chăng gì là chân lý?
  
4:07 Câu này từng được hỏi
bởi người Hy lạp cổ,
  
4:14 bởi người Hinđu thời xưa,
và bởi các Phật tử.
  
4:21 Điều lạ lùng là
tôn giáo phương đông
  
4:27 khuyến khích nghi ngờ.
 
4:32 Hiểu không? Nghi ngờ, hỏi.
 
4:40 Và ở phương Tây lại ép bỏ.
 
4:48 Gọi là dị giáo, nếu bạn nghi ngờ.
 
4:53 Vậy bạn phải tìm ra cho mình,
bỏ qua quan điểm riêng,
  
5:01 nhận thức, kinh nghiệm,
nó luôn tương đối,
  
5:09 xem có chăng một nhận thức, hiểu
 
5:17 tuyệt đối thật, không tương đối.
Bạn hiểu không?
  
5:24 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
5:27 Giờ làm sao bạn tìm kiếm?
 
5:33 Nếu nói quan niệm, nhận
thức riêng là tương đối
  
5:41 và vậy không có gì là thật
 
5:43 tuyệt đối, vậy nó tương đối.
 
5:49 Và theo đó hành xử, hành vi,
 
5:54 lối sống chúng ta là tương đối.
 
5:59 Bất chợt, không trọn vẹn,
không hoàn toàn,
  
6:04 nên vỡ vụn.
 
6:11 Hy vọng chúng ta theo kịp nhau.
 
6:14 Và chúng ta cố tìm xem
có chăng gì là chân lý
  
6:19 không tương đối, quan điểm,
nhận thức riêng. Phải không?
  
6:29 Vậy làm sao bạn bắt đầu?
 
6:40 Làm sao, nếu bạn được hỏi câu này,
 
6:46 làm sao bạn tìm ra
có chăng gì là chân lý
  
6:53 là tuyệt đối, không
tương đối, là hoàn toàn,
  
6:56 không hề thay đổi do
khí hậu, quan niệm cá nhân
  
7:02 v.v.., làm sao bạn tìm ra?
 
7:06 Làm sao trí óc, trí thức, tìm ra.
 
7:10 Hay suy nghĩ tìm ra?
 
7:17 Chúng ta tiếp tục chứ?
 
7:21 Nó làm bạn thích à?
 
7:24 Không biết tại sao. (Cười)
 
7:28 Bởi khi bạn tìm hiểu điều đó
 
7:32 nó đòi hỏi sự tìm kiếm sâu rộng,
 
7:37 làm hàng ngày,
 
7:42 cảm giác để sang bên điều sai.
 
7:52 Đó là cách duy nhất. Phải không?
 
7:56 Tức là, nếu có ảo tưởng,
tưởng tượng, hình ảnh,
  
8:04 quan niệm tưởng tượng về
chân lý, hay yêu thương, v.v..
  
8:09 chúng chính là rào
cản bước đi xa hơn.
  
8:16 Có thể chân thành
tìm hiểu ảo tưởng là gì?
  
8:27 Trí óc có sống trong ảo tưởng?
 
8:33 Hay chúng ta có ảo tưởng
 
8:38 về con người, đất nước, Thượng đế,
 
8:43 về tôn giáo, về
mọi thứ? Kịp không?
  
8:49 Làm sao ảo tưởng có mặt?
 
8:52 Không biết bạn theo kịp không.
 
8:55 Làm sao bạn có ảo tưởng,
gốc nó là gì?
  
9:06 Ý chúng ta chữ 'ảo tưởng' là gì?
 
9:11 Nó gốc từ chữ La tinh, v.v..
 
9:15 'ludere', nghĩa là chơi đùa.
 
9:19 Nghĩa gốc chữ ấy là
chơi đùa, 'ludere'.
  
9:28 Nghĩa là chơi đùa với
điều gì không thực.
  
9:34 Hiểu không?
 
9:38 Thực tế là cái đang xảy ra
 
9:46 dù nó có thể được
gọi là tốt, xấu,
  
9:48 thờ ơ, v.v.., nó đang xảy ra.
 
9:56 Và khi bạn không thể giáp mặt
 
9:59 cái đang xảy ra trong chính bạn
 
10:04 thì chạy trốn nó
là tạo ra ảo tưởng.
  
10:10 Tôi tự hỏi... Phải không?
 
10:15 Đừng đồng ý, tôi chỉ thám sát nó,
 
10:18 chúng ta cùng thám sát.
 
10:22 Chữ 'ảo tưởng' hàm ý chơi đùa
 
10:27 với gì đó không thực. 'Ludere'
 
10:32 Tôi không đi sâu nghĩa La
tinh và Hy lạp của nó.
  
10:37 Và cả chữ ấy được
dùng trong Phạn ngữ.
  
10:45 Vậy nếu bạn không thích hay sợ
 
10:52 hay muốn tránh điều đang xảy ra
 
10:57 chính trốn tránh ấy
tạo ra ảo tưởng,
  
11:05 một tưởng tượng, chuyển động
tưởng tượng rời 'hiện là'.
  
11:14 Nếu chúng ta chấp nhận đó
như nghĩa chữ ảo tưởng:
  
11:23 rời 'hiện là'.
 
11:30 Phải không? Có thể tiếp tục chứ?
 
11:32 Không, đừng đồng ý với
tôi, nhìn thực tế đi.
  
11:37 Rồi có thể loại bỏ cái đi,
cái chạy trốn thực tế?
  
11:49 Vậy hỏi, thực tế là gì?
 
11:56 Phải không? Theo kịp chứ?
 
11:57 Thực tế là cái đang xảy ra,
là đáp ứng,
  
12:04 ý niệm - thực tế,
niềm tin bạn đang có,
  
12:13 quan niệm bạn đang có.
 
12:18 Và giáp mặt chúng là không sinh
ảo tưởng. Phải không?
  
12:27 Có thể tìm hiểu chứ,
chúng ta đã đi khá xa?
  
12:34 Phải không? Bởi ngược lại
bạn không thể đi thêm.
  
12:42 Hễ còn ảo tưởng,
quan điểm, nhận thức
  
12:53 dựa trên chạy trốn 'hiện là'
thì đó phải là tương đối.
  
13:02 Phải không?
 
13:06 Phải không? Tiếp chứ? Đi tiếp chứ?
 
13:15 Tương đối, là... tôi không
đi sâu chữ 'tương đối'
  
13:23 chữ... không, không - xin lỗi. (Cười)
 
13:28 Nó chỉ có thể xảy ra
khi có chạy trốn
  
13:36 thực tế, cái đang
xảy ra, 'hiện là'.
  
13:43 Thấu hiểu 'hiện là'
 
13:49 không phải quan điểm riêng
đánh giá 'hiện là',
  
13:56 không phải nhận thức riêng
 
14:01 mà thực quan sát 'hiện là'.
Hiểu không?
  
14:06 Bạn không thể quan sát
việc đang xảy ra
  
14:10 nếu nói niềm tin tôi
ra lệnh quan sát,
  
14:16 qui định tôi sai khiến quan sát.
 
14:21 Thì đó là loại bỏ
thấu hiểu 'hiện là'.
  
14:26 Không biết bạn hiểu không.
 
14:29 Phải không? Chúng ta đang làm chứ?
Đang làm:
  
14:33 nhìn, nhận thức thực tế, niềm tin,
 
14:43 cảm giác lệ thuộc,
tranh đấu của bạn
  
14:54 và không chạy trốn nó,
quan sát nó.
  
14:58 Quan sát ấy không
cá nhân. Phải không?
  
15:04 Nhưng nếu làm thành cá nhân,
tức, 'tôi phải, tôi không nên,
  
15:11 tôi phải tốt hơn thế'
 
15:13 thì nó trở thành cá nhân
và vậy thành tương đối.
  
15:18 Trong khi nếu chúng ta
có thể nhìn việc đang xảy ra
  
15:26 thì hoàn toàn loại bỏ
mọi hình thức ảo tưởng.
  
15:35 Phải không? Làm được chứ?
 
15:38 Bạn có thể đồng ý trên
lời nói, nhưng có thể
  
15:45 thực sự nhận ra lệ thuộc
- phải không?
  
15:54 Lệ thuộc vào ai đó,
vào niềm tin, lý tưởng
  
16:02 hay vào kinh nghiệm cho bạn
 
16:06 quá nhiều hưng phấn, và v.v..
 
16:09 - và vậy là lệ thuộc chúng -
 
16:12 lệ thuộc ấy chắc chắn
sẽ sinh ra ảo tưởng.
  
16:20 Vậy có thể quan sát thực tế
 
16:24 chúng ta lệ thuộc và quan sát nó.
 
16:32 Phải không?
 
16:35 Cũng cách đó chúng ta sẽ tìm xem
 
16:39 có chăng gì là chân lý tuyệt đối.
 
16:44 Nếu bạn thích thú,
 
16:47 bởi vì đó được hỏi không chỉ
bởi người hỏi vô tình nào
  
16:52 mà cả các thầy tu dành trọn đời
cho việc ấy - hiểu không?
  
17:00 Bởi các triết gia,
bởi các nhà tôn giáo
  
17:07 không bị học viện hóa,
tận tuỵ cả đời,
  
17:15 với thực tại và chân lý.
Hiểu không?
  
17:21 Vậy nếu bạn thực sự
quan tâm chân lý là gì,
  
17:27 bạn phải tìm hiểu thật sâu sắc.
 
17:34 Trước hết bạn phải
hiểu thực tại là gì.
  
17:40 Phải không?
 
17:43 Thực tại là gì?
 
17:49 Cái bạn nhận thức,
cái bạn sờ chạm,
  
17:55 cái bạn nếm - phải không?
 
17:59 khi bạn đau đớn, v.v..
 
18:05 Vậy thực tại là cảm giác
 
18:10 và phản ứng với cảm giác ấy,
 
18:16 đáp ứng với cảm giác
như ý niệm - phải không?
  
18:23 Tôi tự hỏi... Và ý niệm
do suy nghĩ tạo ra,
  
18:30 nên suy nghĩ tạo ra thực tại.
 
18:39 Kiến trúc tuyệt vời,
 
18:44 thánh đường vĩ đại của
thế gian, đền, miếu,
  
18:52 và tượng đặt trong đó,
 
18:56 hình ảnh, đều do suy nghĩ tạo.
 
19:04 Và chúng ta nói, đó là thực tại,
bởi bạn có thể sờ,
  
19:10 bạn có thể nếm, có thể ngửi.
 
19:18 Q: Về ảo giác thì sao?
 
19:20 Nó có thể do khuấy động
 
19:24 não sinh học.
K: Vâng.
  
19:28 Não có thể bị bịnh, bị tác động,
bị thương hay bầm tím
  
19:34 và do đó bạn có
ảo tưởng, ảo giác.
  
19:39 Q: Tôi nói về sinh lý học,
nếu ngài bị sốt cao
  
19:44 K: Xin phép... tôi đề nghị...
 
19:56 Câu hỏi phải được trả lời,
 
19:58 nếu bạn hỏi từ thính
giả bạn cắt ngang
  
20:02 dòng tìm hiểu -
vậy tôi xin đề nghị
  
20:09 đừng hỏi, trừ khi bạn viết ra.
 
20:14 Mong bạn không phiền yêu cầu này.
 
20:19 Ảo giác, ảo tưởng,
 
20:26 xảy ra khi não bị tổn hại,
 
20:32 khi loại bỏ hay
chạy trốn 'hiện là'.
  
20:39 Những chữ: ảo giác, ảo tưởng,
 
20:46 đều cùng loại.
 
20:50 Vậy chúng ta nói:
mọi thứ suy nghĩ tạo ra
  
21:00 - hiểu không? -
 
21:02 kiến thức, thu đạt kiến
thức qua khoa học,
  
21:06 qua toán học, v.v.., là thực tại.
 
21:14 Nhưng tự nhiên không
do suy nghĩ tạo.
  
21:21 Phải không? Theo kịp không?
 
21:25 Cây cối, núi non, sông, nước, nai,
 
21:32 rắn, không do suy nghĩ tạo, nó đó.
 
21:38 Nhưng từ cây chúng ta làm ghế,
 
21:42 nó do suy nghĩ tạo.
 
21:46 Phải không?
 
21:47 Vậy có: suy nghĩ tạo ra
 
21:53 thế giới thực chúng ta sống
 
22:00 và tự nhiên - gồm môi trường,
bạn biết, tất cả... -
  
22:08 không do suy nghĩ tạo. Dĩ nhiên.
 
22:14 Rồi hỏi, thực tại là chân lý?
 
22:23 Hiểu không? Bạn theo kịp không?
 
22:29 Bạn biết rằng suy nghĩ tạo ra
 
22:34 thế giới chúng ta sống
 
22:39 nhưng suy nghĩ không tạo ra vũ trụ.
 
22:45 Nhưng suy nghĩ có thể
tìm hiểu vũ trụ.
  
22:50 Vũ trụ học, vật lý thiên thể,
 
22:55 họ tiến hành
tìm hiểu với suy nghĩ
  
23:05 và họ sẽ đi đến vài
kết luận, giả thuyết,
  
23:10 cố chứng minh giả thuyết
ấy, luôn trên lối suy nghĩ.
  
23:16 Không biết bạn theo kịp hết không.
 
23:22 Vậy suy nghĩ là tương đối
 
23:29 và vậy cái gì nó tạo ra
 
23:37 hướng nào đó đi đến,
phải là tương đối,
  
23:41 phải bị giới hạn.
 
23:45 Bạn theo kịp không?
 
23:48 Nào, đây không phải
bài giảng. (cười)
  
23:50 Tôi không phải giáo sư, ơnTrời!
 
23:54 Chúng ta chỉ tìm hiểu như
hai con người muốn tìm ra
  
24:00 chân lý là gì, có
chăng vật như thế.
  
24:08 Nên trí óc không còn ảo tưởng
- đó là việc đầu tiên -
  
24:14 không có giả thuyết,
không có ảo giác.
  
24:19 Nó không muốn nắm điều gì
 
24:24 hay tạo kinh nghiệm
cái gọi là chân lý,
  
24:30 mà đa số làm thế.
 
24:34 Vậy trí óc đem trật tự
vào nó. Phải không?
  
24:43 Phải không?
 
24:46 Nó có trật tự, không
rối loạn về ảo tưởng,
  
24:52 về ảo giác, về kinh nghiệm.
 
24:58 Vậy trí óc, não mất khả
năng tạo ảo tưởng.
  
25:06 Phải không?
 
25:09 Rồi chân lý là gì?
 
25:20 Tức là, quan hệ gì giữa thực tại
 
25:32 - bạn biết 'thực tại', đã
giải thích, thực tại là gì -
  
25:38 và cái gì không do suy nghĩ tạo?
 
25:47 Có chăng gì đó không là
sản phẩm của suy nghĩ?
  
25:54 Hiểu không?
 
26:05 Có thể tiếp chứ?
 
26:08 Tức là, trí óc bạn,
trí óc, ngồi đây
  
26:15 trong thời tiết khá chán,
dưới tàng cây khá mát,
  
26:22 trí óc có thoát mọi
kiểu ảo tưởng?
  
26:35 Phải không? Ngược lại bạn
không thể tìm ra cái kia.
  
26:42 Nghĩa là trí óc có hoàn toàn
thoát khỏi rối loạn?
  
26:53 Nên nó tuyệt đối trật tự.
 
27:01 Kịp không? Vậy chứ?
 
27:07 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
27:11 Làm sao trí óc rối loạn,
mất trật tự,
  
27:17 đang đau khổ, có thể
tìm ra chân lý là gì?
  
27:25 Nó có thể đặt ra, nói, 'Có chân
lý, hay không có chân lý'
  
27:32 nhưng một trí óc có
trật tự tuyệt đối,
  
27:47 trí óc hoàn toàn thoát
mọi kiểu ảo tưởng.
  
27:56 Liền có thể tiến hành tìm ra.
Hiểu không?
  
28:01 Ngược lại bạn không thể, dĩ nhiên.
 
28:05 Vậy thì, nhìn đi,
có gì đó khá thú vị
  
28:08 nếu bạn thích thú.
 
28:10 Các nhà khoa học vật lý thiên
thể dùng suy nghĩ để tìm,
  
28:16 đi ra ngoài.
 
28:19 Hiểu không? Họ làm thế.
 
28:22 Họ tìm kiếm thế giới
quanh họ, vật chất,
  
28:27 và vượt qua vật lý
thiên thể, vượt qua,
  
28:32 nhưng luôn đi bên ngoài.
Phải không?
  
28:41 Nhưng nếu bắt đầu bên trong,
cái 'tôi' cũng là vật chất,
  
28:49 Phải không?
 
28:51 Suy nghĩ là vật chất.
 
28:55 Vậy nếu có thể đi vào trong,
 
29:00 thì bạn đi từ thực tế
đến thực tế.
  
29:07 Phải không? Không biết
bạn có thấy vậy.
  
29:11 Vậy là bạn bắt đầu khám phá
cái vượt qua vật chất.
  
29:19 Đó tuỳ bạn.
 
29:24 Đây là việc hết sức nghiêm túc,
không chỉ sáng nay,
  
29:29 sáng Thứ năm, một giờ thảo luận.
 
29:32 Bạn phải đem hết - hiểu không?
 
29:38 Phải đem cả đời bạn vào đó,
không phải bỏ đời.
  
29:45 Hiểu không?
 
29:46 Cuộc đời là tranh đấu, lo âu,
sợ hãi, chán chường
  
29:51 cô đơn, đau khổ - kịp không?
 
29:55 Bất hạnh, hối hận
- mọi cái đó là đời tôi.
  
30:04 Tôi phải thấu hiểu và trải qua nó
 
30:06 - kịp không? - không bỏ trốn nó.
 
30:11 Rồi có gì đó là
tuyệt đối chân lý
  
30:21 nếu bạn trải qua nó.
 
30:31 Câu thứ hai: 'Làm sao
có thể trách nhiệm
  
30:34 với việc xảy ra trên thế giới
 
30:37 trong khi tiếp tục hoạt động
sống hàng ngày?
  
30:41 Hành động đúng đối với bạo lực
 
30:45 và khi giáp mặt bạo lực là gì?'
 
30:48 'Làm sao có thể trách nhiệm
với việc xảy ra trên thế giới
  
30:54 trong khi tiếp tục hoạt động
sống hàng ngày.
  
30:59 Hành động đúng đối với bạo lực
 
31:02 và khi giáp mặt bạo lực là gì?'
 
31:10 Làm sao có thể trách nhiệm
với việc xảy ra trên thế giới
  
31:15 trong khi tiếp tục hoạt động
sống hàng ngày.
  
31:27 Trước hết, thế giới,
việc xảy ra bên ngoài,
  
31:38 có khác với việc xảy ra bên trong?
 
31:44 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
31:47 Thế giới, việc xảy ra trên
thế giới là bạo lực,
  
31:55 việc xảy ra trên thế giới
là đau khổ cực kỳ
  
31:58 đang tiếp diễn, khủng hoảng
liên tiếp - phải không?
  
32:07 Chiến tranh, phân chia quốc gia,
khác biệt tôn giáo,
  
32:16 khác biệt cộng đồng, sắc tộc.
 
32:22 Quan niệm hệ thống này chống nọ
- bạn theo kịp không?
  
32:29 Đấu đá ấy tiếp tục.
 
32:32 Nó có khác với cái xảy
ra trong chúng ta?
  
32:39 Phải không?
 
32:40 Nào, tìm đi. Khác chứ?
 
32:44 Bởi chúng ta cũng bạo lực,
 
32:49 cũng đầy kiêu ngạo,
 
32:54 gian trá kinh khiếp,
 
32:59 đeo nhiều mặt nạ
mỗi lúc khác nhau.
  
33:08 Phải không?
 
33:09 Vậy nó là vận hành
- bạn biết đó -
  
33:19 như thuỷ triều lên xuống?
 
33:25 Kịp không? Một vận hành.
 
33:30 Không, làm sao tôi trách nhiệm nó.
 
33:39 Vậy nếu thế giới là tôi
- phải không? -
  
33:46 Bởi con người chúng ta tạo ra nó!
 
33:52 Nó không thể thay đổi
trừ khi con người thay đổi.
  
34:01 Đó là gốc rễ nó, bạn hiểu không?
 
34:07 Chúng ta muốn làm gì
ở đó, trên thế giới.
  
34:13 Học viện tốt hơn,
chính phủ tốt hơn
  
34:17 kinh tế tốt hơn, v.v.., v.v..
 
34:22 Nhưng không hề nói,
chúng ta tạo ra nó
  
34:26 và trừ khi, tôi, bạn, thay đổi,
nó không thể thay đổi.
  
34:35 Chúng ta không trách nhiệm nó
 
34:38 nhưng chúng ta sẽ trách nhiệm nó.
 
34:40 Bạn hiểu khác nhau chứ?
 
34:43 Chúng ta đồng ý không?
 
34:49 Vậy, tôi là thế giới.
Phải không? Tôi là thế giới.
  
35:05 Đó không phải ý niệm, niềm tin
 
35:08 không phải quan điểm,
mà là thực tế.
  
35:13 Sau mười triệu năm
 
35:16 hay vô số triệu năm chúng ta sống
 
35:18 chúng ta cứ y vậy. Kịp không?
 
35:22 Cơ bản chúng ta không thay đổi.
 
35:26 Và vậy chúng ta gây
rối loạn thế giới.
  
35:36 Vậy thực tế tôi là thế giới,
không ý niệm mà thực tế
  
35:44 - bạn có thấy khác nhau? -
ý niệm và thực tế.
  
35:50 Ý niệm là, bạn đã nghe rồi
 
35:55 - rằng bạn là thế giới -
bạn làm trừu tượng nó
  
35:59 thành ý niệm, và
thảo luận về ý niệm
  
36:04 dù là đúng, sai, theo, chống
 
36:09 và bạn lạc mất nó. Hiểu không?
 
36:13 Nhưng thực tế là bạn, nó đó!
 
36:18 Nên bạn trách nhiệm thay đổi nó.
 
36:30 Nghĩa là bạn trách
nhiệm hoàn toàn
  
36:34 bạn sống hàng ngày thế nào.
 
36:42 Nào, đây không phải thuyết
giảng, hay chủ trương không,
  
36:46 chúng ta cùng tìm hiểu.
 
36:56 Vậy trách nhiệm không phải
với hỗn loạn đang xảy ra
  
37:02 và cố canh cải, thay đổi,
trang trí nó
  
37:05 hay gia nhập nhóm này,
khác, hay học viện kia, v.v..
  
37:11 mà như con người là thế giới
 
37:18 và con người ấy phải trải
qua thay đổi tận căn
  
37:26 ngược lại bạn sẽ
không có xã hội tốt.
  
37:36 Và đa số thấy nó quá khó
để thay đổi. Phải không?
  
37:45 Ngay cả bỏ hút thuốc. Hiểu không?
 
37:50 Bạn có những học viện
giúp bỏ hút thuốc.
  
37:56 Bạn xem chúng ta lệ thuộc
học viện biết bao. Kịp chứ?
  
38:03 Vậy có thể thấy tại sao
chúng ta không thay đổi.
  
38:15 Tại sao chúng ta thấy việc gì sai
 
38:21 - sai trong ngoặc -
và chấm dứt ngay?
  
38:31 Phải chăng chúng ta
thấy ai khác sẽ đem
  
38:39 trật tự đến thế giới
rồi chúng ta sẽ lẻn vào?
  
38:44 Hiểu không?
 
38:48 Phải chăng về tâm lý
chúng ta lười biếng,
  
38:54 uể oải, bất lực? Bạn hiểu chứ?
 
39:01 Biết bao năm bạn dành
để thủ đắc vài kỹ thuật,
  
39:11 để qua các trường, cao đẳng,
trung học, đại học
  
39:16 để thành bác sĩ - 10 năm, hay hơn -
 
39:20 và chúng ta không dành
một ngày... Hiểu không?
  
39:30 Vậy trách nhiệm là tạo
ra thay đổi tận căn trong
  
39:36 chính mình, bởi chúng ta
là toàn thể nhân loại.
  
39:48 Và câu hỏi kế tiếp:
 
39:50 'Hành động đúng đối với bạo lực
 
39:55 và khi giáp mặt bạo lực là gì?'
 
40:03 Hành động đúng đối
với bạo lực là gì.
  
40:07 Bạo lực là gì?
 
40:15 Tiếp nào, bạo lực là gì?
 
40:19 Giận dữ?
 
40:22 Thù ghét?
 
40:26 Tôi sẽ tìm hiểu nó, nào.
Giận dữ, thù ghét, tuân thủ,
  
40:38 bắt chước, vâng lời?
 
40:49 Hay chối bỏ hết,
ngược lại hết đó?
  
40:56 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
41:02 Và bạo lực là một phần đời sống,
 
41:08 có lẽ di truyền từ thú vật, v.v..
 
41:13 Và có thể thoát nó không?
 
41:22 Không tương đối,
mà hoàn toàn thoát nó.
  
41:31 Bạn hiểu nghĩa gì không?
 
41:36 Thoát khỏi giận dữ nghĩa là
 
41:41 không chỉ thoát khỏi giận
 
41:45 mà không có giận trong trí.
Hiểu không?
  
41:51 Không biết bạn hiểu hết không!
 
41:58 Ví dụ, tuân thủ.
 
42:06 Không phải tuân thủ bên
ngoài - hiểu không? -
  
42:13 mà cảm giác tuân theo qua so sánh.
 
42:22 Theo kịp ý tôi không?
 
42:24 Chúng ta luôn so sánh, phải không?
 
42:29 Tâm lý: 'tôi đã là, tôi sẽ là'
hay 'tôi là', là so sánh.
  
42:38 Bạn theo kịp hết không?
 
42:41 Vậy tôi hỏi, trí óc
 
42:45 luôn so sánh, đánh giá,
 
42:50 hung hăng, và hung
hăng ấy là so sánh!
  
42:57 Phải không? Tôi không nghĩ bạn hiểu.
 
43:04 Vậy trí óc có thể tuyệt
đối thoát bạo lực?
  
43:17 Nếu thế, thì giả sử gặp
bạo lực, nó đáp ứng gì?
  
43:31 Trước hết nếu trí óc thoát
bắt chước, tuân theo,
  
43:37 so sánh, và v.v..
 
43:42 từ đó có hành động đúng.
Phải không?
  
43:47 Không biết bạn có theo kịp.
 
43:50 Và nếu bạn gặp bạo lực,
mặt đối mặt,
  
44:03 hành động gì xảy ra?
 
44:06 Bạn có thể đánh giá
bạn sẽ làm gì khi gặp nó?
  
44:13 Bạn theo kịp câu hỏi không?
Không biết kịp không.
  
44:18 Nhìn đi - tôi không muốn đi quá sâu.
 
44:25 Não, như tôi nói
 
44:28 - này, tôi không phải
chuyên gia não,
  
44:31 tôi chưa nghiên cứu
thần kinh học, v.v..
  
44:36 nhưng có thể nhìn nó trong
bạn nếu nhạy bén, tỉnh thức -
  
44:41 não khi giáp mặt bạo lực
 
44:49 nó trải qua thay đổi hoá học
 
44:54 bởi nó phản ứng
nhanh hơn cú đánh.
  
44:59 Không biết bạn theo kịp không.
 
45:02 Phải không?
 
45:05 Và nó có khả năng
chữa lành chính nó.
  
45:15 Tôi sẽ không đi sâu hơn.
 
45:19 Vậy não biết bạo lực là gì,
 
45:25 có thể phản ứng với bạo lực ấy
 
45:29 để cho não tự ý thức,
 
45:36 ý thức về thoát khỏi
bạo lực. Hiểu không?
  
45:42 Tôi giải thích gì đó,
hay khó hiểu thêm?
  
45:49 Chắc là khó hiểu thêm!
 
45:56 Nào, hãy đơn giản thôi.
 
46:02 Khi bạn biết ai đó đang giận,
cả cơ thể bạn phản ứng.
  
46:15 Đáp ứng hóa học, mọi thứ, xảy ra
 
46:17 và có đáp ứng tức thì,
bạn có thể đánh lại
  
46:21 nhưng bởi chính hiện
diện của giận hay thù
  
46:26 có hành động. Phải không?
 
46:30 Giờ, hiện diện của bạo lực,
mà không có đáp ứng.
  
46:43 Không rõ bạn có hiểu! Phải không?
 
46:45 Tôi đang giải thích chứ?
Thử lúc khác vậy.
  
46:49 Mong bạn không bao giờ
đối mặt bạo lực
  
46:52 nhưng chắc bạn sẽ
giáp mặt giận dữ.
  
46:58 Và khi hiện diện
của người đang giận
  
47:03 xem việc gì xảy ra, ý thức nó
và không phản ứng. Kịp không?
  
47:12 Tức là, lúc bạn ý thức
người khác giận dữ
  
47:16 và chính bạn không đáp ứng
 
47:19 có một đáp ứng hoàn toàn khác.
 
47:24 Không biết bạn hiểu không.
 
47:25 Đừng gọi là tình thương hay gì gì.
 
47:34 Đáp ứng, là bản năng:
đáp ứng thù với thù,
  
47:47 giận với giận,
 
47:50 nhưng khi hiện diện của
giận có cái - kịp không? -
  
47:56 trào dâng tạo ra trong hệ thống
 
48:03 phản ứng thần kinh, v.v.., hóa học,
 
48:06 nhưng lặng yên mọi
cái đó khi có giận
  
48:11 và rồi có hành động khác xảy ra
 
48:15 khi bạn giáp mặt với bạo lực.
 
48:19 Tôi nói rõ không?
 
48:23 Hay vẫn khó hiểu?
 
48:26 Phải không?
 
48:28 Không à? Rõ chứ? - ít ra bằng lời.
 
48:42 Câu thức ba: 'Hy vọng rằng
ngày mai sẽ giải quyết vấn đề
  
48:46 ngăn cản thấy khẩn thiết
tuyệt đối của thay đổi.
  
48:52 Làm sao xử sự đây?'
 
48:56 'Hy vọng rằng ngày mai
sẽ giải quyết vấn đề
  
49:01 ngăn cản thấy khẩn thiết
tuyệt đối của thay đổi.
  
49:07 Làm sao xử sự đây?'
 
49:14 Đó là lý do chúng ta
không thay đổi?
  
49:20 Rằng ngày mai - hy vọng
nó - rằng tương lai,
  
49:30 ngày mai, năm tới, v.v.., tương lai,
 
49:39 bởi trí óc bị qui định
với tương lai,
  
49:45 anh bạn hỏi, phải đó là lý do
chúng ta không thay đổi.
  
49:53 Giờ nếu bạn... Chúng ta
sẽ đi sâu vấn đề.
  
49:56 Ý bạn tương lai là gì?
Tương lai là gì?
  
50:04 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
50:11 Nếu bạn bịnh quá nặng,
tương lai có ý nghĩa.
  
50:22 Hiểu không?
 
50:25 Bởi mai tôi sẽ được chữa lành.
 
50:35 Và vậy phải hỏi:
ý nghĩa tương lai là gì?
  
50:42 Tương lai là gì?
Bạn hiểu câu hỏi không?
  
50:47 Tương lai là gì?
 
50:52 Bởi chúng ta biết quá khứ
- bạn biết chứ? -
  
51:00 và bởi chúng ta sống trong
quá khứ, là thực tế,
  
51:06 vận hành đối nghịch, là quá khứ
 
51:11 trải qua hiện tại -
phải không? - tự canh cải,
  
51:20 đi đến cái gọi là tương lai.
 
51:25 Phải không? Bạn theo kịp không?
 
51:29 Trước hết, chúng ta có biết,
ý thức mình sống quá khứ?
  
51:42 Phải không? Chúng ta sống
trong quá khứ, phải không?
  
51:48 Và quá khứ ấy luôn tự canh cải,
 
51:56 tự điều chỉnh, tự khuếch
trương, thu hẹp
  
52:00 nhưng vẫn là quá khứ.
 
52:05 Kinh nghiệm cũ, kiến thức cũ,
biết cũ, thích thú cũ,
  
52:12 vui thú trở thành quá khứ,
v.v.., v.v..
  
52:17 Vậy tương lai bị canh cải
là quá khứ. Phải không?
  
52:28 Đúng không?
 
52:30 Tôi nói tương lai là sự
canh cải của quá khứ.
  
52:35 Phải không?
 
52:41 Vậy tương lai là
quá khứ, bị canh cải.
  
52:47 Không biết bạn có thấy vậy.
 
52:52 Vậy hy vọng tương lai
vẫn là quá khứ
  
53:01 đi tới cái tôi xem như tương lai.
 
53:07 Phải không?
 
53:10 Đúng không?
 
53:15 Tôi phải nói với ai đó! (Cười)
 
53:22 Vậy trí óc không hề
đến từ quá khứ.
  
53:27 Đó là điều tôi muốn
hiểu. Phải không?
  
53:31 Tương lai vẫn là quá khứ,
 
53:37 nên trí óc luôn hành động,
sống, suy nghĩ trong quá khứ.
  
53:47 Vậy có thể nào dứt quá khứ,
 
53:55 chứ không phải thấy
tuyệt đối cần thay đổi?
  
54:04 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
54:09 Quá khứ là gì?
 
54:10 Hãy nhìn nó một lát.
Quá khứ là gì?
  
54:16 Di truyền chủng tộc,
qui định như này, nọ,
  
54:26 như Hinđu, Phật giáo,
Cơ đốc, Ky tô, Mỹ, v.v..
  
54:34 Quá khứ là giáo dục tôi đã nhận,
 
54:37 quá khứ là kinh nghiệm tôi đã có,
 
54:43 tổn thương, hân hoan, nhớ lại, v.v..
 
54:47 Đó là quá khứ.
 
54:52 Phải không?
 
54:55 Đó là nhận thức tôi,
nhận thức chúng ta,
  
55:00 không phải nhận thức tôi,
là nhận thức chúng ta.
  
55:09 Vậy có thể nhận thức ấy
với tích chứa
  
55:16 là niềm tin, giáo điều,
hy vọng, sợ hãi,
  
55:21 mong muốn, ảo tưởng,
v.v.., chấm dứt hết?
  
55:30 Bạn không hiểu hết nó.
 
55:37 Nào, nhìn đi.
 
55:41 Sáng nay bạn có thể hoàn toàn
chấm dứt lệ thuộc ai khác?
  
55:52 Bởi đó là một phần
nhận thức bạn. Phải không?
  
55:57 Bởi lúc bạn chấm dứt,
cái mới bắt đầu.
  
56:04 Dĩ nhiên.
 
56:09 Nhưng chúng ta không hề
chấm dứt gì hoàn toàn.
  
56:19 Cái không chấm dứt ấy
là hy vọng. Phải không?
  
56:31 Bạn theo kịp chứ?
 
56:34 Vậy bạn có thể chấm dứt
 
56:40 và nhìn hậu quả của lệ thuộc
 
56:46 tâm lý - tôi không nói bên ngoài,
 
56:50 tôi lệ thuộc người đưa thư,
điện thoại, này, nọ, kia -
  
56:54 nhưng tâm lý, bên trong,
nhìn xem lệ thuộc nghĩa gì
  
57:02 và hành động tức thì
xảy ra - chấm dứt nó.
  
57:15 Giờ vấn đề là...
 
57:17 Có phải tích chứa nhận thức
 
57:20 được làm từng chút? Hiểu không?
 
57:24 Tức là, bỏ giận dữ,
bỏ ghen tị - kịp không? -
  
57:31 dần dần.
 
57:35 Vậy là quá lâu, phải không?
 
57:40 Hay toàn bộ có thể
được làm ngay, tức thì?
  
57:49 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
57:57 Tức là, nắm tích chứa
nhận thức từng cái một
  
58:06 và chấm dứt chúng sẽ mất cả đời
 
58:18 hay nhiều ngày, nhiều năm.
 
58:23 Nhưng có thể thấy toàn thể
tích chứa và chấm dứt nó?
  
58:33 Bạn hiểu không?
 
58:36 Thấy toàn bộ tích chứa,
toàn bộ nó,
  
58:43 là khá đơn giản - nếu bạn làm.
 
58:47 Nhưng trí óc quá qui định nên
 
58:50 chúng ta cho thời gian
như tác nhân thay đổi.
  
59:03 Hy vọng chúng ta
trả lời mấy câu hỏi.
  
59:13 Câu thứ tư: 'Có cần thiết tâm lý
 
59:17 con người trách nhiệm gặp nhau
 
59:21 trong quan hệ hàng
ngày với người khác?
  
59:25 Có việc như là cần
thiết tâm lý thực?'
  
59:32 Đó là câu hỏi thực:
có việc gì như
  
59:36 là cần thiết tâm lý thực?
 
59:41 Bạn đã tự trả lời câu hỏi,
phải không?
  
59:46 Cần tôi trả lời à?
 
59:49 Tôi cần trả lời không?
Ồ, tôi phải trả lời à?
  
59:59 Không, ơn Trời!
 
1:00:06 Câu thứ năm: 'Nhìn toàn
thể vật gì nghĩa là gì?
  
1:00:10 Có thể nào nhận thức
 
1:00:12 toàn thể vật gì đang chuyển động?'
 
1:00:17 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
1:00:20 'Nhìn toàn thể
vật gì nghĩa là sao?
  
1:00:26 Có thể nào nhận thức
 
1:00:29 toàn thể vật gì đang chuyển động?'
 
1:00:36 Chúng ta sẽ cùng làm chứ?
 
1:00:43 Như đã nói ở câu trước, khi đi sâu,
 
1:00:48 để nhận thức toàn
bộ nhận thức mình.
  
1:00:52 Phải không?
 
1:00:56 Nhận thức ấy thành
trung tâm như 'tôi',
  
1:01:04 cái ngã, hoạt động vị ngã,
vận hành vị ngã
  
1:01:15 nó là toàn bộ nhận thức chúng ta.
 
1:01:19 Phải không?
 
1:01:21 Giờ có thể nhìn nó hoàn toàn?
 
1:01:25 Dĩ nhiên bạn có thể.
 
1:01:29 Phải không? Khó hay là...
 
1:01:33 Tức là, nhận thức
hình thành do tích chứa.
  
1:01:42 Phải không?
 
1:01:44 Rõ rồi.
 
1:01:45 Tức là, ghen tị,
quốc tịch, niềm tin,
  
1:01:49 kinh nghiệm, v.v..
 
1:01:53 đó là tích chứa của
cái gọi là nhận thức.
  
1:02:00 Cốt lõi là tôi, ngã. Phải không?
 
1:02:09 Nhìn vật ấy toàn thể đi.
 
1:02:18 Phải không?
 
1:02:20 Đúng không?
 
1:02:22 Có thể làm chứ?
Dĩ nhiên bạn có thể.
  
1:02:26 Nghĩa là hoàn toàn
chú tâm đến nó.
  
1:02:33 Phải không?
 
1:02:36 Chúng ta hiếm khi để tâm
hoàn toàn việc gì.
  
1:02:43 Giờ chúng ta yêu cầu:
 
1:02:47 để tâm hoàn toàn đến tích chứa
 
1:02:51 là ở cốt lõi cái ngã.
 
1:02:57 Cái ngã, 'tôi' là
nền tảng của nó.
  
1:03:04 Và để tâm đến nó, bạn nhìn
toàn thể, phải không?
  
1:03:15 Anh bạn hỏi cũng nói,
- thú vị đó - tức là
  
1:03:20 có thể nhận thức toàn thể
 
1:03:24 vật gì đang chuyển động?
 
1:03:30 Cái ngã chuyển động chứ?
 
1:03:34 Tích chứa nhận thức bạn
chuyển động chứ?
  
1:03:38 Nó chuyển động trong
giới hạn của nó. Phải không?
  
1:03:49 Không biết... bạn theo kịp không?
 
1:03:52 Tôi nói với chính tôi à?
 
1:04:00 Nhìn đi, cái gì chuyển động
trong nhận thức?
  
1:04:08 Bám víu, sợ không được bám víu,
 
1:04:15 sợ gì đó xảy ra nếu
tôi không bám víu?
  
1:04:20 Đó là gì? Chuyển động
trong bán kính riêng,
  
1:04:27 - phải không? - trong
khu giới hạn riêng.
  
1:04:31 Cái đó bạn có thể quan sát.
 
1:04:38 Vậy bạn có thể
quan sát cái giới hạn.
  
1:04:44 Nên tôi muốn đi sâu
một chút, đừng bị xốc nhé.
  
1:04:48 Nhận thức với tích chứa,
sống chứ?
  
1:04:57 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
1:05:02 Ý niệm sống chứ?
 
1:05:07 Niềm tin sống chứ?
 
1:05:13 Vậy cái gì sống?
 
1:05:18 Theo kịp không?
 
1:05:21 Bạn có kinh nghiệm, vui thích,
không vui, quý phái, không quý,
  
1:05:27 cái gọi là tỏ ngộ - bạn không
thể kinh nghiệm về chân lý,
  
1:05:32 về tỏ ngộ, nó không liên quan.
 
1:05:36 Vậy, kinh nghiệm bạn có, nó sống?
 
1:05:44 Hay nhớ lại kinh nghiệm, nó sống?
 
1:05:52 Phải không? Nhớ lại,
không phải thực tế.
  
1:05:59 Thực tế qua rồi.
 
1:06:04 Nhưng vận hành nhớ lại
là cái gọi là sống.
  
1:06:10 Kịp không? Nào, tiếp đi!
 
1:06:18 Vậy kinh nghiệm
đã qua rồi, dĩ nhiên,
  
1:06:26 nó được nhớ lại,
nhớ lại ấy gọi là sống.
  
1:06:34 Phải không? Bạn có thể quan sát,
nhưng không phải cái đã qua.
  
1:06:41 Không biết bạn có thấy thế.
 
1:06:45 Vậy chúng ta gọi sống là
việc đã xảy ra và đi rồi.
  
1:06:53 Nhìn đi, bạn đang làm gì?
 
1:07:02 Cái đi qua và đã chết,
 
1:07:07 trí óc chết vậy đó,
 
1:07:13 và nhớ lại mọi cái đó
 
1:07:16 gọi là sống.
 
1:07:19 Đó là bi kịch cuộc đời.
 
1:07:31 Tôi nhớ lại bè bạn
tôi đã có, họ đi rồi,
  
1:07:37 anh chị, em, vợ, đã chết,
 
1:07:40 mẹ, tôi nhớ lại.
 
1:07:44 Nhớ lại đồng hóa với hình ảnh
 
1:07:51 và nhìn mãi vào đó,
nhớ lại nó, là sống.
  
1:07:56 Hiểu không?
 
1:08:01 Và đó chúng ta gọi là sống.
 
1:08:11 Mấy giờ rồi?
Q: Một giờ kém hai lăm.
  
1:08:18 K: Tôi nghĩ nên dừng.
 
1:08:23 Dừng lại chứ?
 
1:08:29 Tôi đã nói phải dừng
đúng một tiếng
  
1:08:32 bởi thu băng! (Cười)
 
1:08:42 Đây là câu hỏi khá thú vị.
 
1:08:44 Câu thứ sáu: 'Có chăng
trạng thái không đối nghịch
  
1:08:47 và có thể biết cách
liên hệ với nó?'
  
1:08:57 'Có chăng trạng thái
không đối nghịch
  
1:09:01 và có thể biết cách
liên hệ với nó?'
  
1:09:10 Hãy đơn giản việc này.
 
1:09:13 Có đối nghịch chăng,
trừ nam, nữ, tối, sáng,
  
1:09:19 cao thấp, tóc đậm tóc nhạt,
 
1:09:24 cây cối - khác nhau - ngày và đêm.
 
1:09:31 Và có đối nghịch với tốt không?
 
1:09:39 Nếu có đối nghịch
nó không phải tốt.
  
1:09:44 Phải không? Bạn có thấy vậy?
 
1:09:50 Tốt, nếu có đối nghịch
 
1:09:56 thì tốt ấy phải sinh
ra từ đối nghịch.
  
1:10:02 Bạn theo kịp không?
 
1:10:04 Tôi đi nhanh quá à?
 
1:10:07 Được rồi, tôi sẽ đi chậm.
 
1:10:13 Bạn xem, tôi không nghĩ
việc này, tôi bị ép. Vậy đó.
  
1:10:19 Tốt.
 
1:10:24 Đối nghịch là gì?
 
1:10:31 Chúng ta trau dồi đối nghịch
- phải không? - tốt, xấu.
  
1:10:39 Và nói, 'tốt' nghịch với 'xấu'
 
1:10:44 xấu trong ngoặc, trong ngoặc hết.
 
1:10:47 Giờ nếu chúng có quan hệ nhau
 
1:10:54 hay là kết quả của nhau
 
1:10:57 thì nó không phải tốt,
tốt vẫn kẹt trong xấu.
  
1:11:05 Theo kịp hết không?
 
1:11:09 Vậy có đối nghịch không?
 
1:11:17 Hiểu không?
 
1:11:20 Tôi bạo lực, có bạo lực.
 
1:11:25 Suy nghĩ tạo ra không bạo lực,
là không thực tế,
  
1:11:33 bởi chấm dứt bạo lực là
 
1:11:37 trạng thái hoàn toàn
khác với không bạo lực.
  
1:11:42 Phải không? Vậy
trí óc tạo ra đối nghịch
  
1:11:48 là để chạy trốn hành động
 
1:11:53 - phải không? - hay
để vượt qua bạo lực
  
1:12:02 hay loại bỏ bạo lực.
 
1:12:07 Mọi hoạt động ấy là
một phần bạo lực.
  
1:12:11 Bạn hiểu hết không?
 
1:12:16 Vậy nếu bạn chỉ
quan tâm đến thực tế,
  
1:12:24 thực tế không có đối nghịch.
Phải không?
  
1:12:33 Không biết bạn có thấy vậy.
 
1:12:38 Tôi quan tâm, ví dụ
 
1:12:41 nếu tôi ghét - mong là không
- giả sử tôi ghét.
  
1:12:51 Trí óc, suy nghĩ, xã hội
sẽ nói, 'Đừng ghét'.
  
1:12:58 Phải không? Nó là đối nghịch.
 
1:13:04 Đối nghịch sinh ra từ đối nghịch.
 
1:13:10 Phải không?
 
1:13:12 Đúng không - theo kịp chứ?
 
1:13:14 Vậy chỉ có ghét,
không có đối nghịch.
  
1:13:19 Nếu quan sát thực tế và đáp
ứng trọn vẹn với thực tế ấy,
  
1:13:27 tại sao tôi phải có đối nghịch?
 
1:13:29 Bạn hiểu lời tôi chứ?
 
1:13:33 Đối nghịch tạo ra bởi suy nghĩ
 
1:13:37 và vì vậy có đấu tranh mãi
 
1:13:39 giữa ghét và không ghét:
'Làm sao tôi vượt qua ghét?'
  
1:13:46 Nhưng nếu chỉ có thực tế
và không đối nghịch
  
1:13:52 bạn có năng lực để nhìn nó.
 
1:13:57 Phải không?
 
1:13:58 Bạn có năng lực để làm...
Không, chẳng làm gì về nó,
  
1:14:04 chính thực tế giải tan
khi bạn quan sát nó.
  
1:14:12 Bạn hiểu không?
 
1:14:16 Vậy là xong nhé.