Krishnamurti Subtitles

Ojai - 15 May 1980

Public Question & Answer 4



0:24 Cùng thảo luận những câu hỏi này
 
0:31 chúng ta không chỉ chia sẻ câu hỏi
 
0:37 mà cả với câu trả lời
 
0:42 với thám hiểm câu trả lời.
 
0:48 Vậy không chỉ tôi trả lời
và bạn lắng nghe
  
0:52 và bạn đồng ý hay không,
mà cùng nhau
  
0:56 cố tìm ra câu trả lời đúng
cho các câu hỏi này.
  
1:04 Câu một: 'Tôi không hỏi
làm sao sợ nổi lên,
  
1:09 mà ngài đã giải thích.
 
1:12 Mà hơn thế, thực chất
của sợ là gì?
  
1:18 Chính sợ hãi là gì?
 
1:23 Có phải là khuôn phản ứng
sinh học và cảm giác,
  
1:31 co cứng bắp thịt,
tràn adrenalin, v.v..
  
1:37 hay gì đó hơn nữa?
 
1:42 Tôi phải nhìn gì khi
tôi nhìn chính nổi sợ?
  
1:49 Cái nhìn ấy có thể xảy ra
khi sợ hãi không có?'
  
1:58 'Tôi không hỏi làm sao sợ nổi lên,
mà ngài đã giải thích.
  
2:04 Mà hơn thế, thực chất
của sợ là gì?
  
2:09 Chính sợ hãi là gì?
 
2:16 Có phải là khuôn phản ứng
sinh học và cảm giác,
  
2:24 co cứng bắp thịt,
tràn adrenalin, v.v..
  
2:30 hay gì đó hơn nữa?
 
2:34 Tôi phải nhìn gì khi
tôi nhìn chính nổi sợ?
  
2:40 Cái nhìn ấy có thể xảy ra
khi sợ hãi không có?'
  
2:48 Câu hỏi khá dài.
 
2:53 Anh bạn hỏi, như tôi có
thể hiểu từ câu hỏi này,
  
2:58 muốn biết thực chất
sợ hãi là gì,
  
3:02 sợ thực sự là gì
 
3:09 và làm sao có thể quan
sát sợ hiện tại hay quá khứ.
  
3:24 Phải không? Đó là câu hỏi.
 
3:26 Chúng ta hiểu câu hỏi chứ?
 
3:30 Sợ hãi là gì, bỏ qua
phản ứng sinh học,
  
3:39 căng bắp thịt, v.v..,
ngay lúc sợ là gì?
  
3:53 Bản chất, cơ cấu bên trong
của sợ, chất liệu là gì?
  
4:02 Phải không? Có thể tiếp tục chứ?
 
4:05 Chúng ta đều hiểu
câu hỏi khá dài này?
  
4:11 Chính sợ hãi là gì?
 
4:15 Nói chung chúng ta
sợ gì đó. Phải không?
  
4:23 Hay nhớ lại điều đã xảy ra
 
4:31 hay dự phóng phản ứng
trong tương lai. Phải không?
  
4:42 Nhưng anh bạn không chỉ hỏi thế.
 
4:48 Anh cũng hỏi
bản chất thực của sợ.
  
5:02 Tôi thực không biết,
chúng ta sẽ tìm ra.
  
5:12 Khi bạn sợ hãi
 
5:17 cả sinh học lẫn tâm lý
 
5:22 nó là, phải không, điều gì
bạn cảm thấy nguy hiểm.
  
5:38 Một cảm nhận hoàn toàn cô lập
 
5:46 gọi là cô đơn, sâu thẳm,
dai dẳng cô đơn.
  
5:53 Đều là phản ứng với việc gì:
 
5:59 bạn sợ con rắn
 
6:01 hay bạn đã bị đau
và sợ nỗi đau ấy, v.v..
  
6:09 Vậy là nhớ lại
 
6:14 và vậy là việc đã xảy
ra trong quá khứ
  
6:18 và gợi nhớ khi giây
phút nguy hiểm đến,
  
6:24 nhớ lại đồng hóa cũ,
và nói, đó là sợ.
  
6:31 Anh bạn hỏi - và
tôi nghĩ có gì đó
  
6:36 mà chúng ta phải
cùng tìm hiểu - tức là:
  
6:41 bỏ qua mọi phản ứng
vật lý, tâm lý
  
6:48 mà chúng ta biết là sợ,
 
6:50 bỏ qua, có chăng sợ chính nó,
không phải sợ cái gì?
  
7:01 Hiểu không? Tôi nói rõ không?
 
7:11 Có chăng bản chất sợ?
 
7:20 Hay chúng ta chỉ biết
sợ liên quan với gì khác.
  
7:28 Nếu không liên quan
với gì khác, nó phải là sợ?
  
7:37 Chúng ta chỉ biết sợ
liên quan với gì đó,
  
7:42 từ việc gì hay đến gì đó.
 
7:47 Nhưng nếu xóa bỏ hết,
có sợ thực sự?
  
7:56 Có thể xem xét cái nào?
 
7:59 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
8:04 Hay sợ, nổi sợ sâu
thẳm, trong trí óc
  
8:21 nó luôn muốn an ổn hoàn toàn
 
8:29 và, không tìm ra nó,
đó là sợ? Hiểu không?
  
8:37 Nào, chúng ta cùng xem xét nó,
 
8:39 bạn không chỉ chơi với tôi.
 
8:44 Banh không phải ở
sân bạn hay sân tôi.
  
8:48 Chúng ta cùng nhìn nó.
 
8:55 Trí óc, não cần
an ổn hoàn toàn để
  
9:03 hoạt động tốt, khoẻ, tỉnh táo.
 
9:09 Không tìm nó trong gì,
trong quan hệ, trong ý niệm
  
9:18 trong niềm tin, hình ảnh,
trí óc thông minh loại bỏ hết.
  
9:30 Nhưng nó phải có an ổn hoàn toàn.
 
9:37 Và thiếu nó, sợ hãi
có mặt. Phải không?
  
9:46 Nghĩa là, có chăng gì đó
hoàn toàn an toàn, an ổn?
  
9:59 Không phải an ổn của niềm
tin, giáo điều, lễ lạy, ý niệm
  
10:04 nó có thể bị xóa bởi
ý niệm mới, giáo điều,
  
10:08 lý thuyết có thể thay thế,
nhưng nếu chúng ta dẹp hết,
  
10:16 trí óc, não, có đi tìm
an toàn trường cửu?
  
10:28 Và không tìm ra nó,
nó có nổi sợ sâu thẳm.
  
10:35 Không biết bạn có...
Chúng ta gặp nhau chứ?
  
10:41 Vậy tôi hỏi, bạn tự hỏi:
 
10:46 bỏ qua loại sợ hãi thông thường,
 
10:53 có phải trí óc, não, tự
tạo ra sợ hãi? Kịp không?
  
11:02 Bởi trống không ngự trị
 
11:09 trống không bao trùm
 
11:17 và đó là thực chất của sợ hãi?
 
11:31 Tức là, não có thể -
và trí óc gồm cả não,
  
11:38 phản ứng và mọi thứ -
 
11:40 toàn bộ trí óc ấy có thể
hoàn toàn an toàn, an ổn
  
11:53 không phải về cái gì -
bạn hiểu lời tôi không?
  
11:58 Không về Thượng đế, niềm tin,
mọi thứ, mà toàn thể tự nó?
  
12:04 Phải không? Tôi chuyển tải gì chứ?
 
12:09 Tức là, trí óc chính nó
có thể không sợ hãi?
  
12:28 Tôi chuyển tải gì đó,
chúng ta gặp nhau chứ?
  
12:36 Suy nghĩ, là một phần
của trí óc và não,
  
12:44 muốn an toàn, đã
tạo ra nhiều ảo tưởng,
  
12:48 về triết học, v.v.., thần học,
 
12:54 và không tìm ra nó đó
 
12:59 dù nó tạo ra gì đó
vượt lên chính nó
  
13:04 nơi nó có thể tìm
an ổn hoàn toàn,
  
13:08 hay trí óc quá hoàn toàn
nên nó không cần sợ hãi.
  
13:21 Chúng ta gặp nhau chứ?
Việc này khá khó.
  
13:38 Chúng ta không nói về
từ bỏ sợ, hay loại bỏ sợ,
  
13:42 nguyên nhân sợ là gì -
chúng ta đã đi sâu hôm nọ -
  
13:47 mà chúng ta hỏi một việc
hoàn toàn khác, tức là:
  
13:54 trí óc có thể không có nguyên do
 
14:05 hay chất liệu hay
phản ứng tạo ra sợ?
  
14:17 Nào, đây là vấn đề khá khó
 
14:22 để tìm ra, tức là,
trí óc có thể...
  
14:45 nó có thể trong trạng thái...
 
14:49 - chữ 'trạng thái' hàm ý tĩnh,
tôi không có ý thế.
  
14:54 Nó có thể ở đặc tính, trạng thái
 
15:00 nơi không có chuyển động
đưa ra hay đi - kịp không?
  
15:09 Toàn thể trong chính nó?
 
15:18 Bạn thấy nó hàm ý đi sâu
 
15:22 tìm hiểu thiền định là gì,
nếu bạn thích thú.
  
15:31 Thiền định không phải
mọi vô nghĩa xảy ra này
  
15:36 mà là lìa sợ hãi - kịp không? -
 
15:46 cả sinh học cũng
như tâm lý, lìa nó.
  
15:53 Ngược lại bạn không thể yêu thương
 
15:56 không có yêu thương,
tình thương, hiểu không?
  
16:01 Hễ còn sợ hãi thì cái kia
không thể có mặt.
  
16:05 Và thiền định, không phải đạt gì,
 
16:12 thấu hiểu bản chất sợ hãi,
và vượt qua nó
  
16:20 là để tìm xem trí óc
 
16:29 không có ký ức hay nhớ lại
điều gì gây sợ hãi hay không
  
16:40 để nó toàn thể hoàn toàn.
 
16:49 Tôi nghĩ ít nhiều tôi
đã trả lời câu hỏi.
  
16:52 Ồ vâng, còn câu:
'Có thể nhìn ấy xảy ra
  
16:57 khi sợ hãi không có?'
 
17:06 Bạn có thể nhớ lại sợ,
phải không?
  
17:14 Và nhớ lại sợ ấy có thể
được quan sát, phải không?
  
17:21 Bạn ngồi đây im lặng,
có thể bạn không có sợ.
  
17:27 Nhưng bạn đã sợ trong quá khứ
 
17:33 và bạn có thể gợi lại,
 
17:37 nhưng nó thực không y vậy.
 
17:40 Phải không? Bởi, lúc mà,
khi có... Không.
  
17:52 Sợ hãi có mặt một giây sau,
không ngay lúc đó.
  
18:03 Không biết bạn...
 
18:05 Bạn đặt tên nó, phản ứng, v.v..
 
18:09 và gọi nó là sợ.
 
18:12 Nhưng thực sự lúc nguy hiểm lớn lao
 
18:19 ngay lúc đối diện
điều gì có thể gây sợ,
  
18:25 giây phút ấy không
có sợ, không có gì.
  
18:31 Rồi hồi tưởng quá khứ
 
18:35 và cho nó cái tên,
và nói, 'Trời, tôi sợ'.
  
18:38 Mọi cái co cứng cơ bắp,
 
18:41 adrenalin, v.v..
 
18:45 Nên, tôi nghĩ, bạn có thể
nhớ lại sợ cũ và nhìn nó.
  
18:54 Quan sát sợ ấy là quan trọng bởi
 
18:58 bạn có thể đặt nó bên ngoài bạn
 
19:02 hay bạn nói, 'tôi là sợ ấy'.
 
19:07 Không có bạn quan sát sợ ấy,
bạn là phản ứng ấy.
  
19:17 Rồi thì không có phân
chia bạn và sợ
  
19:24 mà chỉ là trạng thái phản ứng,
 
19:28 nếu bạn để ý,
 
19:31 điều gì hoàn toàn mới xảy ra.
 
19:36 Phải không?
 
19:49 Câu thứ hai: 'Khi nhìn
thế giới quanh mình
  
19:53 không có nguyên tắc chung
chứng minh công bằng,
  
19:59 tôi thấy không có lý do
ép thay đổi mình
  
20:05 hay xã hội rối loạn bên ngoài.
 
20:10 Tôi thấy không có
tiêu chuẩn để đo lường
  
20:16 hậu quả của hành động
và trách nhiệm giải trình.
  
20:21 Ngài có thể chia sẻ
nhận thức về vấn đề này?'
  
20:29 'Khi nhìn thế giới quanh mình, bạn
 
20:38 không thể chứng minh
nguyên tắc chung về công bằng,
  
20:43 tôi không thấy lý do
ép thay đổi mình
  
20:46 hay xã hội rối loạn bên ngoài.
 
20:50 Tôi thấy không có
tiêu chuẩn để đo lường
  
20:54 hậu quả của hành động
và trách nhiệm giải trình.
  
20:59 Ngài có thể chia sẻ
nhận thức về vấn đề này?'
  
21:07 Có công bình trên thế gian?
 
21:13 Đây là câu hỏi mà mọi triết gia
 
21:18 tìm tòi, thiêu dệt
bao từ ngữ về nó.
  
21:25 Trên thế gian có công bình,
 
21:28 hợp lý, tỉnh táo, công bình?
 
21:35 Bạn khéo, tôi không. Phải không?
 
21:40 Bạn có tiền, tôi không.
 
21:43 Bạn có khả năng
và người khác không.
  
21:49 Bạn có tài, có thể hưởng mọi
thứ, người khác sinh ra nghèo.
  
22:01 Bạn bị chứng què quặt,
người khác không.
  
22:09 Tội phạm, chúng ta
gọi tội phạm,
  
22:15 hắn bị xét xử và cho vào
tù, hay gì đó xảy ra.
  
22:19 Vậy xem ra phải có
công bình. Phải không?
  
22:27 Nhìn mọi cái đó chúng ta nói,
'Đâu đó phải có công bình'.
  
22:34 Vậy là đi từ thiếu công bình
đến ý niệm công bình.
  
22:41 Không biết bạn có theo kịp không?
 
22:44 Thượng đế công bình, v.v..
Nhưng thực tế còn
  
22:53 bất công khủng khiếp trên thế gian.
 
22:59 Phải không?
 
23:04 Và anh bạn muốn biết:
 
23:12 Nếu không công bình
tại sao tôi thay đổi?
  
23:17 Hiểu không? Không có vấn đề ở đó.
 
23:24 Tại sao tôi thay đổi
thế gian rối loạn này
  
23:30 nơi những kẻ độc tài là tối cao.
 
23:38 Cuộc sống họ là bất công,
khủng bố hàng triệu người.
  
23:51 Và nhìn mọi việc ấy không
lý do hợp lý để tôi thay đổi.
  
24:02 Tôi nghĩ đó là câu hỏi...
 
24:09 khá phi lý - xin được nói thế.
 
24:18 Bạn thay đổi vì lý do nào,
bởi bạn bị áp lực ư?
  
24:33 Hay vì phần thưởng? Kịp không?
 
24:41 Phải chăng thay đổi
là do thưởng phạt?
  
24:51 Hay bạn thấy con người quá phi lý
 
25:00 khắp thế giới và mọi việc họ làm
 
25:03 cũng quá phi lý, và
bạn, một con người,
  
25:12 bạn là cả nhân loại.
 
25:17 Không biết bạn có thấy vậy
 
25:19 Phải không? Chúng ta
đã tìm hiểu hôm nọ.
  
25:22 Và nếu bạn là cả nhân loại,
bạn trách nhiệm!
  
25:34 Không phải bởi thấy
bạn được thưởng
  
25:41 hay bạn thấy quá nhiều
bất công thế gian,
  
25:48 bao kẻ lừa đảo cứ an nhiên,
 
25:55 họ xây nhà thờ tuyệt vời,
v.v.., bao tiền của
  
26:01 và hàng triệu triệu người đói.
 
26:09 Vậy thay đổi không do thôi thúc gì,
 
26:16 thưởng phạt gì.
 
26:21 Trí óc tự thấy vô lý của mọi
thứ ấy và nói: tôi sẽ...
  
26:26 Kịp không?
 
26:31 Tự nó, nó thấy cần thiết
thay đổi chính nó
  
26:39 không bởi bạn bảo tôi thay đổi
 
26:44 hay Thượng đế, giáo sĩ
hay ai bảo tôi thay đổi.
  
26:49 Tôi thấy rối loạn quanh mình
và rối loạn ấy tạo ra
  
26:55 do con người và tôi là con người,
tôi phải hành động,
  
27:03 là trách nhiệm tôi,
trách nhiệm toàn cầu!
  
27:19 Câu ba: 'Có thể chúng ta
chết tâm lý cái ngã?
  
27:25 Tìm hiểu là tiến trình
nhận thức không chọn lựa'
  
27:31 - mong ngài không
đóng ngoặc tôi - (Cười)
  
27:36 'Cách nào đó để quan
sát không chọn lựa
  
27:40 hình như chúng ta phải
chấm dứt, hay chết bản ngã, 'tôi'.
  
27:45 Nên câu hỏi là, làm sao tôi có thể
 
27:50 quan sát trong hiện trạng manh mún?
 
27:53 Có giống như 'mắt' cố nhìn 'tôi'?
 
28:00 Như ngài có nói,
chúng ta phải lìa sợ
  
28:03 để quan sát sợ. Đây là
nghịch lý không thể được.
  
28:07 Nó làm tôi điên. (Cười)
 
28:11 Mong làm sáng tỏ vấn đề'.
 
28:18 Tôi sẽ làm sáng tỏ vấn đề:
đừng đóng ngoặc tôi.
  
28:26 Hay ai khác, bởi
không phải của bạn,
  
28:32 bạn thành con người cũ,
là chúng ta đó.
  
28:40 Nên đó là việc đầu tiên phải làm
 
28:49 bởi nó bóp méo suy nghĩ.
Hiểu không?
  
28:54 Chúng ta là kết quả
hàng triệu năm áp lực
  
28:58 suy tư của kẻ khác,
tuyên truyền, mọi thứ.
  
29:07 Và nếu bạn không lìa bỏ hết
 
29:18 bạn không thể tìm ra
nguồn gốc mọi việc.
  
29:26 Hiểu không?
 
29:30 Nên câu hỏi là: làm sao tôi có thể
 
29:33 quan sát trong hiện trạng manh mún?
 
29:39 Bạn không thể. Phải không?
 
29:41 Nhưng bạn có thể quan sát manh mún.
 
29:45 Không biết bạn có theo kịp.
 
29:49 Tôi quan sát tôi. Khi
quan sát tôi khám phá
  
29:56 rằng tôi nhìn mình
với định kiến nào đó
  
30:03 nên tôi quên nhìn tôi,
 
30:07 tôi đi vào vấn đề định kiến.
 
30:14 Tôi ý thức, tôi
nhận thức định kiến
  
30:17 và tôi có thể nhìn nó
không cảm giác bóp méo,
  
30:23 không chọn lựa, và v.v..,
 
30:26 chỉ quan sát định kiến tôi có.
 
30:30 Để câu chuyện
định kiến nói với tôi
  
30:35 không phải tôi kể chuyện định kiến
 
30:40 mà để định kiện tự mở ra.
 
30:43 Bạn hiểu lời tôi không?
 
30:47 Nguyên nhân định kiến là gì:
 
30:51 hình ảnh, kết luận,
quan niệm - kịp không?
  
30:56 Vậy tôi bắt đầu khám phá,
bạn bắt đầu khám phá,
  
31:01 khi nhìn vào sợ tôi nhận
ra tôi bị manh mún,
  
31:07 manh mún ấy được sinh ra
do suy nghĩ - tự nhiên vậy -
  
31:14 và vậy tôi bắt đầu nhận thức
chuyển động của suy nghĩ.
  
31:22 Vậy quan trọng không
phải: quan sát sợ
  
31:31 khi trí óc bị mây mờ, rối loạn,
 
31:38 thì tôi tìm hiểu rối loạn.
 
31:44 Tại sao con người rối loạn?
 
31:50 Tại sao bạn đều rối loạn?
 
31:52 Nếu thực sáng suốt bạn không ở đây
 
31:56 và tôi không ở đây - ơn Chúa!
 
32:01 Bởi chúng ta rối loạn,
 
32:06 vấn đề là, rối loạn là gì,
 
32:09 ai tạo ra rối loạn,
trong và ngoài chúng ta?
  
32:16 Phải không?
 
32:18 Vậy khi tìm hiểu,
hay quan sát rối loạn
  
32:22 chuyển động phải được ý thức
là chuyển động suy nghĩ,
  
32:28 bản chất mâu thuẫn của suy nghĩ.
 
32:37 Kịp không?
 
32:40 Cả sự việc tự phơi bày
nếu bạn quan sát.
  
32:52 Câu chuyện đó, nhưng
chúng ta không đọc nó.
  
33:01 Chúng ta bảo cuốn sách
phải nói gì.
  
33:07 Bạn hiểu không?
 
33:09 Chúng ta không nói vâng,
có lịch sử về chính tôi,
  
33:15 lịch sử nhân loại là chính tôi.
 
33:18 Vậy khi tìm hiểu, đọc cuốn
sách ấy, tôi đọc sách,
  
33:27 từng chương, hay tôi đọc
cả cuốn sách tức thì.
  
33:39 Đó hàm ý bạn phải
tỏ suốt sâu sắc,
  
33:47 tôi không muốn đi sâu hết.
 
33:51 Không biết bạn có muốn tôi đi sâu.
 
33:57 Nào: có rối loạn
trong tất cả chúng ta
  
34:11 và nếu nói, 'tôi không rối loạn',
thì quá ngớ ngẩn.
  
34:18 Hay, 'tôi có quan hệ
hoàn hảo với người khác'
  
34:21 cũng ngớ ngẩn y vậy.
 
34:24 Vậy bạn rối loạn.
 
34:29 Giờ bạn phân tích nó, nguyên nhân,
 
34:37 - bạn biết đó, hãy
theo dõi từng chút.
  
34:41 Nguyên nhân nó, là suy nghĩ,
 
34:44 suy nghĩ, bản chất là mâu thuẫn,
 
34:49 suy nghĩ, chuyển động là phân chia,
 
34:56 như quốc gia... - phân chia -
suy nghĩ phải là giới hạn
  
35:03 bởi nó dựa trên kiến thức
 
35:05 và kiến thức không hề hoàn hảo.
Không hề! Phải không?
  
35:11 Phân tích, là lối chúng ta
tìm hiểu hay để suy nghĩ đi
  
35:27 theo hướng nào đó để xem xét,
 
35:31 tức là nhớ lại,
 
35:35 ký ức, kinh nghiệm
đang quan sát. Phải không?
  
35:41 Bạn theo kịp hết chứ?
Không à? Được rồi.
  
35:45 Khi bạn quan sát ai đó,
bè bạn hay bất kỳ ai,
  
35:52 bạn quan sát gì?
 
35:56 Không phải gương mặt, hình ảnh,
 
36:00 không phải cách cô hay
anh ta nhìn, tóc dài, ngắn,
  
36:04 bạn quan sát hình ảnh bạn
đã xây dựng về cô hay anh ta.
  
36:13 Vậy chúng ta nói mọi cái đó
là chuyển động suy nghĩ
  
36:22 dựa trên nhớ lại,
kết luận, ý niệm.
  
36:33 Thảy là chuyển động suy nghĩ.
 
36:38 Tôi nói nó là thực tế hiển nhiên.
 
36:40 Bạn không cần chứng minh với ai
 
36:44 rằng suy nghĩ là phân chia,
manh mún, thành phần.
  
36:54 Nó không hề hoàn toàn
 
36:57 vì vậy tất phải tạo rối loạn.
Giờ, tôi giải thích.
  
37:03 Bạn có thể nhìn cảm giác
rối loạn trong mình
  
37:10 - hãy theo dõi từng chút -
 
37:15 mà không trải qua
hết tiến trình ấy?
  
37:21 Hiểu không?
 
37:22 Không giải thích, không nhớ lại,
 
37:24 chỉ nhìn nó và xem,
 
37:29 tỏ suốt nó, rồi bạn
có thể giải thích nó.
  
37:34 Bạn hiểu không?
 
37:35 Tôi nói, đã giải thích chưa?
Tôi sẽ nắm, sẽ nắm nó.
  
37:42 Tôi đã giải thích chưa?
 
37:45 Tỏ suốt, nghĩa là thấy
bên trong sự việc - tỏ suốt.
  
37:54 Nhưng bạn không thể tỏ suốt
 
37:57 nếu chỉ là đáp ứng của ký ức.
 
38:07 Tôn giáo có tổ chức không
phải tôn giáo - phải không? -
  
38:19 với mọi tầm phào xảy ra với nó:
 
38:23 lễ lạy, giáo điều,
lý thuyết, thần học
  
38:29 nặn ra lý thuyết mới loanh
quanh - và v.v.., v.v..
  
38:33 Đó không phải tôn giáo!
 
38:36 Cái gì làm bạn nói,
đó không phải tôn giáo?
  
38:42 Có phải chỉ là xem xét
có ý thức mọi tôn giáo,
  
38:51 giáo lý, mê tín, ngu dốt, lễ lạy,
 
38:57 và sau cùng nói, 'Vô nghĩa'?
 
39:01 Hay bạn thấy tức thì rằng
kiểu tuyên truyền,
  
39:11 áp lực, v.v..,
đó không hề là tôn giáo?
  
39:16 Nói tóm, bạn thấy ngay
và thế là bạn ra khỏi nó.
  
39:22 Không biết bạn có thấy vậy.
 
39:23 Nhưng nếu bạn chỉ
xem xét nhiều tôn giáo
  
39:32 và rồi đến kết luận
 
39:37 thì kết luận ấy sẽ là giới hạn,
 
39:43 có thể bị bẻ gãy bởi tranh luận,
bởi kiến thức cao, v.v..
  
39:53 Nhưng nếu bạn tỏ suốt bản chất
 
39:58 của cấu trúc tôn giáo
mà con người tạo ra,
  
40:04 tức thì trí óc thoát khỏi nó.
 
40:08 Không biết bạn có theo kịp hết.
 
40:12 Nó như - lấy ví dụ khác.
 
40:17 Nếu hiểu sự tàn bạo của
đạo sư - phải không? Tàn bạo.
  
40:25 Họ là bạo chúa bởi
họ muốn uy quyền
  
40:30 địa vị, và v.v..
 
40:32 họ biết, người khác thì không.
 
40:35 Vậy nếu thấy tàn bạo
của một đạo sư
  
40:42 bạn đã thấy tàn bạo
của mọi đạo sư.
  
40:47 Hiểu không?
 
40:48 Nên bạn không đi
từ vị này đến vị nọ.
  
40:53 E là bạn làm thế. (Cười)
 
41:07 Câu bốn: 'Khi quan sát
mà không người quan sát
  
41:13 có chăng sự chuyển hóa
do ở lại với thực tế
  
41:18 đưa đến gia tăng chú tâm?
 
41:23 Năng lực được tạo ra
có hướng không?'
  
41:26 - Chúa ơi! Tôi không hiểu gì hết -
 
41:29 'Quan hệ của chú tâm với suy nghĩ,
 
41:32 với trung tâm, cái ngã là gì?
 
41:34 Có chăng khoảng giữa
chú tâm và suy nghĩ
  
41:38 đưa đến tự do?'
 
41:41 Nào, các câu hỏi này
 
41:45 đáng tiếc không liên quan
đời sống thực. Phải không?
  
41:55 Tôi không nói bạn
đừng nên đặt câu hỏi
  
41:59 mà với lòng kính trọng
chỉ hỏi bạn
  
42:06 các câu hỏi này, thực tế,
 
42:08 không chạm đến cuộc sống
hàng ngày. Hiểu không?
  
42:14 Phải không?
 
42:18 Là vậy, hay không phải?
 
42:25 Các câu hỏi này
thành ra lý thuyết,
  
42:32 gì đó trừu tượng, gì đó bạn nghe
 
42:35 và rồi bạn nói à,
ai là người quan sát
  
42:37 và người quan sát là
vật bị quan sát, v.v..
  
42:45 Nhưng nếu bạn nói,
này, đời tôi vầy.
  
42:52 Hãy tìm xem tại sao tôi sống vầy.
 
43:00 Hiểu không?
 
43:03 Tại sao tôi lo âu, tại sao
trí óc tôi cứ lắm chuyện,
  
43:10 tại sao không có quan
hệ đúng với ai khác,
  
43:18 tại sao tôi độc ác. Hiểu không?
 
43:25 Tại sao trí óc tôi cạn cợt?
 
43:30 Tại sao tôi loạn thần kinh?
 
43:36 Loạn thần kinh không
hề nói, 'tôi loạn thần kinh'.
  
43:42 Nhưng có thể quan sát
người loạn thần kinh
  
43:45 có thể là vợ, hay chồng
loạn thần kinh,
  
43:50 nhưng có vẻ chúng ta
không hề quan tâm vấn đề
  
43:54 tác động đến đời sống hàng ngày.
 
44:00 Tôi tự hỏi tại sao.
 
44:03 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
44:06 Mọi câu hỏi là thế.
 
44:11 Tôi nghĩ khoảng 250 câu,
chúng ta đã trải qua hết.
  
44:18 Nào, tôi không la rầy, mất
kiên nhẫn, hay thuyết giáo
  
44:25 mà chỉ tự hỏi sau khi
đọc hết các câu hỏi này
  
44:29 tôi nói, tại sao không có một câu
 
44:33 nó tác động bên trong,
về tâm lý - hiểu không?
  
44:40 Tại sao tôi bất hạnh, xung đột
 
44:45 với hàng xóm, với chồng?
Kịp không?
  
44:55 Vậy tại sao việc này xảy ra?
 
44:58 Tôi sẽ trả lời các câu
hỏi, nếu phải vậy,
  
45:03 nhưng tại sao chúng ta
quá rụt rè, đóng kín,
  
45:14 hay chúng ta sợ phơi bày
mình ra trước ai khác
  
45:22 không nghĩa bạn phải phơi bày.
 
45:27 Nếu chúng ta hỏi câu thực sự,
 
45:33 xác thực tác động
sâu sắc đời sống
  
45:36 nó có nhiều sức sống trong đó hơn.
 
45:42 Phải không?
 
45:48 Vậy tôi sẽ hỏi. (Cười)
 
46:01 Tại sao chúng ta, mỗi người,
sống lối đang sống?
  
46:11 Dùng ma tuý, cần sa,
rượu, thuốc lá,
  
46:23 chạy theo thú vui và
hung hãn, tại sao?
  
46:29 Hiểu không? Tại sao?
 
46:35 Tại sao chúng ta như thế?
 
46:38 Nào, hãy cùng tôi tìm hiểu.
 
46:43 Tại sao chúng ta hung hãn?
 
46:47 Cả xã hội chúng ta đang sống,
trong xã hội phương Tây này,
  
46:53 hung hãn là một
việc quan trọng nhất.
  
46:59 Và đua tranh, chúng đi cùng.
 
47:05 Tại sao?
 
47:09 Bạn có thể thấy thú vật
hung hãn biết bao
  
47:16 trong mùa giao phối.
 
47:26 Chúng không đua tranh, phải không?
 
47:35 Bạn biết khi sư tử giết ngựa
vằn, sư tử khác chia sẻ.
  
47:44 Bạn đã xem trên TV, v.v..
 
47:49 Nhưng có vẻ với chúng ta
hung hãn là việc sâu thẳm nhất
  
47:57 và tranh đua.
 
48:02 Tại sao chúng ta như thế?
 
48:06 Là lỗi xã hội ư?
 
48:12 Giáo dục?
 
48:16 Nhưng xã hội là chúng ta tạo nên.
 
48:23 Vậy đừng nói, 'xã hội',
 
48:28 kết án xã hội hay giáo dục
 
48:34 nhưng hình như sâu thẳm
chúng ta hung hãn và tranh đua.
  
48:44 Và nếu bạn không tranh đua,
nếu bạn không hung hãn
  
48:50 trong xã hội bạn bị
chà đạp. Phải không?
  
48:54 Bạn bị loại bỏ, bị khinh rẻ.
 
48:58 Tại sao chúng ta hung hãn?
Tiếp tục xem xét đi.
  
49:08 Có phải nó nhấn mạnh
vào tự do cá nhân
  
49:16 - hiểu không? -
 
49:18 tự do cá nhân và tự do ấy đòi hỏi
 
49:22 hắn phải tự biểu lộ
bằng mọi giá?
  
49:27 Phải vậy không?
 
49:32 Đặc biệt ở xứ này, phương Tây
 
49:37 ý nghĩa tự do này, bạn biết đó.
 
49:41 Nếu bạn có năng khiếu làm gì đó,
 
49:46 nếu bạn muốn làm gì đó, làm đi.
 
49:49 Đừng ngăn trở, đừng xem xét,
 
49:55 không sao, nếu bạn có
cảm giác đó, hành động.
  
50:02 Q: Có gì khác nhau giữa
hung hãn và tranh đua?
  
50:06 K: À, thưa, tôi sẽ đi
sâu, đừng bận tâm.
  
50:11 Q: Chúng có vẻ khác,
với tôi hiện giờ.
  
50:16 K: Hoặc là bạn viết ra câu hỏi,
 
50:19 tôi sẽ trả lời, hoặc
để tôi nói một chút.
  
50:27 Bạn có thể thấy hung hãn
làm gì. Phải không?
  
50:34 Bạn hung hãn, tôi hung hãn
vì cùng nghề,
  
50:37 vì cùng này, nọ, kia.
 
50:41 Và vậy chúng ta đánh đấm
nhau suốt - phải không?
  
50:49 Cả tâm lý và vật lý.
 
50:55 Và chúng ta tiếp tục.
 
50:59 Đó là một phần của khuôn khổ,
của giáo dục xã hội,
  
51:07 và phá vỡ khuôn khổ ấy
 
51:11 chúng ta nói phải thực thi ý chí.
 
51:17 Phải không?
 
51:18 Lại là hung hãn khác.
Không biết bạn có theo kịp.
  
51:24 Phải không?
 
51:26 Phải không? Bạn theo kịp chứ?
 
51:28 Khi thực thi ý chí, ý chí
là kiểu khác của 'tôi phải'
  
51:38 - hiểu không? - đó là
hình thức khác của hung hãn.
  
51:47 Vậy bạn có thể tỏ suốt hung hãn?
 
51:56 Bạn hiểu câu hỏi không,
hay là quá khó?
  
52:05 Bạn hiểu câu hỏi chứ?
 
52:08 Nghĩa là, tôi hung hãn
- lạy Trời tôi không
  
52:13 tôi không hề, tôi không
muốn thế. (cười)
  
52:17 Giả sử tôi hung hãn và
đó là khuôn mẫu từ bé
  
52:25 là giáo dục, mẹ, cha
 
52:29 và xã hội, các bé trai
quanh tôi, đều hung hãn
  
52:36 và tôi thấy, và tôi như thế,
nó cho tôi thú vui.
  
52:43 Và chấp nhận và tôi
cũng thành hung hãn.
  
52:48 Phải không?
 
52:49 Rồi khi lớn lên ai đó chỉ tôi
 
52:52 bản chất hung hãn,
nó làm gì trong xã hội,
  
53:01 tranh đua phá huỷ
con người thế nào.
  
53:06 Không chỉ người nói nói việc này,
 
53:09 các nhà khoa học bắt đầu nói thế
 
53:12 vậy có lẽ bạn sẽ chấp nhận họ.
 
53:17 Vậy bạn giải thích thật kỹ,
mọi lý do, nguyên nhân
  
53:23 và bản chất phá hoại của tranh đua
 
53:28 là phải so sánh, luôn
so sánh. Hiểu không?
  
53:36 Một trí óc không so sánh
gì cả - hiểu không? -
  
53:42 là loại trí óc hoàn toàn khác.
 
53:48 Nó tràn đầy sức sống.
 
53:55 Vậy bạn giải thích hết,
nhưng chúng ta cứ hung hãn,
  
54:05 tranh đua, so sánh mình với ai khác,
 
54:09 luôn gì đó lớn hơn,
không với cái tệ hơn,
  
54:12 mà luôn với cái tốt hơn.
 
54:14 Vậy có khuôn mẫu được xây lên,
khung ấy, khuôn ấy
  
54:22 và trong đó trí óc bị kẹt.
 
54:26 Và nghe thế bạn nói,
'tôi phải bước ra
  
54:29 tôi phải làm gì đó', nó là gì?
 
54:34 Hình thức hung hãn khác.
Hiểu không?
  
54:37 Không biết bạn có hiểu.
 
54:40 Vậy có thể, chúng ta có thể
tỏ suốt hung hãn? Kịp không?
  
54:49 Không giải thích, không nhớ lại
 
54:55 mọi liên quan của nó, v.v..
 
54:59 tức là cứ xem xét,
rồi đi đến kết luận
  
55:04 và hành động theo kết luận ấy.
 
55:09 Đó không phải tỏ suốt.
 
55:11 Ngược lại nếu bạn tỏ suốt
nó ngay - hiểu không? -
  
55:17 bạn liền phá vỡ toàn bộ
khuôn mẫu của hung hãn.
  
55:26 Tức là, chúng ta so sánh
- phải không? - cả vật lý
  
55:34 bạn... tôi muốn tôi có
thể trông đẹp như bạn.
  
55:40 Hay tâm lý, có so sánh triền miên.
 
55:49 Vậy nghĩa gì? Không
biết bạn có tìm hiểu nó.
  
55:53 So sánh mình với ai khác, lớn hơn,
 
55:59 thông minh, sáng chói hơn,
v.v.., để làm gì?
  
56:05 Chối bỏ bạn hiện là
và thay đổi bạn hiện là.
  
56:12 Không biết bạn có hiểu.
 
56:15 Tôi nói rõ không?
 
56:21 Nào, tôi so sánh với bạn
 
56:24 và tôi nói bạn quá khéo, mọi thứ,
 
56:29 và trong so sánh tôi nói,
Trời ạ, tôi thấy tôi đần quá.
  
56:36 Phải không? Bạn theo kịp không?
 
56:41 Nhưng nếu không so sánh, tôi có đần?
 
56:47 Tôi liền bắt đầu
khám phá sự vật 'y vậy'.
  
56:54 Không biết bạn có hiểu.
 
56:57 Vậy chúng ta sẽ làm
gì với lối đang sống?
  
57:10 Xin lỗi để mang về nhà.
 
57:15 Chúng ta sẽ làm gì?
 
57:22 Bạn sẽ dự hội nghị,
hội nghị kiểu này kiểu nọ,
  
57:30 thảo luận, triết gia
giải thích triết thuyết họ,
  
57:38 nhà tâm lý mới nhất không Freud,
không này không nọ
  
57:43 nhưng mới nhất, hắn sẽ giải
thích cho bạn. Hiểu không?
  
57:48 Chúng ta luôn làm thế,
đi từ việc này đến việc kia
  
57:55 và đó gọi là đầu óc rộng rãi.
 
58:03 Nhưng không hề nói nào, cái này
vầy, tôi vầy, để tôi tìm xem
  
58:11 tại sao tôi như thế.
 
58:14 Tại sao bị thương, bầm tím
tâm lý - hiểu không? - tại sao?
  
58:22 Tại sao tôi sống với chúng?
 
58:27 Không biết bạn có theo kịp.
 
58:34 Nhưng đọc ai đó như...
sách của... hay
  
58:38 dự các buổi Krishnamurti nói
chuyện rồi trích lại, 'Nó vậy,
  
58:49 tôi biết hết, nằm lòng!' (Cười)
 
58:56 Tôi đã dự sáu mươi năm hay hơn
 
59:01 nên bạn không cần trích dẫn đâu.
 
59:04 Nhưng nếu không trích dẫn,
và tự tìm cho mình
  
59:08 - hiểu không? - có năng lực
lớn hơn, vui, sống động hơn
  
59:14 bạn trở nên vô cùng sống động.
 
59:27 'Chú tâm liên quan gì
 
59:29 với suy nghĩ?
 
59:34 Có chăng khoảng giữa
chú tâm và suy nghĩ?'
  
59:38 Phải không?
 
59:40 Đây là câu hay bởi
nó tác động chúng ta.
  
59:44 Tức là, chú tâm là gì.
 
59:48 Liên quan gì giữa
suy nghĩ và chú tâm.
  
59:53 Trong chú tâm, có tự do không?
 
59:58 Phải không?
 
1:00:01 Câu hỏi này có tác động chúng ta?
 
1:00:06 Tức, chúng ta biết tập trung
là gì. Phải không?
  
1:00:14 Đa số biết; từ bé chúng ta
được rèn tập trung
  
1:00:22 và hàm ý tập trung ấy là thu hẹp
 
1:00:28 mọi năng lực vào một
điểm nào, và giữ ở đó.
  
1:00:35 Phải không?
 
1:00:37 Bé trai ở trường nhìn ra cửa sổ,
 
1:00:42 ngắm mấy chú chim và cây cối
 
1:00:44 và chuyển động của lá
 
1:00:47 hay chú sóc đang trèo cây
 
1:00:50 và thầy giáo bảo
'Này, trò không để ý,
  
1:00:54 tập trung vào sách đi.'
 
1:00:56 Phải không? 'Nghe lời tôi
nói đây', và v.v..
  
1:01:02 Vậy nghĩa gì?
 
1:01:05 Tiếp tục đi. Nghĩa gì?
 
1:01:11 Bạn làm tập trung quá
quan trọng hơn chú tâm.
  
1:01:21 Tức là, nếu chú bé
nhìn ra cửa sổ
  
1:01:24 ngắm chú sóc kia,
 
1:01:27 tôi sẽ giúp bé quan sát
- nếu là thầy giáo -
  
1:01:30 tôi sẽ giúp bé quan sát
chú sóc trọn vẹn.
  
1:01:33 Kịp không? Quan sát nó.
 
1:01:38 Xem chuyển động của đuôi, miệng,
 
1:01:40 mũi, móng nó thế nào,
mọi thứ, quan sát nó.
  
1:01:46 Rồi nếu bé học quan
sát nó chăm chú
  
1:01:50 bé sẽ để tâm vào cuốn
sách đáng ghét! (Cười)
  
1:01:55 Bạn theo kịp lời tôi không?
 
1:01:57 Vậy không có mâu thuẫn.
 
1:02:02 Vậy chú tâm là trạng thái trí óc
 
1:02:08 trong đó không có
mâu thuẫn. Phải không?
  
1:02:15 Không có thực thể,
trung tâm, hay điểm
  
1:02:20 nói, 'tôi phải chú tâm'.
 
1:02:26 Trong trạng thái ấy
không có phí năng lực.
  
1:02:33 Ngược lại tập trung luôn có
 
1:02:38 tiến trình kiểm soát diễn ra:
 
1:02:42 Muốn tập trung vào trang ấy
nhưng suy nghĩ cứ lãng đi
  
1:02:49 và rồi bạn kéo nó lại,
cứ chiến đấu mãi.
  
1:02:57 Trong khi chú tâm, nếu bạn
tìm hiểu, thực rất đơn giản.
  
1:03:05 Khi ai đó nói, 'tôi yêu anh'
 
1:03:10 và ý anh ta thế, bạn chú tâm!
 
1:03:14 Bạn không nói, bạn có
yêu tôi vì dễ nhìn
  
1:03:18 hay tôi có tiền,
hay tình dục, hay này nọ.
  
1:03:21 Bạn theo kịp không?
 
1:03:24 Nên chú tâm là gì đó hoàn
toàn khác với tập trung.
  
1:03:33 Và chú tâm, anh bạn hỏi,
 
1:03:42 chú tâm liên quan gì với suy nghĩ?
 
1:03:47 Phải không? Không gì, hiển nhiên.
 
1:03:53 Không biết bạn có theo kịp.
 
1:03:57 Tập trung có liên hệ với suy nghĩ
 
1:04:02 bởi suy nghĩ hướng: 'tôi phải học,
 
1:04:07 phải tập trung để kiểm
soát mình'. Phải không?
  
1:04:13 Suy nghĩ định hướng
từ điểm này đến điểm nọ.
  
1:04:22 Trong khi chú tâm không có
suy nghĩ - bạn chú tâm.
  
1:04:37 'Và có chăng khoảng giữa
chú tâm và suy nghĩ?'
  
1:04:41 Trời ạ.
 
1:04:44 Như chúng ta giải thích hôm nọ
 
1:04:49 nếu bạn hiểu
 
1:04:52 nếu bạn nắm toàn bộ
chuyển động của suy nghĩ
  
1:04:58 bạn không đặt câu hỏi này.
Hiểu không?
  
1:05:01 Tôi không... - tôi sẽ trả lời nhưng
 
1:05:05 trước hết, bạn phải hiểu
suy nghĩ là gì. Hiểu không?
  
1:05:11 Không ai bảo bạn suy nghĩ là gì.
 
1:05:16 Nhưng để hiểu suy nghĩ là gì,
nó có mặt thế nào.
  
1:05:27 Và nếu bạn sẽ... tôi sẽ,
chúng ta sẽ tìm hiểu lại.
  
1:05:34 Không thể có suy nghĩ nếu
quên hoàn toàn. Phải không?
  
1:05:43 Nhưng bất hạnh thay, hay hữu hạnh
 
1:05:46 chúng ta không ở trạng thái quên.
 
1:05:49 Và bạn muốn tìm ra suy nghĩ là gì
 
1:05:58 nó có vị trí gì trong đời.
 
1:06:02 Hiểu không?
 
1:06:03 Vậy bắt đầu xem xét
suy nghĩ - phải không?
  
1:06:08 Vậy suy nghĩ là gì?
 
1:06:16 Suy nghĩ xảy ra như phản
ứng với ký ức. Hiển nhiên.
  
1:06:23 Ký ức đáp ứng với thách thức,
vấn đề, hành động,
  
1:06:34 hay đáp ứng khi quan hệ với gì đó
 
1:06:38 hay với ý niệm,
với người. Phải không?
  
1:06:41 Bạn thấy mọi cái đó trong đời.
 
1:06:44 Vậy suy tư là gì, suy nghĩ là gì?
 
1:06:47 Làm sao suy nghĩ hiện ra trong trí?
 
1:06:56 Rồi bạn hỏi, ký ức là gì?
 
1:07:01 Hiểu không? Ký ức là gì?
 
1:07:07 Ký ức: bạn giẫm lên côn
trùng nào nó cắn bạn.
  
1:07:19 Ký ức ấy, đau ấy được
ghi và lưu trong não,
  
1:07:27 đau ấy, trở thành ký ức,
nó không là đau thực.
  
1:07:33 Đau ấy qua rồi
nhưng ký ức còn lại.
  
1:07:37 Nên lần tới bạn cẩn thận.
 
1:07:42 Vậy có kinh nghiệm đau,
trở thành kiến thức
  
1:07:49 và kiến thức,
kinh nghiệm, là ký ức,
  
1:07:54 ký ức đáp ứng như
suy nghĩ. Phải không?
  
1:07:58 Ký ức ấy là suy nghĩ.
 
1:08:03 Và kiến thức, dù rộng,
dù sâu, vươn dài
  
1:08:08 bao nhiêu, vẫn phải
giới hạn. Phải không?
  
1:08:17 Không có kiến thức hoàn toàn.
 
1:08:23 Không biết bạn có theo kịp hết.
 
1:08:25 Vậy suy nghĩ luôn thành phần,
giới hạn, phân chia
  
1:08:35 bởi chính nó không hoàn toàn.
 
1:08:39 Chính nó không hề hoàn toàn,
 
1:08:41 nó có thể nghĩ về hoàn toàn.
 
1:08:45 - hiểu không? -
 
1:08:46 có thể nghĩ về trọn vẹn,
hoàn toàn, nhưng không...
  
1:08:51 chính suy nghĩ không hoàn toàn.
 
1:08:53 Nên dù nó tạo ra gì,
về triết học, tôn giáo,
  
1:08:58 vẫn là thành phần,
giới hạn, manh mún
  
1:09:04 bởi kiến thức là
thành phần của ngu dốt.
  
1:09:07 Hiểu không?
 
1:09:10 Không biết bạn có hiểu không.
 
1:09:14 Khi kiến thức không hề trọn vẹn
 
1:09:17 nó phải luôn đi chung với ngu dốt.
 
1:09:22 Phải không? Đó hợp lý.
 
1:09:29 Và nếu bạn hiểu
bản chất của suy nghĩ
  
1:09:36 và hiểu tập trung là gì
 
1:09:41 thì suy nghĩ không thể chú tâm,
 
1:09:48 bởi chú tâm là: đem toàn bộ
năng lực - hiểu không? -
  
1:09:54 không có cản trở gì.
 
1:09:58 Không biết bạn hiểu không.
 
1:10:02 Nếu bạn đang lắng
nghe, hy vọng thế,
  
1:10:06 nếu bạn đang nghe và
chú tâm, điều gì xảy ra?
  
1:10:12 Không có 'bạn' chú tâm. Phải không?
 
1:10:18 Không có trung tâm nói,
'tôi phải chú tâm'.
  
1:10:23 Bạn chú tâm bởi đó
là đời bạn, bạn thích.
  
1:10:32 Nếu bạn không thích, nằm phơi nắng,
 
1:10:37 nói, 'À, tôi sẽ nghe một tí,
đó là việc khác.
  
1:10:42 Nhưng nếu bạn nghiêm túc
và để tâm bạn sẽ sớm tìm ra
  
1:10:49 mọi vấn đề, mọi thứ đi qua
- ít nhất lúc này.
  
1:10:54 Vậy để giải quyết vấn đề
là phải chú tâm.
  
1:10:59 Không biết bạn có hiểu.
 
1:11:01 Bạn hiểu chứ? không phải
trò đùa đâu! (Cười)
  
1:11:17 Mấy giờ rồi?
 
1:11:21 Q: Một giờ kém mười bảy phút.
 
1:11:24 K: Tôi xin lỗi, một giờ
kém 17 phút.
  
1:11:35 Vậy, các câu hỏi khác
là cùng loại.
  
1:11:40 Đây là câu hỏi cuối
của buổi hỏi đáp
  
1:11:43 có lẽ chúng ta sẽ gặp lại
vào thứ Bảy và Chủ nhật
  
1:11:48 và sau đó sẽ
đóng cửa tiệm! (Cười)
  
1:11:54 Vậy thảy các câu hỏi này,
250 câu hay hơn
  
1:12:06 cũng không liên hệ
 
1:12:11 với thực tế chính bạn. Hiểu không?
 
1:12:17 Tại sao trí óc cứ huyên thuyên?
Kịp không?
  
1:12:23 Bạn không hỏi câu như thế!
 
1:12:31 Có bao giờ bạn hỏi
chính mình câu ấy,
  
1:12:36 tại sao bạn không yên,
đặc biệt ở xứ này,
  
1:12:43 trí óc cứ huyên thuyên, động đậy,
 
1:12:48 chạy từ việc này đến
việc nọ, giải trí triền miên.
  
1:12:55 Phải không?
 
1:12:59 Tại sao trí óc bạn huyên thuyên?
 
1:13:04 Và bạn sẽ làm gì nó.
 
1:13:08 Phải không?
 
1:13:10 Trả lời ngay là kiểm soát
nó. Phải không?
  
1:13:16 Bảo, 'tôi phải ngừng huyên thuyên'
nghĩa là gì?
  
1:13:23 Người kiểm soát đang huyên thuyên.
 
1:13:26 Không biết bạn có thấy vậy.
 
1:13:30 Bạn có thấy thế?
 
1:13:33 Người kiểm soát nói,
'tôi không nên huyên thuyên'
  
1:13:37 là một phần huyên thuyên trong hắn.
 
1:13:43 Có thấy cái đẹp ấy?
 
1:13:48 Vậy bạn sẽ làm gì?
 
1:13:53 Tiếp tục nào.
 
1:13:58 Q: Quan sát nó.
 
1:14:00 K: Nếu quan sát nó, nếu nói,
nào, trí óc huyên thuyên
  
1:14:10 và tôi có thể xem xét
nguyên do huyên thuyên
  
1:14:16 bởi huyên thuyên là một phần
trí óc bận rộn. Phải không?
  
1:14:22 Không biết bạn có để ý, trí óc,
 
1:14:26 cả cấu trúc của não
phải bận rộn việc gì.
  
1:14:33 Phải không? Với tình dục,
với vấn đề, với TV,
  
1:14:36 với xem bóng đá, đến nhà thờ
- nó phải bận rộn.
  
1:14:43 Phải không?
 
1:14:45 Tại sao?
 
1:14:48 Tại sao nó phải bận rộn?
 
1:14:52 Nếu nó không bận rộn,
 
1:14:55 không phải bạn hơi bất an,
không phải bạn sợ không bận rộn?
  
1:15:00 Kịp không? Bạn thấy
trống vắng, phải không?
  
1:15:07 Không à?
 
1:15:11 Bạn thấy lạc lõng.
 
1:15:15 Bạn thấy - rồi bạn bắt
đầu nhận ra bạn là gì,
  
1:15:19 rằng có cô đơn
khủng khiếp bên trong.
  
1:15:26 Phải không?
 
1:15:28 Và để loại bỏ cô đơn sâu
thẳm ấy với mọi nổi đau,
  
1:15:37 trí óc huyên thuyên, bận
rộn về gì khác trừ cái đó.
  
1:15:42 Và rồi nó thành bận rộn.
Theo kịp không?
  
1:15:46 Nếu tôi không bận rộn với
mọi thứ bên ngoài, như nấu ăn,
  
1:15:51 giặt giũ, lau nhà, v.v..
 
1:15:59 thì nó nói, tôi cô đơn, đó là
quan tâm tôi. Kịp không?
  
1:16:03 Làm sao tôi phải vượt qua,
hãy để tôi nói về nó,
  
1:16:06 khổ sở biết bao - trở lại
huyên thuyên.
  
1:16:13 Nhưng nếu nói, 'Tại
sao trí óc huyên thuyên?'
  
1:16:21 Đặt câu hỏi, tiếp tục với tôi.
 
1:16:28 Tại sao trí óc huyên thuyên?
 
1:16:31 Không hề im lặng một giây
- hiểu không? -
  
1:16:36 không hề một giây hoàn toàn
thoát khỏi vấn đề.
  
1:16:47 Phải không?
 
1:16:51 Vậy bận rộn ấy lại là
kết quả của giáo dục
  
1:17:00 của bản chất xã hội đời này?
 
1:17:05 Đó là mọi lý lẽ hiển nhiên.
 
1:17:08 Nhưng khi bạn nhận ra, nếu
nhận ra, trí óc huyên thuyên
  
1:17:16 và nhìn nó - kịp không?
- đợi đó, ở lại đó
  
1:17:20 - không biết tôi có giải thích.
Trí óc tôi huyên thuyên.
  
1:17:24 Được rồi, sẽ quan sát nó.
Tôi nói, 'Tốt, huyên thuyên'.
  
1:17:30 Tôi chú tâm. Kịp không?
 
1:17:34 Không biết bạn có hiểu.
 
1:17:36 Chú tâm, tức là không
cố gắng không huyên thuyên,
  
1:17:42 tôi không nói, tôi phải
loại bỏ nó, hay gì gì.
  
1:17:45 Tôi chỉ chú tâm đến huyên thuyên.
 
1:17:52 Nếu làm, bạn sẽ thấy gì xảy ra.
 
1:17:57 Rồi trí óc bạn sáng tỏ,
thoát mọi thứ.
  
1:18:04 Và có thể đó là trạng thái của
người khoẻ mạnh, bình thường.
  
1:18:08 Phải không?
 
1:18:11 Tôi nghĩ vậy là đủ.