Krishnamurti Subtitles

Vị của sợ hãi là gì?

Rishi Valley - 5 December 1985

Discussion with Students 1



1:04 K: Các bạn muốn
tôi nói về gì nào?
  
1:19 Bạn không cần phải giơ tay
- nói được rồi.
  
1:22 S: Tại sao ngài cao còn
chúng tôi ở dưới thấp?
  
1:30 S: Tại sao đa số chúng
tôi cảm thấy thế?
  
1:33 K: Cảm thấy cao, thấp à?
S: Vâng.
  
1:37 K: Lạy trời, tôi
không hề nghĩ thế!
  
1:42 Tại sao chúng ta ngồi đây
- có tiếng vang kìa (cười).
  
1:57 Tại sao chúng ta
- nó ngưng rồi - tại sao
  
2:02  
 
2:06 tại sao bạn cảm thấy
mình cao hơn người khác.
  
2:11 Phải thế không?
 
2:12 S: Đa số cảm thấy thế.
K: Đa số chúng ta cảm thấy thế.
  
2:16 Tại sao?
 
2:18 Tại sao bạn nghĩ vậy?
 
2:24 S: Có lẽ vì mọi
người nói về ngài.
  
2:28 K: Ồ, mọi người
nói về tôi. Tệ thật!
  
2:32 Để việc ấy sang bên,
tại sao bạn nghĩ như thế?
  
2:40 S: Tôi không biết.
K: Không biết.
  
2:42 S: Nó hiện ra trong trí.
S: Nó hiện ra trong trí chúng tôi.
  
2:46 K: Đừng nói hai người cùng lúc.
 
2:50 Bạn nói gì nào?
 
2:54 Đừng ngại.
 
2:59 S: Nó hiện ra trong trí chúng tôi.
 
3:03 K: Chỉ hiện ra trong trí.
 
3:07 Phải không?
 
3:11 Tôi đã đi khắp thế
giới, còn bạn thì chưa.
  
3:14 Tôi đã đi
 
3:16 trước chiến tranh, thế
chiến thứ hai, khắp châu Âu
  
3:19  
 
3:24 Úc, Tân tây lan, Fiji, Nam Mỹ
- phải không?
  
3:29 khắp châu Mỹ, châu Âu, v.v..
 
3:33 vậy có gì khác nào?
 
3:36 S: Không.
K: Không.
  
3:38 Vậy điều gì làm bạn
khác với người khác?
  
3:44 S: Có lẽ chúng ta tạo ra
ý niệm về người khác.
  
3:50 Chúng ta tạo ra
vài loại ý kiến.
  
3:53 K: Tại sao bạn có ý
kiến về người khác?
  
4:00 Nói xem tại sao bạn có ý
kiến khác với người khác.
  
4:09 Ý kiến là gì?
 
4:15 Các cậu lanh lợi lắm, đến đây!
 
4:17 Hai kẻ ngồi giữa nhóm vĩ đại!
 
4:25 Ý kiến là gì?
 
4:28 Tại sao chúng ta có ý kiến
 
4:31 về tôi, ý kiến về
nhau, về người lớn?
  
4:35 Sao bạn có ý kiến,
bạn hiểu ý kiến là gì?
  
4:41 S: Hình ảnh, ý niệm.
 
4:45 K: Hình ảnh, hay ý
niệm về người khác.
  
4:51 Sao bạn có chúng
nào? Bạn đâu biết tôi.
  
4:54 Phải không?
 
4:56 Đúng không?
 
4:57 S: (Không nghe được)
K: Không, không, đợi chút.
  
4:59 Bạn không biết tôi,
phải không? Không.
  
5:03 Thỉnh thoảng tôi mới đến đây
 
5:06 và biết bao om
sòm về việc này.
  
5:10 Phải không? Nhưng bạn
thực sự không biết tôi.
  
5:13 Tại sao bạn có ý kiến về tôi?
 
5:15 Tôi có thể là lão mũi khoằm
 
5:19 phải không? - có
thể là lang băm, - hay
  
5:25 tên lừa bịp, gì gì bạn
thích, nhưng bạn không biết tôi.
  
5:29 Phải không?
 
5:31 Đúng không?
 
5:32 Vậy tại sao bạn
có ý kiến về tôi?
  
5:38 Ý kiến là, một gợi ý trước.
 
5:44 Cũng nghĩa là ý niệm
tưởng tượng trước về anh ta.
  
5:48 Bạn có hình ảnh về anh ta.
 
5:53 Phải không?
 
5:59 Theo hình ảnh ấy bạn
diễn dịch lời anh ta
  
6:03 anh ta có vẻ gì, và v.v..
 
6:06 Phải không?
 
6:07 Vậy tại sao bạn lại thế?
 
6:13 Tôi hỏi tất cả, tại
sao các bạn có ý kiến?
  
6:21 S: Tò mò. Vì tò mò.
 
6:25 K: Tại sao bạn tò mò về tôi?
 
6:29 Tôi sẽ kể mọi điều
bạn muốn biết về tôi
  
6:33 mọi việc bạn
muốn biết về tôi.
  
6:36 Phải không?
 
6:39 Vậy tại sao bạn tò mò về tôi?
 
6:45 Tôi chải tóc thế nào?
 
6:48 Tôi đánh răng ra sao?
tôi ngủ bao lâu?
  
6:56 Phải không?
 
6:57 Bạn muốn biết mọi điều đó à?
 
7:02 Không, không phải.
 
7:05 Thành thật là không. Đúng không?
 
7:09 Vậy bạn muốn
biết gì ở tôi nào?
  
7:14 Bạn không biết.
 
7:16 Vậy tại sao bạn
có ý kiến về tôi?
  
7:20 Tại sao bạn có ý kiến về nhau?
 
7:26 Nghĩa là tôi có
ý kiến về bạn
  
7:30 và ý kiến ấy
ngăn cản tôi nhìn bạn.
  
7:35 Ý kiến xen giữa tôi và bạn.
 
7:39 Phải không? Vậy
tại sao bạn có nó?
  
7:45 S: Vậy làm sao ngài
nhìn người khác?
  
7:47 K: Làm sao bạn nhìn
người khác. Nhìn tôi xem.
  
7:49 Tôi nhìn bạn, tại
sao phải cần ý kiến?
  
7:52 Tôi nhìn bạn.
 
7:55 Bạn có mái tóc cao đến đây.
 
7:58 Tôi thì chải đầu (Cười).
 
8:01 Có lẻ bạn đã xem ảnh tôi.
Nhưng gì nào?
  
8:06 Tại sao bạn có ý kiến?
 
8:09 Tiếp tục, suy nghĩ đi.
 
8:18 Thực sự bạn đang suy
nghĩ hay chỉ im lặng?
  
8:30 Có thể nào bạn nhìn
ai đó, lắng nghe ai đó
  
8:36 mà không có ý kiến gì
 
8:40 để có thể nghe
lời anh ta? Phải không?
  
8:43 Bạn hiểu lời anh ta
 
8:48 bạn bắt đầu nắm
được ý nghĩa, ý tứ
  
8:54 những gì người khác đang nói.
 
8:57 Đúng không?
 
8:58 Nhưng nếu có ý kiến
bạn không thể nghe.
  
9:02 Phải không?
 
9:05 Vậy bạn có lắng
nghe lời tôi không?
  
9:09 Nghe thực sự, với đôi tai
 
9:16 và lắng nghe điều
anh ta phải nói
  
9:20 không chút diễn dịch
lời anh ta nói với bạn.
  
9:26 Nghĩa là thực sự
lắng nghe ai đó.
  
9:31 Phải không?
 
9:33 Thực sự lắng nghe.
 
9:36 Bạn có lắng nghe
thầy giáo không?
  
9:40 S: Có ạ.
 
9:41 K: Đừng nói dối.
 
9:46 Đừng giả vờ.
 
9:49 Bạn có lắng nghe thầy giáo không?
S: Không phải luôn luôn.
  
9:52 K: Không phải luôn luôn. Tốt!
 
9:56 Khi nào bạn lắng nghe họ?
 
9:59 Đừng nhìn họ.
 
10:02 Khi nào bạn lắng nghe họ?
 
10:06 S: (Không nghe được)
 
10:09 K: Bốn bạn cùng nói,
để người khác nói chứ.
  
10:13 Khi nào bạn lắng
nghe thầy cô giáo nào?
  
10:19 S: Khi thích hợp.
 
10:21 K: Khi thích hợp. Hoàn toàn đúng!
 
10:27 Khi thoải mái với bạn
 
10:30 khi dễ chịu với
bạn, khi thích hợp
  
10:34 bạn lắng nghe
anh ta. Phải không?
  
10:37 Đó không phải lắng
nghe, đúng không?
  
10:42 Bạn biết lắng nghe
là gì mà, biết không?
  
10:45 Nghĩa là: bạn nghe âm thanh
 
10:50 và nó được
truyền vào trí não
  
10:53 rồi trí não diễn dịch
 
10:55 thành ngôn ngữ bạn
quen dùng và nói ra
  
10:58 đó là lời anh
ta đang nói với tôi.
  
11:01 Phải không? Đúng không?
 
11:05 Vậy bạn có lắng nghe ai đó chứ?
 
11:10 Chú ý chứ không phải tình cờ.
 
11:13 Bạn biết mà.
 
11:15 Nhưng bạn có thực sự
lắng nghe ai đó không?
  
11:19 Nghe cha mẹ
 
11:23 nghe chú bác, cậu mợ,
cô dì, hay thầy cô giáo
  
11:25  
 
11:28 bạn bè, bạn có thực
sự lắng nghe ai chứ?
  
11:31 S: Chúng tôi lắng nghe ngài.
K: Bạn lắng nghe tôi - tại sao?
  
11:34  
 
11:38 Bạn có thực sự
lắng nghe tôi không?
  
11:42 Hay giả vờ bảo,'Vâng,
chúng ta vào đề đi'.
  
11:50 Bạn lắng nghe thực chứ?
 
11:53 Bạn có lắng nghe chim chóc không?
 
11:59 S: Khi không lãng tâm
chúng tôi lắng nghe.
  
12:04 K: Bạn làm thế khi nào?
 
12:07 Lãng tâm ấy.
S: Không.
  
12:08 Nếu không lãng tâm ta lắng
nghe điều gì mình thích nghe.
  
12:09  
 
12:12 K: Vậy tại sao bạn
dùng từ 'lãngtâm'?
  
12:18 Nói xem, các bạn lớn
ngồi im lặng đàng kia
  
12:21 tại sao các bạn
dùng từ 'lãng tâm'?
  
12:25 Bạn biết từ ấy
nghĩa gì chứ?
  
12:30 S: Điều gì xen vào
đường đi của cái khác.
  
12:34 K: Anh bạn, tôi hỏi nhé,
bạn hiểu lãng tâm là gì?
  
12:40 Bị lôi kéo - phải
không? - và bị lãng tâm.
  
12:46 Điều gì lôi kéo bạn?
 
12:54 Bạn đang lắng nghe
tôi chứ? Vui không?
  
13:01 Bạn có bị ép phải
lắng nghe tôi không?
  
13:05 Không ai yêu cầu bạn đến
đây nghe tôi chứ, có không?
  
13:09 Bạn chắc chứ? Đừng nhìn họ.
 
13:17 Bạn thấy người lớn
không nói gì cả
  
13:23 bởi vì họ lớn cả rồi.
 
13:29 Và các bạn cũng thế
khi các bạn lớn lên
  
13:32 các bạn cũng sẽ ít nói.
 
13:35 Nhưng các bạn không
ít nói với nhau
  
13:40 mà là ít nói
với tôi. Phải không?
  
13:44 Đúng không? Tại sao?
 
13:51 Bạn tò mò điều
tôi muốn nói à?
  
13:57 Bạn muốn tôi kể
nơi tôi đã đi chứ?
  
14:05 Có muốn tôi nói
đã gặp ai không?
  
14:11 S: Không ạ.
 
14:13 K: Không. Bạn không
thích, phải không?
  
14:18 Ba chú chim kia cứ
nói huyên thuyên.
  
14:21 Tôi vui là bạn đang nói.
 
14:24 Nhưng người khác
giữ im lặng. Tại sao?
  
14:30 Tôi đã gặp Thủ tướng,
đã gặp phó Tổng thống.
  
14:37 Rồi cùng ăn
trưa và ăn tối
  
14:41 và chúng tôi tán gẫu
- bạn biết 'tán gẫu' là gì chứ?
  
14:44 Nói chuyện.
 
14:50 Và chúng tôi gặp
vài người khác.
  
14:56 Chính trị gia là gì?
 
15:00 S: Một người vận
động giành cử tri
  
15:07 và trông nom đất
nước ở vị thế cao.
  
15:19  
 
15:22 S: Người lãnh đạo đất nước.
K: Lãnh đạo đất nước.
  
15:29 Họ lãnh đạo đất nước sao?
 
15:33 S: Không ạ.
 
15:35 K: Vậy tại sao bạn dùng
từ 'lãnh đạo đất nước'?
  
15:41 S: Người giúp đất nước.
 
15:45 K: Bạn hiểu từ 'đất nước' thế nào?
S: Nơi chúng ta sống.
  
15:48  
 
15:51 K: Ý bạn 'đất nước' là gì?
Đất nước nào?
  
15:54  
 
15:57 S: Nước nào đó.
K: Nước nào đó.
  
16:00 Vậy chính trị gia
lãnh đạo đất nước sao?
  
16:05 S: Họ cố gắng giúp.
 
16:07 K: Cố gắng giúp gì? Nghèo khổ ư?
 
16:11 S: Cố gắng giúp
giải quyết vấn đề.
  
16:14 K: Vấn đề gì?
S: Nhiều vấn đề.
  
16:17 K: Nói xem vấn đề là gì?
 
16:20 S: Thưa, giải quyết lời
kêu ca của mọi người.
  
16:26 K: Kêu ca của người khác.
Đúng không?
  
16:29 Bạn có kêu ca không?
 
16:33 Về ai nào?
 
16:39 Tôi mong vài bạn sẽ nói.
 
16:43 Bạn thích điều gì?
 
16:58 Bạn muốn nói với tôi hay tôi
tiếp tục nói với chính mình?
  
17:07 S: Thưa, tôi muốn hỏi
ngài về sợ hãi.
  
17:13 K: Sợ hãi.
 
17:19 Đó là chủ đề rất
lớn, phải không?
  
17:25 Bạn sợ điều gì à?
 
17:28 Hãy thành thật.
S: Đôi lúc thôi.
  
17:31 K: Đôi lúc thôi.
Bạn hiểu sợ hãi là gì?
  
17:36 Suy nghĩ cẩn thận xem
 
17:38 lắng nghe kỹ ý
nghĩa của từ 'sợ hãi'.
  
17:47 Bạn có sợ cha mẹ không?
 
17:52 Đôi lúc.
 
17:54 S: Đôi lúc khi họ nổi giận.
K: Vâng, đôi lúc.
  
17:57 Bạn có cảm giác gì
 
18:02 khi bạn sợ hãi,
khi bạn có nổi sợ?
  
18:05 Cảm giác là gì?
 
18:10 Tiếp tục chứ.
 
18:13 Suy nghĩ kỹ xem,
đừng nói gì hết.
  
18:17 Khi bạn sợ hãi
cảm giác đó là gì?
  
18:23 Mùi vị nó ra sao?
 
18:25 Bạn đã ăn chuối
 
18:30 bạn đã nếm vài loại thức ăn
- mùi vị sợ hãi ra sao?
  
18:33  
 
18:37 Đặc biệt là người
lớn, học sinh lớn.
  
18:42 Họ rất sợ
 
18:44 bởi vì họ phải thi cử
 
18:47 và cha mẹ bảo
họ phải làm gì.
  
18:50 Phải không?
 
18:52 Đúng không?
 
18:54 Bạn cũng sẽ được
bảo phải làm gì:
  
18:58 thi cử, nghề nghiệp
- bạn biết cả.
  
19:02 Vậy cảm giác sợ hãi là gì?
 
19:08 S: Cảm thấy muốn thối lui
 
19:10 vào điều gì để
tránh cái đang sợ.
  
19:20 K: Phải, bạn thấy rắn hổ
 
19:24 có vài con ở đây, tôi
tin thế, tôi chưa thấy
  
19:28 những con dài
và có nọc độc
  
19:32 bạn sợ - phải không?
- và bạn lùi lại.
  
19:37 Cảm giác đó là gì?
 
19:41 S: Đau đớn mình sẽ bị.
 
19:51 K: Đau đớn - phải, giữ từ ấy
 
19:56  
 
19:57 đau đớn có thể
có nếu rắn hổ cắn.
  
20:03 Cảm giác ấy giống cái gì nào?
 
20:07 Bạn chưa bị cắn nhưng
 
20:10 tưởng tượng điều có thể xảy ra
- phải không?
  
20:17 hay nghĩ đến điều có
thể xảy ra, và bạn sợ.
  
20:20  
 
20:22 Tôi xin hỏi bạn nhé
 
20:27 cảm giác đó là gì?
 
20:35 Có thể các bạn lớn sẽ tham gia.
 
20:40 Cảm giác sợ hãi là gì?
 
20:46 Suy nghĩ xem, tiếp
tục chứ, đừng ngủ
  
20:50 sáng sớm mà.
 
20:53 S: Thưa, có lẽ trí
óc có vấn đề.
  
20:57 K: Trí óc có vấn
đề. Ý bạn là sao?
  
21:03 S: Thưa, không biết phải làm gì.
 
21:06 K: Bạn không biết việc đang làm.
 
21:09 Phải không?
 
21:11 Bạn thấy rắn hổ trên
đường, dọc đường
  
21:16 và bạn biết nó có nọc độc
- phải không?
  
21:20 và bạn bỏ chạy, hay la lên.
 
21:26 Tôi hỏi cảm giác đàng
sau việc đó là gì?
  
21:32 S: Thưa, ta cảm
thấy hơi bất an.
  
21:42 K: Bạn cảm thấy
bất an, bạn thấy lo.
  
21:46 Phải không?
 
21:50 Bạn sợ hãi.
 
21:54 Cảm giác đang sợ ấy là gì?
 
21:57 S: Cảm thấy bất an.
K: Bất an.
  
21:59 Bạn hiểu từ 'bất an' là gì?
 
22:03 Tiếp tục. Tìm hiểu từng bước.
 
22:07 S: Không có bảo vệ.
K: Không bảo vệ.
  
22:11  
 
22:13 Bạn chưa bị rắn hổ cắn.
 
22:17 Phải không?
 
22:18 Bạn tưởng tượng
ra mọi điều này.
  
22:22 Đúng không?
 
22:24 Bạn hiểu lời tôi chứ?
 
22:25 Bạn tưởng tượng bạn
có thể bị tổn thương
  
22:30 có thể nằm liệt
giường, hay chết.
  
22:33 Bạn sợ hãi.
 
22:35 Tôi đang hỏi bạn.
 
22:37 Bạn không trả lời, bạn
có phiền lòng không.
  
22:42 Cảm giác ấy là gì?
 
22:46 Đàng sau từ ngữ ấy là gì?
 
22:56 S: Ngài cảm thấy như là
 
23:01 bắp thịt mình
căng cứng và có
  
23:05 Tôi không biết nói thế nào.
K: Bạn kể đi.
  
23:10 S: Có vẻ tim như ngừng đập
 
23:14 và đôi khi, những người như tôi,
tim bắt đầu đập nhanh hơn
  
23:19 K: Tôi không hiểu.
 
23:21 S: Anh ấy nói tim đập nhanh hơn.
 
23:24 K: Tôi muốn bạn nói ra điều đó.
Tim đập nhanh hơn.
  
23:27  
 
23:30 S: Anh ấy nói, bắp thịt căng cứng.
K: Bắp thịt căng cứng.
  
23:33 Thế à, lên đây, anh bạn.
 
23:38 Bạn không ngại ngồi gần tôi chứ?
S: Không ạ.
  
23:40 K: Ngại không?
S: Không ạ.
  
23:42 K: Vậy ngồi gần tôi.
 
23:48 Hai chú khỉ!
 
23:55 Tim đập nhanh hơn.
 
23:58 Bắp thịt co lại. Phải không?
 
24:03 Và gì nữa nào?
 
24:07 Tiếp tục, kể đi.
 
24:10 Bạn muốn thảo luận về sợ hãi.
 
24:13 Tôi đang làm đây.
 
24:15 Phải không?
 
24:17 S: Mình muốn đập nó
bằng cục đá hay gì đó.
  
24:22 S: Mình muốn khử nó đi.
 
24:30 K: Tôi không
 
24:34 S: Bạn muốn thoát khỏi nó.
K: Bạn muốn giết nó.
  
24:40 Vậy đó, bắp thịt căng cứng.
 
24:54 S: Cảm thấy như tiếng chuông
leng keng trong bụng. (Cười)
  
25:09 K: Tiếng chuông bên trong bạn.
Thế nghĩa là sao?
  
25:20 S: Chỉ là cảm giác thế thôi.
 
25:22 K: Bạn có từng sợ
hãi thực sự chưa?
  
25:26 S: Có ạ.
 
25:29 K: Nghi quá.
 
25:33 S: Lúc ấy muốn
làm gì đó, chạy đi
  
25:35 nhưng không thể.
K: Phải rồi.
  
25:39 Nhưng tôi muốn hỏi việc
khác kia, bạn chưa nói.
  
25:43 S: Bắt đầu toát mồ hôi
 
25:46 K: Anh ta nói, bắp thịt co
lại, bạn biết đó, co rút
  
25:55 và trí óc tê
liệt trong vài giây
  
26:02 không nghĩ được, nó sợ.
 
26:04 Phải không?
 
26:09 S: Nghĩ về hình ảnh cũ.
 
26:18 K: Nghĩ về hình ảnh cũ.
 
26:21 Lúc đó bạn sợ hãi, khi
bạn thấy rắn hổ, phải không?
  
26:27 Hay một giây sau, 'lạy
trời, nguy hiểm quá'
  
26:33 bạn chạy trốn, hay
bạn ném đá vào nó
  
26:39 từ đàng xa, và v.v..
 
26:44 Nhưng bạn không nói
 
26:49 phiền không, tôi lặp lại,
cảm giác đàng sau đó là gì?
  
26:54 Bạn biết cảm giác
khi bị tổn thương
  
26:57 bạn biết cảm giác
khi bị bỏng ngón tay.
  
27:01 Phải không?
 
27:03 Bạn biết cảm giác
khi ai đó đánh mình.
  
27:06 Mong không ai làm thế,
nhưng ai đó đánh bạn.
  
27:09 Phải không? Bạn
biết cảm giác ấy.
  
27:12 Vậy cảm giác sợ hãi là gì?
 
27:15 Đừng nói. Suy nghĩ kỹ xem.
 
27:18 Cảm giác.
 
27:21 Cảm giác khi ai đó sỉ nhục
bạn, bạn biết đó là gì mà.
  
27:25 Ai đó nịnh hót bạn,
bạnPhải không?
  
27:28 Vậy bạn biết cảm
giác mọi thứ đó.
  
27:31 Nhưng tôi hỏi bạn
cảm giác là gì
  
27:35 cảm giác đàng sau sợ hãi?
 
27:41 S: Cảm thấy sợ hãi.
 
27:45 K: Phải, anh bạn, tôi
nói bạn cảm thấy sợ.
  
27:48 Nhưng cảm giác
đàng sau đó là gì?
  
27:53 S: Tôi nghĩ đó là cảm
giác hoàn toàn rối loạn.
  
28:04 K: Cảm giác rối loạn.
 
28:06 Từ 'rối loạn' nghĩa là sao?
 
28:10 Bạn thấy không suy nghĩ được.
 
28:16 S: Không biết phải làm gì.
 
28:20 K: Không biết phải
làm gì. Đúng thế.
  
28:24 Tiếp tục, nói tiếp xem nào.
 
28:35 S: Không biết mình làm điều
gì đó là đúng hay sai.
  
28:38  
 
28:39 Không có kinh nghiệm gì hết.
K: Phải.
  
28:44 Bắp thịt co lại - phải không?
 
28:48 trí óc bạn bị rối
loạn, có cảm giác cô lập
  
28:54 bạn hiểu hết mà?
S: Vâng.
  
28:57 K: Cảm giác hoàn toàn
cô lập với mọi người.
  
29:02 Bạn đối mặt rắn hổ,
đương đầu điều nguy hiểm
  
29:07 và cảm thấybạn co rúm.
 
29:14 Cảm giác
 
29:16 S: Bạn bị sững sờ trong lúc ấy.
 
29:29 K: Đúng thế. Sững sờ.
 
29:40 Khi sợ hãi, bạn thấy sững sờ.
 
29:46 Thần kinh co rúm. Phải không?
 
29:49 Bạn cảm thấy bị cô
lập, v.v.. và v.v..
  
29:53 Nào, đợi chút.
 
29:57 Cảm thấy thế, rồi bạn làm gì?
 
30:04 Cô ấy đặt câu hỏi, cô ta nói
 
30:07 'Hãy nói về sợ'
 
30:11 sợ thi đậu hay
thi rớt. Phải không?
  
30:16 Sợ thi rớt, sợ cha mẹ
 
30:20 sơ thầy giáo, sợ rắn
- sợ hãi.
  
30:25 Phải không?
 
30:27 Bạn có hàng tá sợ hãi.
 
30:29 Phải không?
 
30:30 Hàng tá sợ.
 
30:32 Đồng ý chứ?
 
30:34 Phải không?
 
30:37 Điều gì gây ra sợ?
 
30:40 Nguyên nhân nào?
 
30:43 Khi tôi dùng từ 'nguyên
nhân' bạn hiểu chứ?
  
30:50 Bạn hiểu từ 'nguyên
nhân' khi tôi dùng không?
  
30:52 S: Hiểu ạ.
 
30:54 Động cơ là gì.
K: Động cơ là gì?
  
30:57 Khởi đầu sợ hãi là gì.
 
31:01 Điều gì khởi đầu sợ hãi?
 
31:03 Nguyên nhân gì, nguồn gốc nào
 
31:06 nền tảng sợ hãi là gì?
 
31:09 Tôi dùng vài từ:
 
31:12 'nguyên nhân',
'động cơ', 'gốc rễ'.
  
31:17 Phải không?
 
31:20 S: Giả sử khi nghĩ điều
này có thể xảy ra.
  
31:23 Ngài nói giả sử tôi thi rớt,
cha mẹ tôi sẽ nói gì đây?
  
31:27 Nghĩ điều này có thể
xảy ra nên cảm thấy sợ.
  
31:33  
 
31:38 K: Đúng.
 
31:43 Nghĩa là, điều người
khác nghĩ về bạn
  
31:50 nếu bạn thi rớt.
 
31:52 Mong các bạn rớt cả!
 
31:58 S: Nếu nghĩ về tương
lai ta sẽ sợ hãi.
  
32:05 K: Ồ, một, hai, ba người
nói cùng một lúc.
  
32:16 S: Nghĩ về tương lai và rồi
 
32:24 K: Khoan, khoan, khoan đã
- dừng ở đó.
  
32:28 Bạn hiểu tương lai là gì?
 
32:32 S: Điều gì đó sẽ xảy ra.
 
32:34 K: Điều có thể
xảy ra. Phải không?
  
32:38 Nếu như tôi thi rớt, và
tôi mong tất cả sẽ
  
32:46 và bạn nghĩ về tương lai
 
32:51 cha mẹ sẽ nói gì, thầy
giáo sẽ nói gì. Phải không?
  
32:56 Ý bạn tương lai là gì?
 
33:01 S: Điều có thể xảy ra.
 
33:03 Có thể bị ai đánh,
có thể bị xuống lớp.
  
33:04 K: Tương lai. Hiểu rồi anh bạn.
 
33:07 Ý bạn từ 'tương lai' là gì?
 
33:11 S: Điều sẽ xảy ra trong
quá khứ sao? (Cười)
  
33:21 K: Quá khứ qua rồi!
 
33:26 Tôi hỏi bạn tương lai là gì?
 
33:29 Ý bạn từ ấy nghĩa gì?
 
33:31 Lắng nghe đi
- quan trọng cho bạn lắm.
  
33:35 Bạn hiểu từ tương lai là sao?
 
33:38 S: Điều có thể xảy ra.
 
33:41 K: Điều có thể xảy ra.
 
33:42 Nghĩa là, bạn có thể - ồ
không - tôi có thể bị bệnh
  
33:49 có thể bị giết,
có thể bị thương.
  
33:53 Mọi cái đó là
tương lai, phải không?
  
33:56 'Tôi có thể là'. Phải không?
 
33:59 S: Khi lo sợ ta nghĩ
nó có thể sẽ xảy ra.
  
34:05 K: Phải.
 
34:06 Nào, đợi chút, tôi hỏi
bạn, tương lai là gì.
  
34:10 Ngày mai là tương lai. Phải không?
 
34:14 Đúng không?
S: Vâng.
  
34:16 K: Hai giây tới là
tương lai. Hai giây tới.
  
34:21 Một giờ tới.
 
34:23 Phải không?
 
34:24 Vậy tôi hỏi bạn
tương lai là gì nào?
  
34:31 Cẩn thận. Suy nghĩ kỹ đi.
 
34:33 Đừng chỉ nói về
điều sẽ đến trong
  
34:37 Tương lai.
 
34:39 S: Tương lai là khi không
biết điều gì sẽ xảy ra.
  
34:42 K: Chính thế. Tương lai là thế.
 
34:46 Điều có thể xảy
ra, hoặc không xảy ra.
  
34:49 Tôi mong điều sẽ xảy ra hay không
xảy ra - đều là tương lai.
  
34:55 Đúng không?
 
34:58 Bạn có thể cao lên, tôi có thể
thấp hơn - có thể, có thể.
  
35:04 Vậy từ 'có thể' ám chỉ
tương lai, một khả năng.
  
35:10 Phải không? Có thể xảy ra.
 
35:12 Mái nhà có thể rơi xuống.
 
35:15 Tôi có thể bị bệnh.
 
35:18 Mọi điều có thể - tương lai.
 
35:21 Phải không?
 
35:23 Đồng ý chứ?
S: Vâng ạ.
  
35:27 K: Tương lai là gì?
 
35:31 Là ngày mai.
 
35:33 Hôm nay, hiện giờ là 10 giờ 5
 
35:39 và năm phút nữa là mười giờ mười
- tương lai.
  
35:45 Suy nghĩ đi.
 
35:48 Rất quan trọng cho bạn.
Tương lai là gì nào.
  
35:51 S: Điều sẽ xảy ra ngày mai.
 
35:53 K: Ồ, chúng ta đã nói rồi.
 
35:56 Đã nói tương lai là điều
có thể/không thể xảy ra.
  
36:02 Tương lai là ngày mai. Phải không?
 
36:07 Tương lai là hai giây nữa.
 
36:10 Đúng không?
 
36:12 Vậy tương lai là gì nào?
 
36:16 Quá rắc rối với bạn.
 
36:19 S: Tương lai là điều không biết.
 
36:25 K: Là điều không biết ư?
 
36:32 S: Đôi lúc có thể được biết.
 
36:36 Nếu ta biết điều
có thể xảy ra
  
36:39 nếu biết mình sẽ vào
trường cao đẳng hay gì gì
  
36:45 ta biết điều gì sẽ xảy ra.
 
36:48 K: Nếu bạn thi đậu.
 
36:53 Phải không?
 
36:54 S: Khi ai đó nói với
ngài điều sẽ xảy ra
  
36:57 ngài sẽ biết tương lai.
K: Đúng, anh bạn.
  
37:00 Qua hết mọi cái này rồi
 
37:03 khi nói cái có thể
xảy ra nó luôn ở tương lai.
  
37:08 Phải không?
 
37:12 Hay không xảy ra
- đó là tương lai.
  
37:15 Quá khó với bạn.
 
37:18 Vậy sợ hãi nghĩa là
 
37:23 hiện đang sợ,
hay trong tương lai.
  
37:28 Phải không?
 
37:30 Đúng không?
 
37:33 Bạn đang sợ chứ?
 
37:37 S: Giờ thì không.
 
37:38 K: Tại sao?
 
37:40 S: Bởi vì không có gì để sợ.
 
37:42 K: Không có gì để sợ. Đúng không?
 
37:45 Nhưng khi bạn vào lớp
 
37:50 Ở đây không ai bảo bạn điều
nên làm, không nên làm
  
37:55 điều nên nghĩ, không nên nghĩ.
 
37:57 Không ai bảo gì hết.
 
37:59 Thế nên bạn không lo.
 
38:03 Hay bạn thực sự lắng
nghe để tìm hiểu.
  
38:09 Phải không?
 
38:10 Không, bạn quá trẻ, quá nhỏ.
 
38:18 Sợ hãi là một trong những điều
khó nhất để hiểu và để thoát
  
38:21 Phải không?
 
38:29 Mọi người vào cuộc chiến,
giết hại nhau vì sợ hãi.
  
38:35 Bạn hiểu không?
 
38:36 Tôi có thể mất đất nước
 
38:39 tôi có thể mất của cải
 
38:43 tôi có thể không thuộc nhóm này
- hiểu không?
  
38:49 Vậy chiến tranh, giết chóc
xảy ra đã hai triệu năm.
  
38:57 Bạn hiểu chứ?
 
39:00 Đã hai triệu năm con
người giết hại lẫn nhau.
  
39:06 S: Tại sao?
 
39:07 K: Vì anh ta và tôi
thuộc về một bộ lạc.
  
39:11 Bạn và anh kia thuộc
về bộ lạc khác.
  
39:15 Phải không?
 
39:16 Chúng ta muốn giành
đất đai lẫn nhau
  
39:19 hoặc muốn cướp của cải lẫn nhau
- theo kịp không?
  
39:24 loại đánh nhau,
giết chóc, đả thương
  
39:29 tổn hại nhau ấy
xảy ra đã hai triệu năm.
  
39:33 S: Thưa, chúng ta chia rẽ.
 
39:40 K: Chia rẽ.
 
39:42 Ấn độ và Pakistan.
 
39:48 Đó là chia rẽ, phải không?
 
39:51 Vậy là chúng ta muốn giết nhau.
 
39:53 S: Nhưng tại sao?
 
39:56 K: Tại sao?
 
39:58 Rất đơn giản.
 
40:02 Tôi là người Pakistan
và anh ta Hindu.
  
40:08 Tôi muốn anh ta theo Hồi giáo.
 
40:14 Phải không?
 
40:17 Hay nghĩ rằng đất nước
tôi to hơn, tôn quý hơn
  
40:18 hay gì đó hơn đất nước anh ta.
 
40:24 S: Họ đạt được gì trong đó?
 
40:26 Họ được gì khi làm người khác
thành Hồi giáo hay gì gì đó
  
40:30 K: Đúng thế. Chúng
ta được gì nào?
  
40:35 Bạn trả lời tôi đi.
 
40:37 Họ là những kẻ
ngốc. Phải không?
  
40:41 Không, nghe kỹ nhé.
 
40:44 Việc này xảy ra ở Anh
 
40:45 xảy ra ở Đức, Mỹ, Nga.
 
40:49 Xảy ra khắp mọi nơi.
 
40:52 Quốc gia này là đất nước nghèo.
 
40:55 Phải không?
 
40:56 Bạn xuống làng sẽ thấy
nghèo đói khủng khiếp
  
41:01 nhưng họ vẫn xây
dựng vũ trang hùng hậu.
  
41:05 Phải không?
 
41:06 Tại sao?
 
41:11 S: Thưa, vì họ muốn
K: Không, lắng nghe đi.
  
41:15 Hễ bạn còn là người Ấn
 
41:19 và cảm thấy mình là
người Ấn, bạn sẽ giết ai đó.
  
41:22 Phải không?
 
41:27 Hễ chủ nghĩa dân tộc, phân
biệt chủng tộc, bộ lạc
  
41:35 bao lâu còn hiện diện
thì bạn sẽ giết ai đó
  
41:39 hay ai đó sẽ đến giết bạn.
 
41:45 S: Thưa, nếu không có quốc gia
 
41:50 thì ta đồng hóa
mình với cái gì?
  
41:54 K: Nếu bạn không có quốc gia
 
41:57 làm sao có thể đồng
hóa mình với cái gì.
  
42:01 Phải không?
 
42:04 Tại sao bạn muốn đồng hóa
 
42:07 với Ấn độ, với Mỹ, với Nga
- tại sao?
  
42:11 S: Thưa, cảm thấy an toàn
khi là thành phần của nó.
  
42:13 K: Khoan đã. Bạn
cảm thấy an toàn.
  
42:17 Phải không?
 
42:20 S: Nhưng rồi lại sợ rằng
đất nước bị tiêu huỷ.
  
42:32 Nếu là thành phần của
nó, nếu là một người
  
42:34 và có thể nói rằng mình là
người Ấn hay gì đó tương tự
  
42:37 ta luôn có nổi sợ người
khác đến và tấn công
  
42:40 hay bảo rằng ta
phải là cái gì
  
42:43 hoặc người Hồi
hay gì đó tương tự.
  
42:47 K: Tôi không hiểu.
 
42:49 S: Chị ấy nói, ta cảm
thấy bất an nếu không có
  
42:57 quốc gia, hay nếu ta không thể
bảo mình là người Ấn hay Mỹ
  
43:03 Khi nói thế ta vẫn có
nổi sợ bị tấn công.
  
43:06 K: Phải.
 
43:07 Vậy bạn muốn giết
tôi như một người Hồi?
  
43:10 Phải à? Bạn đúng là tên ngốc.
 
43:16 Tại sao bạn muốn giết tôi?
 
43:20 Bởi vì tôi tin vào
thần thánh khác ư?
  
43:23 Nhưng tại sao bạn muốn giết tôi?
 
43:27 S: Thưa, để được tiếng tốt.
 
43:34 K: Được tiếng tốt
bằng cách giết tôi sao?
  
43:40 S: Sau đó hình như
được mạnh mẽ hơn.
  
43:48 K: Giết tôi bạn thấy
hạnh phúc hơn à?
  
43:51 S: Không, bởi vì rồi
cảm thấy mạnh mẽ hơn.
  
43:54 S: Cảm thấy an toàn
hơn vì rồi ta được
  
43:56 K: Các bạn đúng
là một đám khùng!
  
44:02 Tôi đã được mời, xin
nói về việc ấy
  
44:06 mong bạn không phiền
 
44:08 tôi được mời đến nói
chuyện ở Liên hiệp quốc.
  
44:11 Bạn biết là gì chứ?
S: Vâng.
  
44:14 K: Biết ư?
 
44:18 Chắc không?
S: Vâng ạ.
  
44:22 K: Bạn chắc mình đang ngồi đây chứ?
S: Vâng ạ.
  
44:29  
 
44:32 K: Tôi được mời nói
chuyện ở Liên hiệp quốc
  
44:39 và tôi nói 45 phút.
 
44:48 Người trưởng nhóm tổ chức
 
44:53 khi tôi nói xong,
anh ta đứng lên nói
  
44:56 'Đặc ân lớn lao,'
v.v.., 'được gặp ngài'
  
45:01 và v.v.., và nói,
'tôi làm việc ở đây
  
45:06 cho tổ chức này đã
40 năm, rất vất vả'.
  
45:11 Bạn hiểu lời tôi
 
45:14 40 năm anh ta làm việc vất
vả để tạo dựng, duy trì
  
45:20 giữ cho Liên hiệp quốc
hoạt động và anh ấy nói
  
45:26  
 
45:28 'Sau 40 năm tôi học
không giết người'
  
45:38 Bạn có hiểu lời tôi không?
 
45:41 Bạn lầm lì như Liên hiệp quốc ư?
 
45:46 Bạn hiểu lời tôi không?
 
45:50 Mất 40 năm để anh ta
học không giết người.
  
45:57 40 năm!
 
46:00 Bạn hiểu lời tôi chứ?
 
46:01 Bạn sẽ làm y vậy à?
 
46:03 S: Không ạ.
 
46:05 K: Không chắc.
 
46:06 S: Ít nhất hiện
giờ tôi không làm.
  
46:09 Ít nhất hiện giờ tôi không
nghĩ tôi sẽ giết người.
  
46:13 Nhưng khi lớn lên tôi không biết.
K: Đúng thế.
  
46:16 Bạn cũng ngốc y
vậy thôi, phải không?
  
46:19 S: Không thể nói gì.
K: Đúng thôi.
  
46:30 Quá khó để bạn hiểu
 
46:34 gốc rễ sợ hãi là gì.
 
46:37 Vô cùng khó khăn. Khi sợ hãi.
 
46:40 Bạn luôn kiềm chế hay chạy
trốn, loại nó đi hoặc khóc lóc.
  
46:46 Phải không?
 
46:48 Nhưng có lẽ có cách
đối đãi hoàn toàn khác.
  
46:55 Bạn muốn biết không?
 
46:59 Nhưng đòi hỏi suy
tư thật nhiều
  
47:02 tìm kiếm thật nhiều.
 
47:06 Bạn mất bao lâu
nghiên cứu toán học
  
47:09  
 
47:13 sinh vật hoặc
khoa học, mấy năm?
  
47:15 Nhiều năm, phải không?
 
47:18 Tiểu học, trung học, đại học.
 
47:23 Bạn mất 20 hay 25 năm
trãi qua hết mọi thứ đó.
  
47:28 Phải không?
 
47:30 Nhưng thậm chí bạn không
bỏ ra năm hay mười phút
  
47:34 để tìm xem có thể nào
bạn thoát khỏi sợ hãi.
  
47:41 Bạn mất cả 20 năm cho
vài môn học đáng tởm
  
47:48 nhưng thậm chí không dành 5
phút để hiểu bản chất sợ hãi
  
47:54 Đúng vậy đó. Phải không?
 
47:57 S: Vâng ạ.
 
47:59 K: Vậy nên bạn phải
học thật nhiều
  
48:02 bạn phải hiểu thật nhiều.
 
48:04 Gốc rễ sợ hãi là gì?
 
48:07 Tôi sẽ nói ngắn gọn thôi.
 
48:10 Sợ hãi dính với thời gian
- ngày mai, có thể xảy ra.
  
48:18 Phải không?
 
48:19 Vậy bạn phải tìm
xem thời gian là gì.
  
48:23 Quá khó với bạn.
 
48:25 Không chỉ là đồng hồ,
mà thời gian là gì.
  
48:31 Bạn gieo hạt giống,
cần thời gian để lớn.
  
48:37 Phải không?
 
48:38 Bạn có cháu bé, cần thời
gian để thành thiếu niên.
  
48:45 Người bệnh cần thời
gian để khoẻ mạnh.
  
48:51 Phải không?
 
48:52 Bạn học toán hay vật lý
 
48:56 hay học gì khác
 
48:57 và để có thể thi đậu môn
ấy cũng cần có thời gian.
  
49:04 Cần thời gian để bạn đi
từ đây đến Madanapalle
  
49:08 hay về nhà.
 
49:12 Bạn hiểu không?
 
49:18 Thời gian rất quan
trọng cho đời người.
  
49:22 Không chỉ đi từ đây đến
kia mà còn để lớn lên
  
49:25 lớn về vật lý
và lớn cả tâm trí.
  
49:32 Mọi thứ cần thời gian.
 
49:35 Và cần thời gian cho
 
49:39 người đầu tiên đến hiện giờ,
2 triệu năm, gọi là tiến hoá.
  
49:43  
 
49:45 Phải không?
 
49:47 Vậy cả đời bạn
nằm trong thời gian.
  
49:54 Bạn hiểu không?
 
49:56 Cả đời bạn kẹt trong thời gian.
 
49:59 Bạn đang sống, bạn có thể chết.
 
50:03 Năm dài đằng đẵng.
 
50:06 Phải không?
 
50:08 Vậy cả đời ta bị kẹt
 
50:14 bị dính với thời gian.
 
50:17 Bạn có thể thi đậu,
có thể thi rớt
  
50:21 Thời gian.
 
50:24 Vậy phải tìm xem
thời gian là gì.
  
50:28 Thật là khó.
 
50:31 S: Thời gian là liên
quan, phải không?
  
50:35 K: Tôi biết, tôi đã nói thế.
 
50:38 Tôi không định dùng
từ ấy vì 'liên quan'
  
50:41  
 
50:45 cũng có nghĩa khác,
'Anh ấy là bà con tôi'.
  
50:47 Nào, đợi chút.
 
50:50 Thời gian là liên quan,
nhưng ý bạn thời gian là gì?
  
50:58 Nào, các bạn lớn
đàng kia rồi sẽ đi thi
  
51:02 sẽ đi tìm
việc làm, lập gia đình.
  
51:04 Tất cả cần
thời gian. Phải không?
  
51:12 Vậy, con người kẹt mãi
trong thời gian ư?
  
51:18 Không, điều này quá khó.
 
51:22 Bạn nghĩ sao?
 
51:25 Bạn hiểu chứ?
S: Không hiểu lắm.
  
51:27 K: Bạn không hiểu lắm.
Nào, giờ bạn quá nhỏ.
  
51:32 Bạn sẽ lớn lên, cao lên, sẽ
 
51:36 thế là cần thời gian phải không?
 
51:39 Nếu bị bệnh cũng
cần thời gian để khỏi.
  
51:44 Thức dậy buổi sáng, chuẩn
bị, cũng cần thời gian
  
51:51 tắm rửa, mọi cái
- đều cần thời gian.
  
51:54 Cần thời gian để học
môn gì hay một kỹ năng
  
52:00 hay học gieo hạt giống
trong vườn và xem nó lớn lên.
  
52:05 Mọi thứ trong đời
sống đều cần thời gian.
  
52:09 Phải không?
S: Vâng ạ.
  
52:13 K: Và con người
nằm trong thời gian:
  
52:17 để đi từ đây đến kia.
 
52:21 Bạn sống ở đâu?
 
52:25 S: Bombay ạ.
K: Bombay.
  
52:27 Cần thời gian để bạn đi
từ Bombay đến Rishi Valley.
  
52:32 S: Vâng.
 
52:33 K: Hai đêm hoặc một
ngày hay đại loại thế.
  
52:36 Và cũng để thi cử
 
52:41 để có việc làm,
đều cần thời gian.
  
52:45 Vậy là bạn bị
buộc trong thời gian.
  
52:50 Rõ chứ?
S: Vâng.
  
52:52 K: Phải không? Rõ chứ? Rõ không?
 
52:56 Nghĩa là - sẽ không đào sâu nữa.
 
52:58 Quá phức tạp để bạn hiểu.
 
53:03 Bạn làm gì cũng nằm
trong thời gian, quá khứ
  
53:07  
 
53:11 bảo bạn đừng làm cái kia,
quá khứ bảo đừng làm cái nọ.
  
53:15 Nếu làm sẽ bị trừng
phạt hay sẽ đạt được.
  
53:18 Vậy quá khứ đang kiểm soát bạn.
 
53:22 Hiểu không?
S: Hiểu ạ.
  
53:23 K: Hãy hiểu thật
đơn giản trước đã.
  
53:26 Quá khứ kiểm soát
điều bạn đang làm.
  
53:33 Tôi không nên làm thế, bạn
đã có kinh nghiệm ấy
  
53:36  
 
53:41 và quá khứ bảo, đừng
làm nó nữa, bạn sẽ bị bệnh.
  
53:45 Quá khứ định dạng
suy nghĩ bạn
  
53:51 nghĩa là quá
khứ là thời gian.
  
53:56 Vậy thời gian định dạng
việc bạn đang làm
  
54:04 và tương lai tuỳ
thuộc việc bạn đang làm.
  
54:09 S: Vâng ạ.
 
54:10 K: Rõ chứ?
 
54:11 Suy nghĩ xem, anh
bạn. Nghĩ kỹ đi.
  
54:15 Quá khứ dạy bạn, bảo
bạn điều phải làm
  
54:20 và điều bạn đang làm
sẽ định dạng tương lai.
  
54:24 Phải không?
 
54:26 Vậy tương lai đang được
lắp đặt, chế tạo.
  
54:32 S: Ngay lúc này.
K: Ngay lúc này.
  
54:35 Hiểu không?
S: Hiểu ạ.
  
54:36 K: Chắc không?
 
54:39 Vậy là quá khứ
kiểm soát hiện tại
  
54:43 và hiện tại
định dạng tương lai.
  
54:48 Suy nghĩ thật kỹ xem.
 
54:50 Vậy tương lai đang được chế tạo.
 
54:56 Hiểu không?
S: Vâng.
  
54:58 K: Vậy tương lai đang
được hình thành.
  
55:04 Hiểu không?
S: Hiểu ạ.
  
55:05 K: Không biết bạn hiểu không.
S: Hiểu ạ.
  
55:08 K: Vậy điều bạn đang
làm rất quan trọng.
  
55:14 Không phải việc sẽ
làm ngày mai đâu.
  
55:18 Hiểu chứ?
 
55:19 Việc bạn đang làm
rất quan trọng
  
55:25 bởi vì nó sẽ
tạo nên tương lai bạn.
  
55:29 Hiểu không?
S: Hiểu ạ.
  
55:33 S: Thời gian giới hạn phải không?
K: Đừng bận tâm.
  
55:38 Đừng đặt câu hỏi trừu tượng
 
55:43 vì tôi có thể
trả lời trừu tượng
  
55:46 nhưng không có ý nghĩa.
 
55:48 Thời gian luôn giới hạn.
 
55:53 Vậy có chăng một cách
- điều này quá khó
  
55:57 có chăng cách
thoát khỏi thời gian?
  
56:06 S: Không ạ.
 
56:11 K: Tại sao bạn nói không?
 
56:16 S: Thưa, đang sống thì không có
cách, nhưng có lẽ sau khi chết.
  
56:22 K: Theo bạn hiểu chết là sao?
 
56:24 S: Không ạ.
K: Vậy đừng dùng từ ấy.
  
56:30 Bạn tự hỏi xem.
 
56:34 Đừng cố trả lời.
 
56:36 Hãy tự hỏi mình.
 
56:38 nghĩa là, trí óc
bạn trong đầu
  
56:45 được lắp ghép
hai triệu năm qua
  
56:52 bị qui định, khuôn đúc,
kinh nghiệm, kiến thức
  
56:57 mọi thứ ở đó.
 
57:01 Hiện giờ có thể
nào bạn làm đúng
  
57:07 để nó có thể
đúng đắn tiếp tục?
  
57:12 Bạn hiểu câu hỏi chứ?
S: Vâng ạ.
  
57:18 K: Điều này quá khó.
 
57:20 Phải không?
 
57:28 S: Thưa, ý nghĩa đúng của tập
trung và chú tâm là gì ạ?
  
57:42 K: Bạn thực sự muốn biết ư?
S: Vâng ạ.
  
57:44 K: Tại sao?
 
57:49 Suy nghĩ xem.
 
57:51 Có ai khác xui bạn
hỏi câu ấy không?
  
57:54 S: Có ạ.
K: À ra thế.
  
58:00 S: Ba tôi bảo là có
lần ngài giải thích
  
58:05 rằng chú tâm cần
thiết hơn tập trung.
  
58:11 K: Ba bạn nói à. Tại sao?
 
58:18 Bạn biết tập trung là gì không?
 
58:22 Nghe này: Tôi là thầy giáo
 
58:26 giáo viên của bạn
 
58:29 bạn đang nhìn ra cửa sổ,
thú vị hơn là nhìn
  
58:31 vào sách.
 
58:36 Phải không? Đúng không?
S: Vâng.
  
58:40 K: Tôi là thầy giáo và nói,
'Nào, nhìn vào sách đi'
  
58:47 và bạn không muốn
nhìn vào sách
  
58:50 mà thích nhìn
chú chim ngoài kia.
  
58:53 Phải không?
 
58:56 Nên thầy giáo nói, 'Nào, nếu
bạn muốn học, nhìn sách đi'.
  
59:04 Và anh ta phát chán nếu
bạn cứ mãi nhìn ra cửa sổ.
  
59:10 Nên anh ấy đến lay
bạn, hay véo tai bạn
  
59:13 hay kéo tóc hoặc đánh đòn.
 
59:17 Tôi mong ở đây không ai đánh bạn.
 
59:18 Không.
 
59:21 Vậy điều gì xảy ra?
 
59:23 Bạn muốn nhìn ra cửa
sổ nhưng ai đó bảo
  
59:28 'Nhìn vào sách đi'.
 
59:32 Vậy là bạn có
xung đột, phải không?
  
59:34 Bạn muốn nhìn ra ngoài kia
chứ không muốn nhìn sách.
  
59:37 Nên bạn có xung đột.
 
59:39 Phải không?
S: Vâng.
  
59:41 K: Vậy xung đột không cần
thiết đi cùng với tập trung.
  
59:49 Phải không?
 
59:52 Tôi muốn tập trung vào sách.
 
59:55 Tôi cố bắt mình hết
sức chú ý vào sách
  
1:00:02 hết sức tập trung,
nghĩa là tôi cố gắng
  
1:00:05  
 
1:00:09 không suy nghĩ gì
khác ngoài trang sách.
  
1:00:13 Trong tiến trình ấy có
sự chống đối mãnh liệt
  
1:00:18 xung đột, bởi vì tôi
muốn nhìn ra ngoài
  
1:00:19 nhưng tôi phải nhìn vào sách.
 
1:00:24 Bạn hiểu không?
 
1:00:26 Vậy là có xung đột mãnh
liệt, cố gắng lớn lao.
  
1:00:29  
 
1:00:32 Không đào sâu nữa.
 
1:00:34 Nhưng chú tâm thì
không có nổ lực.
  
1:00:38 Dù ai bảo bạn hỏi tôi
câu ấy, hãy kể lại thế.
  
1:00:46 Chú tâm không có nổ lực gì cả.
 
1:00:53 Bạn chú tâm.
 
1:01:00 Sáng nay chúng ta nói
chuyện một giờ rồi.
  
1:01:09 Bạn muốn tiếp tục chứ?
 
1:01:12 S: Vâng ạ.
 
1:01:13 K: Vâng à? Tại sao?
 
1:01:16 S: Thú vị.
K: Vui vẻ hơn!
  
1:01:23 Và có lớp học đang chờ bạn
 
1:01:27 và bạn không muốn vào
lớp mà lại thích giải trí
  
1:01:30  
 
1:01:33 Phải không?
 
1:01:39 Bạn có nhìn mấy
đóa hoa kia không?
  
1:01:44 S: Có ạ.
 
1:01:47 K: Bạn nhìn chúng
à? Nhìn chúng xem.
  
1:01:49 Dành thời gian và chịu
khó nhìn chúng một phút đi.
  
1:01:54 Nhìn xem.
 
1:02:01 Nhìn màu sắc trộn lẫn,
và vẻ đẹp của hoa
  
1:02:05 sự xếp đặt, ánh sáng.
 
1:02:11 Nó có ý nghĩa gì với bạn?
 
1:02:17 Đừng nói, 'Đẹp', hay
- nó có ý nghĩa gì với bạn?
  
1:02:24 Khi bạn nhìn cả
màu sắc phơi bày
  
1:02:32 và màu sắc phong phú ấy
 
1:02:37 xanh đối với đỏ,
màu xanh đậm hơn
  
1:02:42 và mọi thứ, nó có
nghĩa gì với bạn?
  
1:02:48 S: Thưa, nó có
nghĩa gì với ngài?
  
1:02:50 K: Chút nữa tôi sẽ nói.
 
1:02:52 Tôi hỏi bạn trước.
 
1:02:54 S: Thưa, ý là tại
sao chúng ta muốn
  
1:03:01 mấy ngôi nhà và
các vật máy móc kia
  
1:03:05 trong khi ta có mọi thứ
từ cuộc sống tự nhiên.
  
1:03:23 K: Quá dễ khi nhìn
vào vật máy móc.
  
1:03:28 Nhưng khi nhìn thiên nhiên,
mấy ngọn đồi và bóng râm
  
1:03:34 mấy hòn đá, hình dạng đá
 
1:03:38 cánh đồng, gieo hạt thế nào
ngay hàng, hay soài đang lớn
  
1:03:45 và chim chóc, và bươm
bướm và trái đất xanh
  
1:03:51 bóng râm, suối cạn khô v.v..
 
1:03:59 Nhìn xem.
 
1:04:03 Nhìn vẻ đẹp, sự hùng vĩ
 
1:04:07 bệ vệ của mấy tảng đá kia.
 
1:04:14 Nhưng bạn lại tập
trung vào sách.
  
1:04:20 Phải không?
 
1:04:23 Vào sách vở, thi cử
 
1:04:27 tìm việc làm, lập
gia đình và có nhà cửa.
  
1:04:33 Đó là mọi điều bạn
thích. Phải không?
  
1:04:38 Đúng không?
 
1:04:44 Nhưng vượt qua ngôi
nhà còn có chân trời.
  
1:04:52 Đúng không?
 
1:04:53 Qua ngôi nhà là mấy
quả đồi kỳ diệu kia
  
1:04:57 vẻ đẹp và hùng vĩ.
 
1:05:03 Buổi sáng hôm nay
thế là được chứ?
  
1:05:09 Phải không?
 
1:05:19 Bạn sẽ có một ngày vui vẻ?
 
1:05:22 S: Vâng ạ.
 
1:05:23 K: Chúc vui vẻ.
 
1:05:28 S: Cảm ơn ạ.
K: Thong thả nhé. Phải không?
  
1:05:35 Bảo cả lớp tiến lên nhé!
 
1:05:42 Bạn biết tôi khuyến khích chứ?
 
1:05:47 Bạn biết thế là sao không?
S: Không ạ.
  
1:05:50 K: Khuyến khích bạn nổ bùng lên.
 
1:05:55 Bạn không thể.
 
1:05:56 Đừng nổ bùng với
súng và chất nổ.
  
1:06:04 Chúc một ngày tốt lành, vui vẻ.
 
1:06:07 Phải không?
 
1:06:08 Chúc hạnh phúc.
 
1:06:10 Buổi sáng đẹp quá.
 
1:06:14 Vui nhé.
 
1:06:18 Được rồi.