Krishnamurti Subtitles

Về tâm lý chúng ta là một vận hành duy nhất

Ojai - 17 May 1980

Public Talk 5



0:37 Chúng ta có thể tiếp
điều đã nói hôm
  
0:45 Thứ bảy và Chủ nhật qua?
 
1:00 Nếu có thể nói,
đây không phải giải trí,
  
1:09 để đùa vui, hay kích
thích trí óc, cảm xúc.
  
1:21 Xin đừng ghi chú bởi bạn
không thể để tâm cả hai.
  
1:26 Mong bạn không phiền.
 
1:35 Con người trên khắp thế giới
 
1:39 đã bị áp chế bởi
các học viện, tổ chức,
  
1:52 bởi giáo sĩ, đạo sư,
 
1:59 bởi mọi kiểu tuyên bố
hung hăng độc đoán,
  
2:07 cả bởi các triết gia
hay nhà thần học
  
2:18 hay bởi tính khí riêng,
tham lam, lo lắng.
  
2:33 Và chúng ta nói suốt các buổi qua
 
2:39 - và mai sẽ là buổi cuối
 
2:44 và các buổi hỏi đáp -
 
2:50 và ngày càng trở nên
khẩn thiết rằng con người,
  
3:01 dù họ sống tận Á châu
 
3:06 hay Âu châu, hay ở đây,
 
3:12 phải tạo ra trong chính họ
cuộc chuyển hóa, thay đổi
  
3:18 tận gốc.
 
3:24 Và nó cần thiết bởi xã hội,
như được tổ chức,
  
3:35 dựng lên, đã trở nên quá
phức tạp, hư hoại, vô đạo đức
  
3:44 và xã hội ấy rất huỷ hoại,
dẫn đến chiến tranh,
  
3:56 chống đối, mọi loại
hành động gian dối.
  
4:04 Và để tạo ra thay đổi
trong xã hội,
  
4:11 cần thiết rằng con người
thay đổi chính họ.
  
4:18 Và đa số không muốn làm thế.
 
4:25 Đa số chúng ta đều dựa
vào học viện, tổ chức
  
4:34 để thay đổi xã hội,
hay vài lãnh đạo
  
4:43 và lãnh đạo ấy thường
trở thành bạo chúa.
  
4:50 Chúng ta cậy kẻ khác tạo
thay đổi cần thiết trong xã hội.
  
5:02 Và con người chúng ta
trách nhiệm nó.
  
5:07 Chúng ta tạo ra nó,
chúng ta hợp thành nó.
  
5:13 Chúng ta, người ở Mỹ,
Âu châu, Ấn độ hay đâu đó
  
5:24 chúng ta tạo ra xã hội.
 
5:29 Và hình như không nhận ra
tác nhân cơ bản
  
5:42 rằng chúng ta, mỗi người,
 
5:46 trách nhiệm với việc
xảy ra trên thế giới.
  
5:52 Khủng bố, bạo lực,
chiến tranh, v.v..
  
6:04 Và để tạo thay đổi
trong chính mình
  
6:12 chúng ta phải nhìn mình.
 
6:16 Chúng ta phải thấy
chính xác mình hiện là
  
6:24 và không lệ thuộc ai,
kể cả người nói.
  
6:39 Chúng ta bị dẫn bởi kẻ khác
 
6:45 và đó là một tai họa lớn
 
6:51 nên chúng ta thành vô trách nhiệm:
 
6:57 vô trách nhiệm với hành động riêng,
 
7:01 với cư xử riêng,
với thô tục riêng, v.v..
  
7:15 Nhiều người, và hầu hết
- ít nhất người có suy tư -
  
7:21 nhận thức rằng họ bị qui định
 
7:29 bởi xã hội, bởi giáo dục,
bởi mọi thứ áp lực
  
7:37 và sự cố, tai nạn và ý niệm;
chúng ta bị qui định
  
7:46 bởi niềm tin tôn giáo
 
7:51 bởi triết gia với lý thuyết họ,
 
7:59 dù là chủ nghĩa cộng sản
 
8:02 hay loại ý niệm khác
do triết gia nặn ra.
  
8:12 Chữ 'triết học' nghĩa
thực sự là yêu cuộc sống
  
8:17 yêu chân lý. Không phải yêu ý niệm.
 
8:25 Không phải yêu quan niệm thần học.
Mà thực sự thấu hiểu
  
8:33 cuộc sống và yêu thương có mặt
 
8:37 khi bạn thấu hiểu
ý nghĩa sâu sắc đời sống.
  
8:42 Đó là ý nghĩa
thực sự của triết gia.
  
8:48 Và chúng ta bị qui định
bởi niềm tin riêng
  
8:55 và niềm tin áp đặt chúng ta
 
8:59 và muốn được an toàn,
muốn không có sợ hãi,
  
9:10 mọi cái đó sinh ra qui định,
 
9:16 người Mỹ, người Nga, Hin đu, Hồi,
 
9:20 Ả rập, Do thái, v.v..
 
9:25 Chúng ta bị qui định.
 
9:27 Và như đa số
nhận ra mình bị qui định
  
9:33 nói, 'Chúng ta
không thể thay đổi nó,
  
9:40 trí óc, não không thể nào
 
9:43 tự thoát qui định,
 
9:48 nên thoả hiệp,
canh cải, và tiếp tục'.
  
10:00 Nếu bạn quan sát mình,
chúng ta đang làm thế.
  
10:07 Nào, tôi muốn - nếu
người nói có thể nói
  
10:13 chúng ta không làm
kiểu tuyên truyền nào.
  
10:23 Chúng ta không lập ra
niềm tin này chống niềm tin nọ,
  
10:27 lệ thuộc này chống lệ thuộc khác.
 
10:28 Không có gì xác nhận
 
10:31  
 
10:37 bởi chúng ta, cả chúng ta,
cùng suy tư.
  
10:46 Mọi người, nếu bạn nghiêm túc,
 
10:51 để tâm vào thực tế này:
 
10:59 rằng chúng ta bị qui định,
và từ qui định ấy,
  
11:04 chúng ta tạo ngày càng
nhiều tàn phá trên thế giới,
  
11:09 ngày càng nhiều đau khổ, rối loạn.
 
11:10 Và chúng ta hỏi, cùng
thảo luận, cùng suy tư,
  
11:15  
 
11:23 xem có thể nào qui định ấy
 
11:27 được thoát khỏi, xóa sạch,
 
11:35 bẻ gãy, thay đổi, chuyển hóa, v.v..
 
11:41 Vậy chúng ta cùng suy tư.
 
11:45 Bạn không - nếu có thể nói -
 
11:49 không nghe người nói
rồi đồng ý hay không.
  
11:53 Không có gì để đồng ý, hay không.
 
11:58 Chúng ta cùng suy tư
và thấy sự cần thiết
  
12:05 tạo ra thay đổi
tận gốc trong xã hội,
  
12:14 và thay đổi ấy chỉ có thể
xảy ra hoàn toàn, trọn vẹn,
  
12:20 khi con người chúng ta
thay đổi chính mình.
  
12:27 Đó là thực tế, không quan niệm.
 
12:36 Quan niệm chỉ là kết luận,
 
12:43 đối nghịch quan nịệm này với nọ
 
12:48 niềm tin này với kia
 
12:53 và cãi cọ, hay tranh nhau
 
12:57 về quan niệm, ý niệm và lý tưởng.
 
13:01 Ở đây chúng ta chỉ
tìm tòi, nhìn, quan sát
  
13:09 qui định mình.
 
13:16 Nhận thức hình thành
từ tích chứa.
  
13:27 Nó cũng là thực tế.
 
13:28 Lo âu, niềm tin, lý tưởng,
bởi kinh nghiệm,
  
13:33  
 
13:47 tích chứa, đau khổ, đau đớn,
 
13:52 nhớ lại việc trong quá khứ,
 
14:00 mọi thứ, nghi ngờ, tín ngưỡng,
 
14:09 bất an, rối loạn,
 
14:14 mọi cái đó tạo nên nhận thức.
 
14:26 Nào, như chúng ta nói,
nhìn, quan sát,
  
14:30 nếu muốn, nhận thức riêng:
 
14:35 vẻ đẹp của cây, núi,
bầu trời đáng yêu
  
14:40 - nếu không sương khói - mọi
cái là một phần nhận thức.
  
14:41 Thù hận, nản chí, thành công,
 
14:51  
 
15:01 khổ nhọc bạn trải qua cả đời,
 
15:04 mọi cái đó tạo nên nhận thức.
 
15:05 Bạn tin Thương đế, hay không tin,
 
15:10  
 
15:18 chấp nhận đạo sư
 
15:19 hay không chấp nhận đạo sư, v.v..
 
15:20 mọi cái đó là tích chứa
tạo nên nhận thức.
  
15:24  
 
15:33 Bạn có thể mở rộng
nhận thức, giới hạn nó,
  
15:40 nhưng nó vẫn là thành
phần nhận thức, tích chứa.
  
15:41 Và chúng ta nói, như
đã nói suốt các buổi qua,
  
15:48  
 
15:57 xem có thể nào con người
 
16:02 tâm lý hoàn toàn
thoát khỏi sợ hãi.
  
16:08 Thứ bảy, hay Chủ nhật qua,
chúng ta đã tìm hiểu kỹ.
  
16:17 Và nếu bạn có thể nói gọn lại:
 
16:26 sợ hãi, chúng ta
đều biết, nhiều loại,
  
16:35 là sợ về 'vật gì'
liên quan này hay nọ,
  
16:36 hay sợ hãi chính
là cơ cấu của trí óc?
  
16:44  
 
16:55 Hay suy nghĩ đặt sợ vào đó?
 
17:00 Nào, tôi không khẳng định,
chúng ta cùng thảo luận.
  
17:01 Trí óc, là toàn thể
vận hành của não,
  
17:10  
 
17:20 phản ứng, đáp ứng
của thần kinh và mọi thứ,
  
17:28 trí óc ấy, trong nó, có sợ hãi?
 
17:29 Hay suy nghĩ, là thành
phần của trí óc, tạo ra sợ?
  
17:36  
 
17:52 Phải không? Chúng ta hỏi câu ấy?
 
17:55 Và đã nói, để tìm ra
 
17:56 bạn phải xem xét
bản chất của suy nghĩ.
  
18:00  
 
18:05 Toàn bộ tiến trình suy nghĩ
được sinh ra như phản ứng
  
18:13 từ ký ức, kinh nghiệm,
được lưu trong não.
  
18:14 Kiến thức luôn bất toàn,
dù là kiến thức khoa học
  
18:23  
 
18:31 hay kiến thức mà bạn
gặt hái qua kinh nghiệm
  
18:34 hay kiến thức qua sách vỡ,
nghiên cứu, tìm tòi,
  
18:35 luôn phải là bất toàn.
Đó là thực tế.
  
18:41  
 
18:48 Và vậy suy nghĩ là bất toàn,
 
18:55 manh mún, vỡ vụn, phân chia.
 
18:56 Và chúng ta hỏi: suy nghĩ
mở đầu thực tế sợ hãi?
  
19:03  
 
19:15 Đã nói suy nghĩ là thời gian
 
19:18 bởi suy nghĩ là vận hành,
và thời gian là vận hành.
  
19:19 Tức là, vật lý từ đây đến kia,
đi một quãng đường.
  
19:26  
 
19:34 Và cùng vận hành ấy được đưa vào
 
19:37 thế giới tâm lý:
 
19:38 'Tôi là này, tôi sẽ là nọ'
hay 'tôi muốn là thế'.
  
19:43  
 
19:50 Vậy không chỉ có thời gian vật lý,
mà cả thời gian tâm lý.
  
20:01 Và đó là khuôn chúng ta sống,
 
20:02 là một phần qui định.
 
20:06  
 
20:10 Và chúng ta hỏi, cùng
thảo luận, cùng suy tư,
  
20:19 có phải suy nghĩ là
tác nhân của sợ hãi.
  
20:20 Và nếu thế, suy nghĩ có thể
quan sát nó sinh ra sợ hãi
  
20:29  
 
20:46 và vậy tìm xem...
để trí óc khám phá
  
20:55 rằng chính trí óc không có sợ
 
20:56 - đã tìm hiểu, có thể
tìm hiểu lại nếu cần.
  
21:02  
 
21:10 Vậy đó là, thời gian,
đạt được, não hàng
  
21:18 triệu năm hay hơn này
bị qui định, tiến hóa.
  
21:19 Và não ấy, trí óc ấy
 
21:25  
 
21:29 - trí óc là một phần nó -
bị qui định.
  
21:33 Và chúng ta nói, hỏi nhau,
 
21:35 cùng suy tư, xem
thay đổi có thể xảy ra.
  
21:40  
 
21:52 Và thay đổi tâm lý ấy
chỉ có thể xảy ra
  
21:57 khi bạn có thể nhìn mình thật kỹ
 
21:58 mà không méo mó,
bởi đó là thực tế cốt lõi.
  
22:05  
 
22:13 Không méo mó - có thể chứ?
 
22:19 Chỉ có thể khi không có thôi thúc:
 
22:21 trở thành gì, thay đổi gì, v.v..
 
22:30  
 
22:38 Quan sát không méo mó
chúng ta hiện là,
  
22:45 không phải chúng ta
đã là, hay sẽ là
  
22:47 mà gì đang xảy ra.
 
22:50  
 
22:57 Và méo mó xảy ra
 
23:04 khi có sợ hãi trong quan sát
 
23:05 - đã tìm hiểu hôm nọ -
 
23:11  
 
23:17 và nếu có hình thức thú vui nào.
 
23:21 Đó là một tác nhân cơ bản
bạn phải hiểu, nhìn.
  
23:23 Thú vui là một sức mạnh thôi thúc:
 
23:30  
 
23:42 thú vui sở hữu, thú vui kiến thức,
 
23:48 thú vui đạt được, thú vui
quyền lực, thú vui thân thế
  
23:50 và thú vui tình dục,
thú vui theo ai đó
  
24:02  
 
24:16 và thú vui đạt tỏ ngộ
 
24:19 - có thể là gì gì.
 
24:21 Đó là một hoạt động
cơ bản, như sợ hãi.
  
24:31  
 
24:42 Bất hạnh thay, chúng đi cùng.
 
24:50 Hy vọng chúng ta
quan sát mình hiện là,
  
24:52 quan sát hai tác nhân này trong đời.
 
25:00  
 
25:09 Không phải người nói kể bạn nghe
 
25:11 bạn biết hết mọi việc.
 
25:12 Và chúng ta nói, bao lâu
còn sợ hãi với mọi lo âu,
  
25:16  
 
25:24 thù hận, chống đối, v.v..,
 
25:28 so sánh, tuân thủ, bắt chước
 
25:29 và thôi thúc lớn lao ngày
càng có thêm thú vui
  
25:39  
 
25:48 và theo đuổi nó là
tác nhân méo mó,
  
25:54 khi quan sát việc đang xảy ra.
 
25:55 Nếu chúng ta quan sát theo
nhà tâm lý, triết gia nào,
  
26:06  
 
26:16 đạo sư, giáo sĩ, uy quyền nào,
 
26:19 thì chúng ta không quan sát.
 
26:21 Chúng ta quan sát
theo kiến thức họ,
  
26:23  
 
26:30 theo tìm tòi của họ.
 
26:36 Và trí óc chúng ta
thành quen chấp nhận
  
26:38 tìm kiếm, tìm tòi,
và kết luận của ai khác
  
26:46  
 
26:54 và với kiến thức ấy trong trí
 
26:58 chúng ta cố gắng nhìn mình.
 
27:00 Vì vậy chúng ta không nhìn mình.
 
27:08  
 
27:11 Chúng ta nhìn qua đôi mắt kẻ khác.
 
27:16 Và đó là sự chuyên chế
 
27:18 mà con người đã chịu đựng
qua hàng triệu năm hay hơn.
  
27:24  
 
27:33 Chúng ta không nói
bạn phải loại bỏ thú vui
  
27:38 hay thay đổi thú vui,
hay chạy trốn thú vui.
  
27:40 Các thầy tu đã làm thế.
 
27:46  
 
27:52 Khuôn ấy, ý niệm loại bỏ,
chạy trốn
  
27:55 qua đồng hóa với vài thần tượng,
người, hay quan niệm.
  
27:56 Đó không giải quyết vấn đề.
 
28:07  
 
28:12 Vậy chúng ta phải cùng đi,
tìm kiếm, cùng suy tư,
  
28:17 bản chất của thú vui là gì.
 
28:19 Như đã nói, đây
không phải giải trí,
  
28:27  
 
28:35 việc này rất nghiêm túc.
 
28:39 Nếu bạn không nghiêm túc,
nếu bạn muốn tắm nắng
  
28:41 hay ngồi dưới tàng
cây đẹp, làm đi, nhưng
  
28:48  
 
28:52 bạn không để tâm đến
điều gì được nói
  
28:54 và đó là vấn đề nghiêm túc
ảnh hưởng cả đời bạn.
  
28:56 Như đã xem xét hôm nọ
 
29:08  
 
29:14 bản chất và cơ cấu của sợ hãi
 
29:18 hãy cùng nhau quan sát
bản chất của thú vui.
  
29:19 Tại sao con người
trên khắp thế giới
  
29:25  
 
29:33 bị lên án việc này.
 
29:40 Tại sao con người cứ theo
đuổi nó, trong nhiều cách.
  
29:42 Phải không? Vậy thú vui là gì?
 
29:52  
 
30:01 Tại sao tình dục thành quan trọng?
 
30:04 Ở xứ này biết bao
sách vỡ đã viết về nó.
  
30:06 Là phản ứng với thời Victoria?
 
30:19 Hình như là lần đầu
bạn khám phá nó.
  
30:25 Và ở đây, không kìm hãm,
không nhu mì,
  
30:33 - chúng ta không kết án,
mà quan sát -
  
30:42 nó xảy ra, tình dục
nhiều hình thức.
  
30:44 Đó là thành phần của thú vui.
 
30:55 Nhớ lại, hình ảnh, dục vọng, v.v..
 
30:57 Hôm nọ, đã tìm hiểu vấn đề
 
31:04  
 
31:10 bản chất của dục vọng.
 
31:14 Giờ không tìm hiểu
bởi thời giờ giới hạn.
  
31:15 Và nó luôn là nhớ lại:
 
31:23  
 
31:29 nhớ lại thú vui, sự cố đã qua,
 
31:39 sự cố ấy lưu dấu
trong não, từ dấu ấy
  
31:41 là nhớ lại sự cố đã trải qua ấy
 
31:48  
 
31:53 và sự cố ấy cho
 
31:56 niềm vui lớn, vào giây phút ấy.
 
31:58 Rồi sự nhớ lại và theo đuổi nó.
 
32:04  
 
32:15 Vậy não, trí óc, là
gánh nặng của nhớ lại.
  
32:31 Và nhớ lại nhiều loại ấy
 
32:33 sinh ra dục vọng, theo đuổi thú vui.
 
32:38  
 
32:48 Vậy, nếu bạn muốn
tìm hiểu thật sâu
  
32:51 - chúng ta sẽ làm ngay -
trí óc, gồm cả não
  
32:53 - chúng ta dùng chữ 'trí óc',
xin ghi nhớ
  
33:03  
 
33:07 nếu có thể giải thích,
trí óc là não với tất cả nếp
  
33:13 và mọi kinh nghiệm
lưu lại như kiến thức,
  
33:15 trí óc là phản ứng,
cảm giác vật lý,
  
33:23  
 
33:31 mọi cái đó,
toàn thể đó là trí óc.
  
33:35 Trí óc là một phần của
nhận thức với cả tích chứa.
  
33:37 Vậy có thể nào suy nghĩ,
là tác nhân nhớ lại,
  
33:48  
 
34:01 nhớ lại là ghi lại sự cố
mà trong một giây,
  
34:05 một phút, cho bạn cảm giác
 
34:07 nó bị biến thành thú vui
 
34:12  
 
34:17 trí óc có thể không ghi lại?
 
34:21 Bạn hiểu chúng ta nói gì không?
 
34:23 Có thể bạn chưa tìm hiểu,
và chúng ta đang tìm hiểu.
  
34:26  
 
34:33 Não là máy ghi.
 
34:40 Ghi lại mọi kinh nghiệm cũ,
 
34:43 thú vui, đau đớn, lo âu, vết thương,
 
34:51  
 
34:56 bầm dập tâm lý bạn đã chịu,
 
35:02 mọi cái đó hợp lại bởi suy nghĩ.
 
35:04 Tức là, nhớ lại, và
hành động và theo đuổi
  
35:16 theo nhớ lại ấy.
 
35:21 Chúng ta nói, có thể nào não,
 
35:25 có thể nào toàn thể trí óc
không tiếp tục ghi lại?
  
35:27 Tức là, nếu bạn có sự cố:
trải qua, chấm dứt, không ghi.
  
35:42  
 
35:53 Tôi sẽ đi sâu một chút.
 
35:56 Chúng ta ghi lại từ bé
 
35:58 vết thương, vết thương
tâm lý chúng ta đã nhận.
  
36:03 Nổi đau bị áp đặt bởi cha mẹ,
 
36:11 bởi giáo dục qua so sánh,
 
36:19 tức là: con phải như anh con
 
36:22 hay con phải đạt vị trí gì, v.v..
 
36:25  
 
36:30 Vậy con người chúng ta
bị thương tâm lý.
  
36:38 Và nếu giờ bạn bị cật vấn
 
36:40 về cách bạn sống, niềm tin,
 
36:45  
 
36:52 rối loạn, muốn quyền lực,
bị cật vấn,
  
36:55 bạn sẽ bị thương - tại sao
theo ai đó, bạn bị thương.
  
37:02 Giờ thì nghe gì được nói,
hỏi, và không ghi lại.
  
37:10 Không biết bạn có theo kịp hết.
 
37:21 Không, không, thưa bà, rất khó.
 
37:24 Không, không, đừng nói dễ vậy.
 
37:26 Không ghi lại nịnh hót bạn nhận
 
37:34  
 
37:41 hay thương tổn, mắng mỏ.
 
37:48 Và ghi lại hầu như tức thì.
 
37:50 Nếu ai đó nói bạn
là người tuyệt vời,
  
37:57  
 
38:03 ghi lại ngay.
 
38:06 'Ồ, hôm nọ bạn nói tuyệt vời!'
 
38:08 Đó được ghi, và từ
ghi ấy có thú vui
  
38:15 hay 'Buổi nói đó ngốc thật',
nó được ghi liền,
  
38:25 nó thành vết thương, và
bạn mang nó theo suốt đời,
  
38:31 tâm lý.
 
38:38 Chúng ta nói, hỏi, nhìn vào gương
 
38:40 đang được đưa ra,
 
38:49 trong gương ấy chúng ta
thấy mình không méo mó.
  
38:51 Tức là, chú tâm lúc
được nịnh hót,
  
38:57  
 
39:06 lúc bị mắng,
 
39:09 vào giây phút bạn
bị ai nói lời ác
  
39:11 hay chỉ ra hành động điên rồ,
 
39:19  
 
39:26 nhìn nó thực tế và không ghi lại.
 
39:32 Lúc ấy đòi hỏi chú tâm.
 
39:34 Chú tâm hàm ý, trong chú tâm ấy
 
39:41  
 
39:49 không có trung tâm
từ đó bạn chú tâm.
  
39:55 Tôi không đi sâu bởi đã làm hôm nọ.
 
39:58 Vậy chúng ta nhìn
bản chất thú vui.
  
40:03  
 
40:13 Không thể đi sâu nhiều,
ngắn gọn cũng đủ.
  
40:14 Bởi chúng ta có nhiều
việc để cùng thảo luận.
  
40:16 Vậy sợ hãi và thú vui, và hỏi
thêm: yêu thương là thú vui?
  
40:23  
 
40:44 Hãy tìm hiểu nó, các vị.
 
40:48 Yêu thương là dục vọng?
 
40:50 Yêu thương là gì bạn nhớ lại?
 
40:57  
 
41:02 Hình ảnh bạn tạo ra về người khác
 
41:06 và bạn yêu hình ảnh ấy?
Đó là yêu?
  
41:09 Có thể yêu thương khi có xung đột,
 
41:16  
 
41:21 tham vọng, thôi thúc thành công?
 
41:26 Hãy tìm hiểu hết, nhìn nó
trong đời sống riêng bạn.
  
41:28 Chúng ta biết yêu thiên
nhiên, yêu sách vở,
  
41:40 yêu thơ, yêu này, nọ,
 
41:44 nhưng chúng ta nói về tâm lý
 
41:49 là cực kỳ quan trọng
bởi nó bóp méo đời sống
  
41:52 và bóp méo hoạt động
và hành động chúng ta.
  
41:59  
 
42:07 Và không yêu thương
thì chẳng có gì.
  
42:17 Vậy nếu nghiêm túc,
quan tâm thực tế ấy
  
42:19 rằng con người tạo ra xã hội này
 
42:29  
 
42:36 và rằng con người,
trừ khi họ tạo ra
  
42:37 thay đổi tâm lý tận
gốc trong chính họ,
  
42:39 họ sẽ cứ thế kỷ tiếp
thế kỷ đau khổ,
  
42:46 tạo khổ sở cho kẻ khác,
 
42:52 và theo đuổi ảo tưởng
 
42:56 triền miên gọi là Thượng đế,v.v..
 
42:59 Vậy để tìm ra, hay
thấu hiểu đóa hoa lạ lùng
  
43:07  
 
43:17 gọi là yêu thương
 
43:18 nó không thể xảy ra qua học viện,
 
43:20 qua tổ chức, qua niềm tin.
 
43:27  
 
43:34 Và yêu là thú vui,
dục vọng, ghen tị?
  
43:42 Nếu không phải, thì
có thể nào quét sạch hết
  
43:44 tự nhiên, không cố gắng, dễ dàng?
 
43:55  
 
44:06 Tức, thù hận, bạo lực, không phải
là yêu, có thể chấm dứt?
  
44:18 Không lúc nào ở tương lai,
 
44:21 không ngày mai. Chấm dứt.
 
44:26  
 
44:31 Khi bạn đang nghe, chấm dứt nó.
 
44:35 Và đã tìm hiểu vấn đề bám víu
không phải yêu thương.
  
44:38 Bởi bám víu sinh ra
mọi kiểu chống đối,
  
44:53  
 
45:03 lệ thuộc, sợ hãi, v.v..
 
45:07 Các bạn đều thấy, đều biết nó,
 
45:10 các bạn đều hiểu rõ hết.
 
45:15  
 
45:21 Và thấy là chấm dứt nó!
 
45:24 Thấy nó không chỉ
hợp lý, phân tích,
  
45:27 mà thấy thực tế, toàn bộ
hậu quả của bám víu.
  
45:34  
 
45:43 Nó rất rõ.
 
45:45 Nhưng hầu hết chúng ta
thấy là phân tích trí óc,
  
45:48 giải thích chữ, và
thoả mãn với giải thích.
  
46:01  
 
46:11 Dù là triết học, tâm lý, v.v..
 
46:16 Nhìn bám víu đang ẩn gì!
 
46:19 Đau đớn, ghen tị,
đối nghịch, bạn biết đó,
  
46:28 toàn bộ hậu quả của vận hành ấy.
 
46:33 Nhìn thấy,
 
46:39 nghĩa là không chỉ mắt nhìn
- mắt quan sát -
  
46:41 mà cả nghệ thuật nghe
vận hành ấy.
  
46:50  
 
46:59 Và khi bạn nghe trọn vẹn
nó chấm dứt.
  
47:05 Vậy chấm dứt tích chứa
của nhận thức
  
47:08 nó là nền tảng của 'tôi',
ngã, cái 'tôi'.
  
47:21  
 
47:32 Bởi đó là nó, cái 'tôi'.
 
47:36 Người Hinđu cổ ở Ấn
nói, cái 'tôi',
  
47:39 trung tâm, nguồn, nền tảng ở đó,
 
47:48  
 
47:55 thực tại, Thượng đế,
chân lý, ở đó,
  
47:57 và quanh đó có nhiều lớp ngu dốt
 
48:01 và để trí óc thoát nhiều lớp ấy
 
48:10 bạn phải có nhiều đời sống.
 
48:20 Bạn biết, tái sinh,
và mọi thứ lộn xộn.
  
48:23 Chúng ta không nói việc ấy.
 
48:28  
 
48:32 Chúng ta nói, khi
bạn thấy nguy hiểm,
  
48:36 nghe nguy hiểm, quan sát
nguy hiểm, có đáp ứng ngay.
  
48:39 Khi bạn thấy nguy hiểm
của xe buýt lao đến
  
48:50 bạn tránh ngay,
trừ khi bị thần kinh.
  
48:55 Có lẽ đa số vậy!
 
49:03 Nhưng chúng ta không thấy nguy,
nguy hiểm lớn của bám víu,
  
49:06 của yêu nước, của
niềm tin phân chia,
  
49:17  
 
49:25 ý niệm phân chia, lý tưởng, v.v..
 
49:26 Chúng ta không thấy
nguy hiểm lớn ấy
  
49:29 bởi nó phân chia người chống người,
 
49:33 đạo sư chống đạo sư,
 
49:38 tổ chức tôn giáo này
 
49:43 chống tổ chức tôn giáo nọ.
 
49:46 Việc ấy xảy ra tại xứ này
 
49:48 và khắp thế giới.
 
49:50 Khi thấy nguy hiểm bạn hành động.
 
49:57  
 
50:05 Nhưng bất hạnh thay chúng ta
không thấy nguy hiểm tâm lý:
  
50:13 nguy hiểm của so sánh,
 
50:16 nguy hiểm của bám víu,
 
50:21 nguy hiểm của đòi hỏi
cá nhân cô lập.
  
50:27 Bởi chúng ta không là cá nhân
 
50:38 nếu bạn quan sát, chúng ta không;
chữ 'cá nhân' nghĩa
  
50:42 không thể phân chia,
không vỡ vụn, manh mún.
  
50:49 Bởi trí óc, não chúng ta
- nếu bạn quan sát kỹ -
  
51:00 nó đã tiến hóa qua
nhiều thiên niên kỷ,
  
51:05 hàng triệu triệu năm tuổi,
não không phải não bạn
  
51:08 là não nhân loại,
não của loài người.
  
51:18  
 
51:27 Tâm lý bạn đau khổ, lo âu,
 
51:33 bạn bất an, rối loạn, tìm an toàn.
 
51:36 Đúng y vậy họ làm ở Ấn độ,
châu Á, khắp thế giới.
  
51:42  
 
51:49 Vậy tâm lý chúng ta là một,
một vận hành duy nhất.
  
51:59 Và qua giáo dục, qua dục vọng riêng
 
52:03 và v.v.., chúng ta
đã thu hẹp trí óc
  
52:08  
 
52:12 bao la ấy vào cái bé xíu
 
52:14 cãi cọ, ghen tị và
lo âu của mình.
  
52:17 Và, nếu thì giờ cho phép,
chúng ta phải đi sâu
  
52:25 vấn đề cái chết,
khổ sở, đau đớn.
  
52:35 Không biết bạn có
muốn tìm hiểu hết
  
52:47 bởi nó là một phần đời sống.
 
52:51 Bạn không thể nói, 'Này,
tôi không ưa cái chết,
  
52:54 tôi không thích khổ đau'.
 
53:00  
 
53:07 Đó sẽ là thiên lệch,
không chân thật
  
53:14 và trí óc từ chối ấy
 
53:17 là trí óc trẻ con.
 
53:22  
 
53:30 Phải tìm hiểu toàn bộ vấn
đề phức tạp của sự sống.
  
53:34 Dù bạn hiểu nó ngay, cả cơ cấu,
 
53:37 hay bạn tách từng phần
 
53:47  
 
53:51 và hy vọng qua đó hiểu toàn bộ.
 
53:53 Nào, đây không phải
buổi hỏi và đáp.
  
53:56 Nên chúng ta phải cùng xem
xét, thảo luận, đau khổ là gì,
  
54:15  
 
54:24 tại sao con người khắp
thế giới trải qua đau đớn ấy.
  
54:36 Nếu bạn nhạy cảm,
 
54:39 nếu bạn tỉnh táo, để ý,
bạn đau khổ rất nhiều.
  
54:45  
 
54:54 Không chỉ ở sân sau bé tí của bạn
 
55:01 mà bạn đau khổ cho
con người không có cơ hội,
  
55:05 không có thức ăn, không có giáo dục
 
55:11  
 
55:17 không hề ngồi trên xe,
 
55:20 họ chỉ có một mảnh vải.
 
55:23 Và đau khổ con người
áp đặt lên loài vật.
  
55:31  
 
55:38 Mọi thứ, đau khổ bao la
toàn cầu, qua chiến tranh,
  
55:52 chuyên chế áp đặt bởi độc tài,
 
55:55 chuyên chế, khổ sở áp đặt
bởi nhiều giáo lý, v.v..
  
56:02  
 
56:13 Vậy nó là gì, tại sao nhân loại,
bạn và mọi người,
  
56:17 tại sao chúng ta không
lìa bỏ hết nó?
  
56:20 Nơi đâu có đau khổ thì
không có yêu thương.
  
56:31  
 
56:38 Làm sao bạn có thể?
 
56:39 Vậy ở đâu có dục vọng, thú vui,
 
56:42 sợ, xung đột, khổ, thì
không thể có yêu thương.
  
56:48  
 
56:57 Vậy quá quan trọng
thấu hiểu tại sao con người
  
57:01 trải qua nó, năm này năm
nọ, thế kỷ sang thế kỷ.
  
57:04 Đừng thu hẹp nó thành
thứ vô nghĩa tưởng tượng.
  
57:15  
 
57:23 Nó là thực tế.
 
57:25 Khi mất người bạn nghĩ bạn yêu
 
57:28 bao đau đớn bạn trải qua.
 
57:37  
 
57:49 Khi bạn thất bại điều gì.
 
57:52 Mọi cái đó là gánh quá nặng
con người đeo mang
  
57:55 mà họ không vứt bỏ.
 
58:02 Đau khổ chấm dứt
bởi hành động ý chí?
  
58:10 Bạn hiểu không?
 
58:19 Bạn không thể nói,
'tôi sẽ không khổ'.
  
58:22 Hành động ý chí cũng
là một phần của khổ.
  
58:30  
 
58:43 Bạn không thể chạy trốn nó
- bạn trốn đến nhà thờ.
  
58:52 Mọi cách chạy trốn
chúng ta có từ gánh nặng đó.
  
58:55 Trong thế giới Cơ đốc
bạn chạy trốn qua hình ảnh.
  
59:10  
 
59:18 Người Hin đu, khéo hơn
một chút ở trò chơi này,
  
59:21 họ nói, khổ đến bởi
kiếp sống trước,
  
59:25 vì hành động xấu, v.v..
 
59:33  
 
59:41 Trước hết, tại sao
không giải quyết nó?
  
59:49 Tại sao con người, rất
khéo léo trong kỹ thuật,
  
59:52 trong giết chóc nhau,
 
1:00:02 tại sao không giải quyết vấn đề.
 
1:00:07 Việc đầu tiên là,
không hề chạy trốn nó.
  
1:00:13 Bạn hiểu không?
 
1:00:24 Không hề chạy trốn đau khổ, tâm lý.
 
1:00:26 Chúng ta có đau vật lý,
bạn làm gì đó,
  
1:00:33  
 
1:00:36 dùng thuốc, bác sĩ, v.v..
 
1:00:40 Nhưng tâm lý, khi bạn mất ai,
 
1:00:45 khi có bám chặt vào
vật này khác, một người,
  
1:01:00 và khi bám víu ấy bị vỡ
 
1:01:06 có nước mắt, lo âu, sợ, khổ.
 
1:01:10 Và khi có khổ, đáp ứng tự nhiên
 
1:01:19  
 
1:01:25 hay không tự nhiên
là tìm kiếm dễ chịu.
  
1:01:34 Dễ chịu trong rượu, ma tuý,
 
1:01:38 trong vài hoạt động
lễ lạy tôn giáo.
  
1:01:44  
 
1:01:52 Cảm giác quá khổ sở,
nước mắt, cú sốc,
  
1:01:55 vào lúc ấy là không thể,
bạn trong trạng thái sốc.
  
1:02:03 Bạn không để ý mọi việc ấy?
 
1:02:10 Nhưng, khi bạn ra khỏi đó
 
1:02:18 - có thể kéo dài
cả ngày, hay vài giờ,
  
1:02:22 và hy vọng nó không
kéo dài hơn vài ngày -
  
1:02:25 khi bạn ra khỏi đó đáp ứng ngay là
 
1:02:29 tìm ra nguyên nhân
đau khổ ấy, phân tích nó
  
1:02:34 là hình thức chạy trốn khác.
 
1:02:41 Bởi bạn chạy trốn thực tế cơ bản
 
1:02:46 là nhìn nó, ở với nó.
 
1:02:50 Và khi bạn ra khỏi cú sốc ấy
 
1:03:03  
 
1:03:08 suy nghĩ bắt đầu:
 
1:03:10 nhớ lại việc chúng ta cùng làm,
 
1:03:14 việc chúng ta không làm, hối hận,
 
1:03:21  
 
1:03:28 đau đớn việc cũ, cô đơn
 
1:03:31 giờ nó tự tuyên bố,
nó ra khỏi - mọi thứ.
  
1:03:35 Nhìn nó mà không
vận hành suy nghĩ.
  
1:03:44 Bởi suy nghĩ là tác
nhân cơ bản của sợ.
  
1:03:52 Suy nghĩ cũng là tác nhân
của thú vui và đau khổ
  
1:04:00 mà loài người đeo
mang hàng triệu năm.
  
1:04:10 Nó là thành phần của cả
cơ cấu cái 'tôi', 'ngã'.
  
1:04:14 Và chúng ta nói
cẩn thận, chín chắn,
  
1:04:24  
 
1:04:25 rằng có chấm dứt
đau khổ, hoàn toàn.
  
1:04:29 Và chỉ khi ấy mới có yêu thương,
tình thương, mãnh liệt.
  
1:04:41 Và sáng nay chúng ta có
thì giờ đi sâu vấn đề cái chết?
  
1:04:57 Mấy giờ rồi?
Q: Một giờ kém hai lăm.
  
1:05:10 K: Một giờ kém hai lăm.
 
1:05:14 Bạn xem mai chúng ta
có buổi nói cuối.
  
1:05:20  
 
1:05:28 Chúng ta phải nói về cái chết,
là việc rất phức tạp
  
1:05:34 và bản chất của thiền định,
là một phần sự sống.
  
1:05:38 Không phải thiền định
năm phút mỗi sáng
  
1:05:46  
 
1:05:52 và buổi trưa và chiều
 
1:05:53 mà thiền định như cả
vận hành của đời sống,
  
1:05:57 không tách rời
hành động hàng ngày.
  
1:06:02  
 
1:06:10 Vậy phải tìm hiểu
bản chất cái chết,
  
1:06:11 hành động và thiền định.
 
1:06:15 Bạn biết đó,
 
1:06:20 bạn có thể nghe hết,
 
1:06:25 bị kích thích bởi người nói
 
1:06:33 hay chống đối anh ta vì
anh ta làm phiền bạn,
  
1:06:37 phá vỡ kiêu căng riêng,
 
1:06:50 phơi bày thú vui nhỏ
bé tầm phào riêng,
  
1:06:59 thấy bạn trong gương
 
1:07:07 mà người nói đang đặt trước bạn:
 
1:07:10 nhưng mọi cái rất ít ý nghĩa
trừ khi bạn làm.
  
1:07:15 Nhưng hành động rất phức tạp.
Không chỉ, 'tôi sẽ làm
  
1:07:24 điều tôi thấy thích'.
 
1:07:30 Đó là cái bạn đang đến:
 
1:07:32 đáp ứng ngay dục vọng bạn,
 
1:07:38 thiền định ngay và tỏ ngộ ngay.
 
1:07:46 Thật vô nghĩa quá!
 
1:07:53 Đó là điều vài nhà tâm lý, hay
 
1:07:59 ai khác nói: hãy làm gì bạn muốn.
 
1:08:02 Và gì bạn muốn,
gì bạn làm là tạo ra
  
1:08:09  
 
1:08:14 xã hội khủng khiếp chúng ta sống.
 
1:08:16 Đó là khởi đầu của thoái hóa.
 
1:08:20 Với khí hậu đáng yêu,
xứ sở đẹp đẽ này,
  
1:08:28 có thoái hóa nhanh chóng xảy ra
 
1:08:35 mà ít người chúng ta nhận ra.
 
1:08:43 Chúng ta thoái hóa
khi chưa trưởng thành.
  
1:08:47 Chúng ta còn chưa đến đó.
 
1:08:52 Vậy mọi buổi nói chuyện,
thảo luận và hỏi đáp này
  
1:08:56 có rất ít ý nghĩa trừ khi
bạn học nghệ thuật nghe,
  
1:09:05  
 
1:09:15 nghe chính mình mà không
run sợ, không méo mó,
  
1:09:16 không đáp ứng sai lầm,
chỉ nghe chính bạn.
  
1:09:21 Và cả nghệ thuật nhìn,
quan sát chính bạn.
  
1:09:31 Bạn không thể quan sát
mình với kinh nghiệm cũ.
  
1:09:37 Phải quan sát mình như
hiện là, chuyển động.
  
1:09:44 Rồi có nghệ thuật học hỏi
 
1:09:54 không phải là tích luỹ
kiến thức và thông tin.
  
1:09:57 Toàn thể việc sống
ấy rất phức tạp,
  
1:10:05 bạn phải quan sát
cả vận hành sự sống.
  
1:10:12 Có lẽ sẽ đi sâu
chết và hành động
  
1:10:19 và thiền định ngày mai.
 
1:10:22