Krishnamurti Subtitles

Suy nghĩ về mình suốt ngày

Rishi Valley - 11 December 1985

Discussion with Students 2



0:44 K: Các bạn ngủ ngon không?
 
0:47 S: Ngon ạ.
K: Ngon à? Tốt.
  
0:51 Hôm nay bạn sẽ làm gì?
 
0:53 S: Hãy kể chúng tôi nghe về ngài.
 
0:58 K: Không, tôi hỏi bạn
hôm nay sẽ làm gì?
  
1:04 Đến trường?
 
1:06 Lên lớp?
 
1:18 K: Chúng ta cùng ngồi
im lặng, hay nói chuyện?
  
1:25 Nói xem.
 
1:27 S: Nói chuyện.
 
1:29 K: Nói chuyện - vậy thì nói.
 
1:39 Bạn muốn nói về gì nào?
 
1:41 S: Nói về ngài ạ.
 
1:43 S: Kể chúng tôi nghe
đôi điều về ngài.
  
1:46 K: Về tôi à? Chẳng thú vị gì.
 
1:50 S: Không sao đâu ạ.
 
1:56 S: Anh ấy nói không hề gì.
 
1:58 K: Tôi biết. Nhưng
là vấn đề với tôi.
  
2:05 Bạn muốn tôi nói
gì về mình đây?
  
2:14 S: Quá khứ.
 
2:17 K: Về quá khứ tôi à?
 
2:20 Bạn thực sự thích thú sao?
S: Vâng ạ. (Cười)
  
2:26 K: Tại sao?
 
2:31 Bạn nói tại sao rồi tôi sẽ kể.
 
2:36 S: Chúng tôi tò mò.
K: Bạn tò mò, và gì nữa?
  
2:45 Nếu thế, tôi sẽ đáp
ứng tò mò của bạn
  
2:54 tốt thôi, rồi gì nữa?
 
2:57 S: Rồi chúng tôi sẽ tò mò hơn.
 
3:01 K: Tò mò hơn, đúng thế.
 
3:05 Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?
 
3:10 S: Thưa, từ bắt đầu.
K: Từ bắt đầu. (Cười)
  
3:19 Ồ, hầu như tôi
quên hết đời mình.
  
3:25 Thực đó.
 
3:28 Thực sự, tôi nghiêm túc
 
3:30 và sẽ kể bạn nghe cuộc
đời hầu như quên hết ấy.
  
3:37 S: Kể điều gì ngài còn nhớ.
 
3:43 K: À - vậy tốt.
 
3:46 Bạn khá cương quyết,
phải không? (Cười)
  
4:01 Tôi sẽ kể điều không nhớ
 
4:04 điều người khác
kể tôi nghe. Được chứ?
  
4:10 Tôi thực sự không nhớ,
nhưng mọi người kể rằng
  
4:17 dù họ có phóng đại
- bạn hiểu không?
  
4:21 hay thực, hay tưởng tượng.
 
4:28 Tôi nghĩ điều họ kể về tôi
 
4:34 nghe rất tức
cười, phải không
  
4:36 cũng ít nhiều xác thực
 
4:40 bởi vì mọi người
đều kể như nhau
  
4:43 qua nhiều năm.
 
4:45 Phải không?
 
4:48 Lạy trời, không
biết bắt đầu từ đâu.
  
4:52 Được rồi.
 
4:57 Bạn biết ai đó cho cá nhân tôi
 
5:02 5.000 mẫu ở Hòa lan
 
5:07 bạn biết không?
- 5.000 mẫu là mảnh đất đáng nể
  
5:10 và một lâu đài
 
5:16 và chúng tôi họp nhau ở đó
 
5:19 mỗi lần 6.000 người,
nhiều người lắm; tò mò
  
5:23 như bạn vậy.
 
5:29 Tò mò xem coi K
nói về cái gì
  
5:35 và v.v..
 
5:38 Tôi chống lại
- K chống lại, các tổ chức.
  
5:43 Bạn hiểu không?
 
5:45 Bạn không hiểu, không sao.
 
5:48 Bạn biết tổ chức là gì không?
 
5:52 Điều hành trường học, như Rishi
Valley, bạn phải có tổ chức.
  
5:58 Bạn phải có mặt đúng 1 giờ
 
6:02 hay 12 giờ 30, khi bạn ăn trưa.
 
6:06 Phải không?
 
6:07 Bạn phải đến lớp, phải làm
điều này, chơi đùa từ 4 giờ v.v..
  
6:13 Mọi việc ấy cần tổ chức.
 
6:18 Nhưng
- sao chúng ta lại vào đó chứ?
  
6:23 Nào, đến giúp tôi, Radhikaji!
 
6:32 Và tôi chống lại cái
gọi là tổ chức tôn giáo.
  
6:38 Phải không?
 
6:39 Bạn có biết nghĩa là gì không?
 
6:42 Không.
 
6:47 Bạn muốn biết hết không?
 
6:50 S: Thưa vâng.
 
6:52 K: Thực à?
S: Thưa vâng.
  
6:55 K: Đừng nói, 'Thưa vâng', vì
 
6:59 S: Trong nhiều sách vở nói
về giáo lý Krishnamurti
  
7:04 nhưng rồi ngài luôn nói
ngài không phải là thầy
  
7:06 luôn mâu thuẫn thế.
 
7:14 K: Làm sao việc ấy xảy ra
 
7:17 rằng giáo lý K là
giáo lý tôn giáo
  
7:24 và chính K lại nói
ông ta không phải là thầy.
  
7:27 Phải không?
 
7:28 Làm sao giải thích đây?
 
7:32 Bạn giải thích thế nào?
 
7:36 Bạn nói sao đây?
 
7:43 Tôi không cần phải lý giải đâu.
 
7:45 Chỉ đùa thôi,
nhưng tôi hỏi bạn
  
7:48 bạn giải thích thế nào?
 
7:51 Bạn đặt câu hỏi ấy, phải không?
 
7:55 Đúng không?
 
7:57 Bạn nói gì nào?
 
8:01 Có mâu thuẫn ư?
 
8:12 Hay cá nhân K không như
 
8:18 thân xác - bạn hiểu không?
 
8:21 không như cơ thể, hiện thể
vật lý, anh ta không quan trọng.
  
8:26 Điều anh ta nói mới đáng kể.
 
8:28 Phải không? Vậy đó.
 
8:37 Đến đâu rồi?
 
8:39 Các bạn thích chứ?
 
8:43 S: Không ạ.
 
8:45 K: Không gì đặc biệt. Phải không?
 
8:50 Tôi nghĩ các cậu
lớn sẽ đến ngồi đây.
  
8:55 S: Thưa, tại sao đầu óc chúng
ta luôn quay cuồng với ý nghĩ?
  
9:05 Và tại sao chúng ta
quá quan tâm đến mình?
  
9:09 K: Tại sao chúng ta quá quan tâm
đến mình và?
  
9:18 S: Tại sao đầu óc luôn
quay cuồng với ý nghĩ?
  
9:27 K: Tại sao đầu óc luôn quay
cuồng với ý nghĩ. Phải không?
  
9:40 Tôi không phải chuyên gia trí não.
 
9:44 Bạn hiểu không?
 
9:47 Tôi nói chuyện với rất
nhiều nhà khoa học
  
9:50 ở Mỹ, ở Anh, và v.v..
 
9:55 và tôi cũng nói chuyện
với nhiều nhà sinh vật học
  
9:59 và chuyên gia
tâm thần, v.v..
  
10:08 Bạn có xem coi
trí óc là gì chưa?
  
10:16 Trí óc là gì?
 
10:18 Tại sao nó đầy nghẹt ý nghĩ?
 
10:25 Tại sao trí óc không
bao giờ yên lặng?
  
10:32 Phải không? Tại sao?
 
10:35 Tôi hỏi bạn đó.
 
10:40 Câu hỏi kia hỏi gì?
 
10:43 S: Tại sao chúng ta quá quan tâm
 
10:45 K: Tại sao chúng ta
quá quan tâm đến mình.
  
10:50 Tiếp tục, trả lời đi.
 
10:53 Tại sao bạn luôn quan tâm
đến mình, hầu như luôn luôn?
  
11:01 S: Chúng tôi muốn điều tốt nhất.
 
11:06 K: Bạn nói tốt nhất là gì?
 
11:09 S: Chúng tôi muốn
có mọi đặc quyền.
  
11:11 K: Bạn muốn có mọi đặc quyền.
 
11:13 Thế nghĩa là sao?
 
11:16 Ý bạn đặc quyền là gì?
 
11:23 S: Chúng tôi muốn
có mọi tiện lợi.
  
11:30 K: Bạn muốn có mọi
tiện lợi, hết đất đai.
  
11:35 S: Thuận lợi.
 
11:37 K: Mọi thuận lợi, mọi điều
tốt nhất của thế gian.
  
11:43 Phải không?
 
11:49 Chúng tôi trả lời
câu hỏi bạn à?
  
11:53 Không.
 
11:55 Bạn hiểu cô ấy hỏi gì không?
 
11:59 Cô ta muốn biết tại sao
chúng ta quá quan tâm về mình.
  
12:06 Bạn trả lời chưa?
 
12:08 S: Ta quan tâm về mình bởi vì
 
12:10 Ý tôi là ta luôn nghĩ về mình
 
12:13 vì ta muốn điều
gì đó cho mình
  
12:15 K: Phải. Tôi biết thế.
 
12:17 Tại sao bạn quan tâm về mình?
 
12:22 Mọi người mà
- đâu phải bất thường.
  
12:27 Rất ít người lại
 
12:30 không quan tâm về họ
- hiếm lắm.
  
12:35 Vậy, tại sao bạn
quan tâm về mình?
  
12:40 S: Thưa, vì mọi việc ta làm
 
12:43 thường là xung quanh mình.
 
12:47 K: Mọi việc bạn làm
đều ở xung quanh.
  
12:52 S: Nó liên quan đến ta.
 
12:55 S: Nói lớn lên.
 
12:57 S: Mọi việc làm đều liên
quan mật thiết đến mình.
  
13:01 K: Mọi việc làm đều liên
quan mật thiết với bạn.
  
13:06 Phải không?
 
13:09 Bạn là gì? Bạn là ai?
 
13:17 S: Là một cơ thể.
K: Vâng - bạn là gì?
  
13:23 Cơ thể, tóc vàng, mắt tía
 
13:27 da ngăm, da sáng, tên
bạn có thể là, gì nào?
  
13:36 Ông Rao hay bà Rao, hay cô Rao
 
13:40 tôi không biết,
dù bạn tên gì
  
13:42 đó là bạn, phải không?
 
13:45 Nét mặt, thân thể
 
13:50 và ngoài đó ra, bạn là gì?
 
13:56 Bạn là BA hay MA?
 
14:04 Các bạn đều sẽ
đi thi, phải không?
  
14:09 Phải không?
 
14:10 Tôi không biết tại sao,
nhưng bạn sẽ thi cử
  
14:14 như đám khỉ kia.
 
14:20 Và đó là bạn:
 
14:24 BA, MA, hay PhD
 
14:27 hay là luật sư giỏi, kỹ sư giỏi,
nhà khoa học, bạn đó.
  
14:34 Mọi cái đó là bạn, phải không?
 
14:37 BA, MA, PhD, MAD. (Cười)
 
14:45 Phải không? Mọi cái đó là bạn.
 
14:52 Phải không nào?
 
14:55 Không à?
 
14:56 Vậy bạn là gì?
 
14:59 Bạn kết hôn với ai đó và
được gọi là bà, rồi thì
  
15:03 Phải không?
- hay cô, hay gì gì bạn thích.
  
15:09 Vậy bạn là gì?
 
15:11 Tại sao bạn quá
quan tâm về mình?
  
15:17 Tôi biết bạn muốn mọi thuận
lợi, đặc quyền, cả trái đất
  
15:26 nhưng ai là 'tôi'
muốn mọi cái đó?
  
15:32 S: Tâm trí.
 
15:35 K: Tâm trí, từ 'tâm trí'
với bạn thực sự nghĩa gì?
  
15:39 Đừng chỉ tuôn từ ngữ ra.
 
15:42 Ý bạn tâm trí là gì?
 
15:45 S: Cái ngã.
 
15:46 Linh hồn. Linh hồn ạ.
 
15:50 K: Linh hồn.
 
15:54 S: Có thể hiểu tâm trí là cái
gì đó bảo ta, xui ta làm gì
  
15:57 Tôi cho cái đó
gọi là tâm trí
  
15:58  
 
16:00 nó bảo ta làm này,
làm kia, đừng làm nọ.
  
16:04 K: Bạn đang cố nói điều gì?
 
16:07 S: Tôi muốn biết tâm trí là gì.
 
16:08 K: Bạn muốn biết tâm trí là gì.
 
16:12 Trước khi đi vào tìm
hiểu tâm trí là gì
  
16:17 trí óc là gì, trí
óc bạn giống gì nào?
  
16:24  
 
16:25 S: Nó giúp ta suy nghĩ.
 
16:27 S: Trí óc giúp ta suy nghĩ ạ.
 
16:31 K: Trí óc giúp bạn suy nghĩ.
 
16:34 Phải không?
 
16:37 Nó khá là phức tạp, phải không?
 
16:41 Ý bạn suy nghĩ là gì?
 
16:44 Các bạn đều suy
nghĩ, phải không?
  
16:48 Tự nhiên thôi.
 
16:51 Ý bạn suy nghĩ là gì?
 
16:55 S: Cách ta cảm nhận,
ý kiến và quan niệm.
  
16:58 K: Không, tôi hỏi bạn
hiểu suy nghĩ là gì.
  
17:04 S: Tìm hiểu.
 
17:11 K: Suy nghĩ, không phải tìm hiểu.
 
17:14 Bạn biết hai cái khác nhau chứ?
 
17:19 Tôi nghĩ sáng nay tôi sẽ đi bộ.
 
17:25 Tôi suy nghĩ. Bạn hiểu không?
 
17:28 Giờ thì bạn hiểu
suy nghĩ là gì?
  
17:32 S: Sức mạnh để quyết định.
 
17:40 K: Anh bạn không trả
lời câu tôi hỏi.
  
17:44 Tôi hỏi, nếu bạn
vui lòng lắng nghe
  
17:49 bạn hiểu suy nghĩ là
gì, không phải về điều gì
  
17:57 không bảo bạn nghĩ về điều
đó, bạn hiểu suy nghĩ là gì?
  
18:10 Có lẽ điều này
quá phức tạp.
  
18:15 Bạn đến lớp, thầy
cô giáo bảo bạn
  
18:21 nào, hãy học toán.
 
18:25 Có thể bạn không thích môn ấy
 
18:28 nhớ kỹ đó, bạn phải học.
 
18:30 Bạn học từ sách vở
 
18:33 và những gì
thầy cô giáo nói
  
18:38 rồi bạn ghi nhớ.
 
18:40 Phải không?
 
18:42 Tôi nói điều gì không đúng à?
 
18:45 Bạn ghi nhớ, nghĩa là
 
18:48 bạn lặp đi lặp lại mãi đến
lúc nó là một phần trí óc bạn
  
18:52 Phải không?
 
18:57 Vậy là, bạn ghi nhớ, phải không?
 
19:01 Bạn không biết về
vật lý, nhưng bạn học nó
  
19:07 tức là, bạn ghi nhớ.
 
19:11 Bạn ghi nhớ tên mình. Phải không?
 
19:19 Bởi vì bạn lặp đi lặp
lại rất thường xuyên
  
19:22 tên tôi là Smith,
hay ông Rao, hay ông K.
  
19:28 Phải không?
 
19:30 Vậy cái học chúng ta
là ghi nhớ. Phải không?
  
19:36 Bạn bạn đồng ý chứ?
 
19:40 Học ở trường tiểu học,
trung học, đại học
  
19:46 là luôn luôn ghi nhớ.
 
19:53 Tôi sẽ không đào sâu
cả chủ đề này
  
19:55 vì nó quá phức tạp,
tôi không bắt bạn làm thế.
  
20:01 Hiện giờ, bạn ghi nhớ
để hành động khéo léo.
  
20:09 Phải không?
 
20:11 Nếu là luật sư,
bạn ghi nhớ
  
20:14 mọi tình tiết trước
đó, phán quyết, v.v..
  
20:18 và rồi bạn thành
luật sư, và v.v..
  
20:20 Bác sĩ, phải thực
hành mười năm, học
  
20:26 rồi trở thành bác
sĩ thực tập, v.v..
  
20:30 Có lẽ mất 15 năm để thành
bác sĩ giỏi thực sự
  
20:37 hay nhà phẫu thuật,
hay nhà khoa học, v.v..
  
20:42 Vậy điều gì xảy
ra cho trí óc bạn?
  
20:50 Nói xem, đừng đi ngủ nhé.
 
20:54 Điều gì xảy đến
cho trí óc bạn
  
20:57 trong suốt mười
năm hay năm năm ấy?
  
21:05 S: Trí óc bị đầy ắp.
 
21:08 K: Đầy ắp. Đầy cái gì?
 
21:10 S: Đầy thông tin ạ.
 
21:12 Đầy thông tin về
việc ta đang làm.
  
21:15 K: Phải, trí óc bạn đầy
ắp biết bao là thông tin.
  
21:21 Phải không?
 
21:22 S: Và kiến thức.
 
21:23 K: Và kiến thức.
 
21:26 Bạn hiểu từ 'kiến
thức' nghĩa là gì?
  
21:30 S: Thông tin về chủ đề.
 
21:34 K: Vâng, thông tin về
chủ đề nào đó
  
21:39 đề tài nào đó, và
trí óc bạn đầy ắp chúng.
  
21:42  
 
21:45 Phải không?
 
21:46 Tôi là PhD, tôi
biết v.v.., v.v..
  
21:52 Phải không?
 
21:56 Đúng không? Bạn chán à?
 
22:00 Được rồi, chán thì đi ngủ.
 
22:06 Tôi không sao, buổi sáng đẹp quá
- tại sao bạn lại đi ngủ?
  
22:14 Vậy trí óc bạn chứa
mọi thứ bạn đã học.
  
22:21 Phải không?
 
22:23 Tên mình, gương mặt
mình, cha, mẹ
  
22:28 tiến trình ấy không chỉ là
nhận biết mà cả tích chứa.
  
22:33 Phải không?
 
22:37 Bạn hiểu tiếng Anh tôi chứ?
 
22:41 Đó là tiến trình
thu gom và sử dụng
  
22:47 điều gì bạn đã thu gom.
 
22:49 Nghĩa là bạn thu gom
Phạn ngữ rồi nói ra, v.v..
  
22:57 Vậy trí óc bạn đầy ký ức.
 
23:02 Phải không?
 
23:09 Bạn biết nơi mình sống
 
23:13 biết cha mình tên
gì, mẹ mình tên gì
  
23:17 biết anh nè em nè, vậy là
đầy thông tin như là kiến thức.
  
23:18  
 
23:24 Phải không?
 
23:26 Và bạn dùng kiến thức
ấy khéo hay vụng
  
23:31 bạn có thể là kỹ sư giỏi
nhất, hay kỹ sư dở ẹc, và v.v..
  
23:34  
 
23:40 hội đồng chính phủ Ấn
 
23:44 S: Nhân viên.
 
23:47 K: Vâng, và v.v.., v.v.. Đúng không?
 
23:53 Vậy bạn luôn sống
trong vòng tròn
  
23:59 vòng vây của
điều bạn học
  
24:02 điều bạn thu được như thông
tin, rồi nó thành kiến thức.
  
24:05  
 
24:07 Vậy trí óc bạn chứa
mọi điều bạn thu được
  
24:12 mọi cái bạn
học, bạn kinh nghiệm.
  
24:18 Thế là nó đầy kiến thức:
 
24:22 những ngớ ngẩn,
tưởng tượng, ảo tưởng
  
24:31 và mọi cái đó là tôi.
 
24:36 Phải không?
 
24:38 Tôi có thể nghĩ mình
vĩ đại, tôi đó
  
24:43 tôi có thể ngồi
lặng im, đó là tôi.
  
24:49 Vậy, điều gì tôi nghĩ hay làm
cũng từ kinh nghiệm, kiến thức.
  
25:00 Phải không?
 
25:03 Và tôi có thể tưởng
mình là Thượng đế
  
25:08 hay có thể tưởng mình là
họa sĩ lớn, nhưng không phải
  
25:11  
 
25:14 hay khi tôibạn
biết đó, mọi thứ.
  
25:18 Hay tôi có thể tưởng
tượng mình là vua Ấn độ.
  
25:25 Phải không?
 
25:26 Có thể tôi có nhiều
tưởng tượng kỳ lạ
  
25:31 ý niệm, ảo tưởng, v.v..
 
25:35 Tôi là mọi cái đó
- sợ hãi, khổ đau, v.v..
  
25:42 Tôi là
- mọi thứ tích chứa đó.
  
25:47 Phải không?
 
25:48 Bạn rõ chứ, đừng
đồng ý với tôi
  
25:52 đó là điều cuối
cùng bạn nên làm.
  
25:56 Nhưng hãy tìm xem điều
đang nói là đúng hay sai.
  
26:03 Tôi có thể tưởng tượng
Thượng đế trong tôi.
  
26:10 Nhưng điều đó có
thể không đúng.
  
26:13 Phải không?
 
26:15 Vậy tôi là cả gói
của hai triệu năm ấy
  
26:23 tụ họp thành.
 
26:27 Phải không?
 
26:31 Và tôi trở nên rất quan trọng.
 
26:34 S: Tại sao ạ?
 
26:35 K: Bởi vì tôi hai triệu tuổi
 
26:39 tôi đã học quá nhiều.
 
26:41 Anh bạn tội nghiệp kia
lang thang trong vườn
  
26:46 chẳng biết gì nhiều,
tôi thì biết nhiều quá.
  
26:48  
 
26:52 Bạn kính trọng những
người có nhiều kiến thức
  
26:58 và xem nhẹ những
người ngoài kia.
  
27:02 Phải không?
 
27:05 Vậy khi bạn hỏi, tại sao tôi
nghĩ về mình suốt ngày
  
27:15 bởi vì bạn đã
được dạy thế
  
27:18 bạn đã được
qui định thế.
  
27:23 Xã hội giúp bạn
nghĩ về mình
  
27:29 bởi vì nếu không thế
bạn có thể mất việc.
  
27:37 Vậy là mọi người
giúp nhau nghĩ về mình.
  
27:44 Phải không?
 
27:47 Bạn theo đạo Hồi,
và bạn nghĩ về Allah.
  
27:53 Vậy là bạn xây đắp
mọi thứ tưởng tượng
  
27:58 mê tín dị đoan,
ảo giác, gọi là Maya.
  
28:04 Phải không?
 
28:06 Và có những người nói
 
28:09 'Tôi phải thoát khỏi mọi
cái này, phải rời chính tôi'.
  
28:15 Phải không?
 
28:17 'Tôi phải quên mình,
phải lìa bỏ mình
  
28:21 tôi phải thành cái gì đó
hoàn toàn khác tôi hiện giờ'.
  
28:30 Nhưng đó vẫn là cái vòng
lẩn quẩn lặp đi lặp lại
  
28:33 bởi vì tôi nghĩ về mình.
 
28:36 'Tôi phải thiền
định hai giờ'
  
28:39 nghĩa là, tôi nghĩ
về mình, và v.v.., v.v..
  
28:48 Và câu hỏi kế của bạn là
- là gì?
  
28:52 S: Tại sao trí óc luôn
bề bộn với ý nghĩ?
  
28:59 K: Tại sao trí óc quá
bận rộn với ý nghĩ?
  
29:06 Tôi vừa giải thích, tôi
thấy vật này trước mặt
  
29:12 phải không?
- và tôi gọi nó là micro.
  
29:14  
 
29:17 Phải không?
 
29:19 Nhưng từ 'micro'
không phải là nó.
  
29:24 Bạn có thấy thế không?
 
29:26 Thấy thế trong đời
rất quan trọng
  
29:29 rất quan trọng
- rằng từ ngữ không phải sự vật.
  
29:37 Bạn hiểu lời tôi chứ?
 
29:39 Hay các bạn điên hết?
 
29:46 Vô cùng quan trọng
khi biết rằng
  
29:50 từ ngữ không
phải là sự vật:
  
29:54 cánh cửa, từ cửa, không
phải là cánh cửa thực.
  
30:00 S: Tại sao ngài nói thế?
K: Gì nào?
  
30:03 S: Rằng cửa không phải là cửa.
 
30:06 K: Ồ, bạn không lắng nghe.
 
30:09 Từ ngữ khác với cánh cửa.
 
30:16 Quá khó sao?
 
30:19 Nào, tên tôi là K. Phải không?
 
30:25 Nhưng K khác với thực tế.
 
30:30 Điều này quá khó, phải không?
 
30:35 S: Có phải ngài cố gắng nói
K: Khoan đã.
  
30:37 Rishi Valley, từ 'Rishi
Valley', không là cái đó.
  
30:46 Khó lắm à?
 
30:51 Tại sao cô gái không chắc chắn
 
30:54 Tại sao bạn không hiểu?
 
30:57 Từ ngữ không phải cái thực.
 
31:03 Bạn hiểu không?
 
31:06 Bạn, tên bạn là gì đó.
Phải không?
  
31:09 Tên ấy không phải là bạn.
 
31:21 S: Cái đó có gì quan trọng?
 
31:27 K: Quan trọng phi thường.
 
31:28 Từ ngữ không phải sự vật.
 
31:33 Tôi có thể vẽ bức
hình Hy mã lạp sơn
  
31:38 nhưng hình ảnh
không phải sự thực.
  
31:42 Phải không?
 
31:44 Tôi có thể diễn tả New York
 
31:53 nhưng New York không
phải điều diễn tả.
  
31:59 Tôi có thể viết về Gita,
hay Kinh thánh, hay gì gì
  
32:04 nhưng điều tôi viết
không phải cái thực.
  
32:12 Tôi muốn bạn nắm
thật vững điều này
  
32:20 bởi vì nó sẽ giúp bạn
cư xử mọi việc rất thực tế.
  
32:31 Tôi đau chân
- ví dụ thế
  
32:36 cái đau ấy
không phải từ 'đau'.
  
32:44 Bạn hiểu chứ?
S: Chắc vậy.
  
32:47 K: Tôi bị thương,
cây gai, cái đau
  
32:55 từ 'đau' khác với
cây gai và cái đau thực.
  
33:01 Nếu một lần bạn nắm
được thực tế là
  
33:05 biểu tượng
không phải sự thực.
  
33:11 Phải không?
 
33:12 Vào đền chùa, có vài
hình tượng kỳ quái ở đó
  
33:19 và hình tượng ấy là
biểu tượng cái gì khác.
  
33:24 Nhưng bạn tôn thờ
biểu tượng ấy.
  
33:28 Vào nhà thờ, và
có thánh giá
  
33:33 nó biểu tượng cái gì khác,
nhưng bạn tôn thờ thánh giá.
  
33:36  
 
33:40 Bạn hiểu cả chứ?
 
33:44 S: Thưa, biểu tượng không
thể diễn tả sự thực.
  
33:47 K: Vâng, biểu tượng
không thể diễn tả.
  
33:51 Biểu tượng không phải cái
thực - phải không? - v.v..
  
33:56 S: Nó chỉ giúp ta
nhận ra cái thực.
  
33:59 Nó đem đến trí óc ta
hình ảnh về cái thực.
  
34:03 Nó mang đến trí óc ta
ý niệm về cái thực.
  
34:09 K: Phải không?
 
34:12 Ý niệm có phải là thực tế?
 
34:16 Ý niệm tôi sẽ leo
lên Hy mã lạp sơn.
  
34:21 Ý niệm không phải thực
tế, tôi không leo núi.
  
34:25 S: Không, nhưng nếu ngài
xem ảnh Hy mã lạp sơn
  
34:27 K: À, nhưng đó vẫn
là biểu tượng.
  
34:29 S: Vâng, nó giúp ngài xem
coi Hy mã lạp sơn thế nào.
  
34:32 K: Nhưng bạn chưa
thấy Hy mã lạp sơn.
  
34:36 Thế nên cái thấy
khác với bức ảnh.
  
34:40 Phải không?
 
34:41 Cái thấy thực,
đỉnh Hy mã lạp sơn
  
34:46 thung lũng, ánh sáng
buổi sớm trong xanh trên đó
  
34:53 và tuyết, hoàn
toàn khác với bức ảnh.
  
34:56 Nhưng chúng ta
tôn thờ bức ảnh.
  
34:58 Không biết bạn
theo kịp không?
  
35:03 Câu hỏi bạn là, tại sao
chúng ta luôn nghĩ về mình?
  
35:06  
 
35:13 Và câu hỏi kia là, tại sao
trí óc ta đầy ắp ý nghĩ?
  
35:15  
 
35:21 Giờ bạn hỏi người lớn xem
họ nghĩ việc ấy thế nào?
  
35:25 Họ đàng kia, ngồi trên ghế.
 
35:35 Tôi sẽ chờ đến khi bạn hỏi.
 
35:53 S: Thưa.
 
35:55 Trí óc chúng ta như
cái hộp, khi còn trẻ
  
35:57 hộp rỗng, thế
nên có ít ý nghĩ
  
35:59 khi lớn lên, hộp
bắt đầu đầy dần.
  
36:02 K: Đúng thế.
 
36:03 Bạn giống như cái
chai rỗng, bạn nói
  
36:07 và khi bạn lớn
lên cái chai đầy.
  
36:11 Đầy cái gì?
 
36:14 S: Ý nghĩ.
 
36:16 K: Với nước đục, nước trong?
 
36:21 S: Cả hai.
K: Cả hai, đúng thế.
  
36:24 Đầy nước đục và nước trong.
 
36:29 Phải không?
 
36:30 Bạn không thể hòa nước
đục với nước trong
  
36:33 thế nước trong sẽ thành đục.
 
36:41 Bạn đang làm thế đó.
 
36:51 Nên bạn muốn tôi nói về mình.
 
36:55 Tôi đã nói.
 
37:04 Nếu bạn có thể
học, như học toán
  
37:09 nếu tâm trí bạn
có thể lặng yên.
  
37:14 Tuyệt đối lặng yên.
 
37:18 S: Rồi làm thế nào
được nước trong?
  
37:24 K: Không đâu.
 
37:26 Anh ta hỏi, làm
sao có nước trong?
  
37:31 Cuộc sống không cho bạn nước
trong, chỉ cho nước đục
  
37:37 bởi thế bạn đau, bạn
khổ, bạn thống thiết
  
37:41 bạn tham vọng, bạn muốn
là cái này hay cái kia.
  
37:45 Tất cả đó là nước đục.
 
37:46 S: Nhưng đôi khi ta được
hạnh phúc, phải không?
  
37:53 K: Phải, đôi khi bạn hạnh phúc.
 
37:56 Ý bạn từ 'hạnh phúc' là gì?
 
38:00 S: Khi ước vọng được thỏa mãn.
 
38:02 K: Vâng, khi ước vọng
bạn được thỏa mãn.
  
38:06 Phải không?
 
38:09 Tôi muốn sống tiện nghi
trong ngôi nhà lớn
  
38:13 với nhiều
người phục vụ
  
38:16 và nếu có thể muốn, nếu
muốn là được, bạn hạnh phúc.
  
38:20 Phải không?
 
38:25 Nếu không được thỏa mãn, bạn buồn
- phải không?
  
38:31 bạn không hạnh
phúc, bạn chán nản.
  
38:36 Vậy điều gì khác nhau giữa
hạnh phúc và chán nản?
  
38:41 Với bạn là quá
khó, đừng bận tâm.
  
38:49 Các bạn biết đó, với tôi, tổ
chức tôn giáo là ngốc nghếch.
  
38:55  
 
39:01 Bạn hiểu chứ?
 
39:03 Đến nhà thờ, đền
chùa, miếu mạo
  
39:08 lặp đi lặp lại,
lặp đi lặp lại.
  
39:11 Điều gì xảy ra khi bạn lặp lại?
 
39:18 S: Không hiểu được cái mới.
 
39:20 K: Vậy bạn sẽ ngừng
lặp lại chứ?
  
39:25 S: Làm sao dừng ạ?
 
39:27 K: Đừng hỏi tôi làm sao
dừng, bạn dừng chứ?
  
39:33 Bạn dừng gãi đầu.
 
39:37 Ý tôi là bạn cứ gãi đầu,
nó thành thói quen.
  
39:40 Phải không?
 
39:42 Và bạn có thể dừng, phải không,
chỉ nói, thì sẽ không dừng.
  
39:48 Phải không?
 
39:51 Bạn sẽ làm thế chứ?
 
39:54 Đừng nhìn người khác.
 
39:57 S: Khó quá ạ.
 
39:59 K: Đúng rồi, khó lắm.
 
40:01 Vậy tốt hơn bạn cứ gãi đầu.
 
40:05 Phải không?
 
40:09 S: Mình có thể bàn về sự
hiện diện của thượng đế?
  
40:18 K: Chúa ơi!
 
40:22 Sao bạn biết có thượng đế?
S: Tôi muốn hỏi ngài thế.
  
40:27 K: Bạn muốn hỏi
 
40:31 có thượng đế không?
 
40:33 Phải không?
 
40:34 S: Nếu có, ông ta ở đâu,
và tại sao chúng ta tin?
  
40:38 K: Ông ta ở đâu, và tại
sao chúng ta lại bận tâm.
  
40:44 S: Chúng ta muốn an toàn.
K: Vâng.
  
40:49 Trước hết để tôi trả lời câu hỏi cô ấy
- được chứ?
  
40:58 Có thượng đế không?
 
40:59 Phải không?
 
41:02 Bạn nghĩ sao?
 
41:05 S: Tôi nghĩ có lẽ có, nhưng
tôi không tin thượng đế.
  
41:08 K: Tại sao, tại sao bạn không tin?
 
41:11 S: Bởi vì tôi chưa hề thấy,
chỉ nghe nói thôi.
  
41:17 K: Tiếp tục nói đi.
 
41:21 S: Với tôi có vẻ thượng
đế giống như cột chống.
  
41:25 K: Gì, chống đỡ tài chánh?
 
41:28 S: Không, trụ chống đỡ.
K: Phải rồi.
  
41:35 Vâng, vâng, nhưng nói chống
đỡ tài chánh tốt hơn.
  
41:45 Nghĩa là, bạn dựa vào, hay
tìm thượng đế khi chán nản
  
41:51 khi bạn không hạnh phúc, khi
muốn gì đó, khi cầu nguyện.
  
41:53  
 
41:57 Phải không?
 
42:01 Làm sao bạn tìm xem
có thượng đế hay không?
  
42:08 S: Khi thực sự nhìn thấy.
 
42:11 Khi thực sự nhìn thấy.
K: Bạn thực sự thấy chưa?
  
42:15 S: Chưa, sẽ tìm hiểu thêm
về ông ta khi thấy mặt.
  
42:19 Ngài biết có mà.
 
42:21 K: Bạn biết câu chuyện hai
người Mỹ lên thiên đàng chứ?
  
42:28 Và họ lang thang trên
thiên đàng, khắp mọi nơi
  
42:33 hàng tuần, hàng tháng,
và có biển đề 'Thượng đế'.
  
42:35  
 
42:39 Và họ đi lên đường ấy,
và một người nói
  
42:45 'Leo vậy nhiều lắm, anh lên
đó rồi nói lại tôi nghe'.
  
42:50 Vậy là anh ta lên đó
rồi vội vã quay lại:
  
42:53 'Thượng đế là phụ nữ!' (Cười)
 
43:02 Phải không?
 
43:08 Làm sao bạn biết có thượng đế?
 
43:12 Vì 100 người nói thế sao?
 
43:16 S: Chỉ vì 100 người nói có
thượng đế, không có nghĩa là
  
43:18 Ngài biết đó, có thể tất
cả họ nghe người khác nói.
  
43:25 K: Đúng thế.
 
43:28 Vậy làm sao bạn
biết có thượng đế?
  
43:33 S: Khi thấy ông ta.
K: Bạn thấy ông ta ở đâu?
  
43:38 S: Vậy ai tạo ra thế giới?
 
43:43 K: Anh ta hỏi, nếu thượng
đế không tạo ra thế giới
  
43:48 bạn hiểu thế giới là gì?
 
43:50 Bạn, cây cối, cá,
nước, ếch nhái
  
43:55 voi, sư tử,
 
43:58 S: Mọi vật.
K: Mọi vật.
  
44:02 Nghĩa là, đất đá,
cây cối, con người
  
44:08 thung lũng, sông ngòi, bạn nghĩ
mọi vật do thượng đế tạo ra.
  
44:10  
 
44:14 S: Nếu không phải thượng
đế thì là ai khác?
  
44:17 K: Anh ta hỏi, nếu không phải
thượng đế thì là ai khác?
  
44:21 S: Có thể là một dạng
năng lượng hay gì đó.
  
44:23 K: Gì?
S: Có thể là một dạng năng lượng.
  
44:27 K: Sao bạn biết?
 
44:28 S: Tôi chỉ đoán thôi.
K: Đoán.
  
44:31 Họ đang làm thế đó. (Cười)
 
44:38 Và ai đó đoán nghiêm
chỉnh hơn, và nói, 'Có'
  
44:41  
 
44:45 và rồi bạn chấp nhận.
 
44:49 Giả sử bạn không chấp
nhận truyền thống
  
44:56 rằng có thượng đế, rồi bạn
sẽ làm gì, làm sao bạn tìm ra?
  
45:02 Điều đó thật quan trọng
hơn là tin. Phải không?
  
45:08 Bạn có đồng ý, tìm hiểu
rất quan trọng hơn là
  
45:13 tin tưởng.
 
45:16 Phải không?
 
45:18 Giờ bạn sẽ dừng tin chứ?
 
45:21 S: Tôi không tin gì hết.
K: Không, dừng kia.
  
45:27 Tức là, bạn thoát khỏi
kết luận rằng có thượng đế.
  
45:32 Phải không?
 
45:34 Bạn sẽ làm chứ, hay bạn sợ?
 
45:36 S: Không.
 
45:37 K: Không, đừng nói không,
chúng ta sợ người khác.
  
45:43 S: Chúng ta sợ nếu không
tin vào thượng đế
  
45:46 và giả sử cha mẹ
chúng ta tin thượng đế
  
45:50 rồi thì họ có thể
bắt đầu nói điều gì
  
45:53 K: Đúng thế.
 
45:55 S: Từ khi chúng ta còn bé
 
45:56 được nuôi lớn lên
trong tin tưởng thượng đế.
  
46:00 Chúng ta bắt đầu tin rằng
nếu không tin thượng đế
  
46:03 thượng đế sẽ giáng họa
cho chúng ta. K: Tôi biết.
  
46:08 Nhưng trước hết hãy tìm xem
tại sao bạn muốn tin điều gì.
  
46:16 Đừng đi ngủ nhé!
 
46:18 Tại sao bạn muốn
tin vào việc gì?
  
46:22 Có phải nó cho bạn
dễ chịu, nó giúp bạn
  
46:27 nó khỏa lấp khổ
sở, đớn đau, mọi thứ?
  
46:33 Đó là tin tưởng.
 
46:35 Tại sao bạn tin mọi thứ ấy?
 
46:39 Bạn có gì à?
 
46:41 S: Tôi nghĩ nhiều người, cả tôi
 
46:46 tin vì họ cảm thấy
sau quá nhiều câu chuyện
  
46:48 mà nhiều người kể
họ nghe về thượng đế
  
46:50  
 
46:52 giúp đỡ người này hay
thượng đế giúp đỡ người kia
  
46:55 họ cảm thấy rằng nếu
họ cũng tin thượng đế
  
46:58 có lẽ họ cũng được giúp
trong những lúc khốn cùng.
  
47:01 K: Nhưng trước hết tìm xem
họ được giúp thực không.
  
47:06 S: Tôi chưa được giúp.
K: Bạn quá trẻ.
  
47:12 Bạn quá nhỏ.
 
47:14 Đừng bận tâm về
thượng đế và niềm tin.
  
47:19 Bạn thấy đó là tính
kỳ cục của chúng ta
  
47:23 chúng ta cả tin. Phải không?
 
47:28 Chúng ta tin.
 
47:33 Mà không bao giờ tìm hiểu.
 
47:35 Niềm tin ngăn cản bạn tìm tòi.
 
47:41 Bạn hiểu lời tôi chứ?
 
47:43 S: Thưa, ta tin khi người
ở gần ta tin tưởng, như
  
47:49  
 
47:54 K: Vâng, vâng, nếu mẹ bạn tin
 
47:57 bà muốn bạn
cũng tin điều ấy.
  
48:00 Phải không?
 
48:02 Và bạn lắng nghe bà
nhưng không cần phải tin.
  
48:06 S: Thưa, vài người lo sợ
 
48:09 rằng họ có thể bị rút
phép thông công nhà thờ
  
48:12 và họ không muốn làm thế.
 
48:15 Họ sẽ bị rút phép
thông công nhà thờ
  
48:16 nếu họ không tin thượng đế.
 
48:18 K: Dĩ nhiên, tôi biết.
Đó là trò chơi.
  
48:22 S: Thưa, thượng đế giúp ngài chứ?
K: Tôi?
  
48:26 Bạn hỏi tôi à?
 
48:28 Thượng đế có giúp tôi?
S: Không, giúp ai đó.
  
48:33 K: Bạn nên hỏi họ.
 
48:37 Nên hỏi ai đó nói,
'Thượng đế giúp tôi'.
  
48:42 Cẩn thận nhé.
 
48:43 Nếu anh ta nói có,
bạn sẽ làm gì?
  
48:48 S: Tin thượng đế.
K: Vâng, vậy đó.
  
48:51 Kẻ điên nào đó đến trong
bộ áo kỳ cục, như tôi
  
49:01 và anh ta nói, 'Có thượng
đế, tôi biết có', phải không?
  
49:09 Bạn tin anh ta chứ?
 
49:12 S: Không ạ.
K: Tại sao?
  
49:15 S: Chúng tôi không
tin trừ khi thấy ạ.
  
49:22 S: Anh ta phải chứng minh.
S: Không bằng chứng.
  
49:26 K: Nhiều người nói cùng lúc.
 
49:28 S: Ngài phải rất thuyết phục.
 
49:33 Chỉ như thế chúng tôi mới tin.
 
49:35 K: Này, bạn có viếng
thăm vài nhà ảo thuật
  
49:41 hay thầy phù thuỷ chưa?
 
49:43 Bạn thấy họ chưa?
S: Có ạ.
  
49:46 K: Họ làm gì đó trước khi
bạn biết điều gì xảy ra.
  
49:51 Không, không đào sâu
nữa, các bạn quá nhỏ.
  
50:02 Mấy giờ rồi?
 
50:04 S: Hơn 15 phút.
K: 9 giờ.
  
50:06 S: 10 giờ 15.
K: 10 giờ 15.
  
50:08 Tôi còn 15 phút nữa chứ?
 
50:11 Tệ quá!
 
50:15 Chúng ta sẽ nói gì nào?
 
50:17 S: Có cách nào suy tư mà
không dùng quá khứ ạ?
  
50:25 K: Có cách nào suy tư
mà không có quá khứ.
  
50:34 Có chăng cách suy tư
 
50:36 mà không có ký
ức dính với quá khứ.
  
50:41 Phải không?
 
50:46 Để trả lời câu hỏi này
đúng đắn, chính xác, vô tư
  
50:55 bạn phải tìm hiểu toàn bộ
cấu trúc, bản chất của ý nghĩ.
  
51:01 Phải không?
 
51:03 Bạn làm chưa?
 
51:05 Chưa.
 
51:06 Bạn có muốn làm không?
S: Có.
  
51:10 K: Bạn muốn nghe điều ấy chứ?
 
51:15 Và bạn có muốn theo đuổi
nó đến cùng sau khi nghe không?
  
51:22 S: Nếu nó đúng.
 
51:25 K: Nếu nó đúng. Phải không?
 
51:30 Nguồn gốc, khởi đầu
của ý nghĩ là gì?
  
51:37 Làm sao ý nghĩ khởi lên?
 
51:42 S: Từ kinh nghiệm cũ.
 
51:47 K: Vậy bạn nói ý nghĩ có
gốc rễ từ kinh nghiệm cũ
  
51:50  
 
51:57 Những kinh nghiệm cũ.
 
52:01 Vậy bạn nói, bạn bảo
 
52:04 ý nghĩ có gốc
rễ từ kinh nghiệm sao?
  
52:11 Phải không?
 
52:13 Bạn nói thế à?
S: Vâng.
  
52:16 K: Chắc chắn, đừng trù trừ.
 
52:24 Nếu không kinh nghiệm,
bạn có suy nghĩ không?
  
52:32 S: Thưa, như tôi đã nói
 
52:33 ý nghĩ chúng ta ban
đầu như cái hộp rỗng
  
52:36 và rồi nó đầy ắp,
và đó là cả quá khứ.
  
52:40 Nếu không có quá khứ,
cái hộp trống rỗng mãi.
  
52:43 K: Đúng thế. Bạn đến đây nào.
 
52:48 Bạn không ngại chứ?
 
52:50 Bạn có ngại đến ngồi đây không?
 
52:52 S: Không ạ.
K: Tốt.
  
52:55 Anh ta nói cái chai
- bạn sẽ trở lại cái chai.
  
53:03 Bạn biết trở lại
cái chai là sao không?
  
53:07 Uống.
 
53:12 Bạn từ đâu đến?
S: Mandu.
  
53:15 K: Mandu, tốt.
 
53:18 Bạn thích nơi đây không?
S: Vâng.
  
53:20 K: Có nói với thầy giáo
bạn thích nơi đây chưa?
  
53:23 S: Thầy giáo hỏi thế.
 
53:32 K: Như cái chai rỗng
 
53:34 bị đổ đầy ắp kinh nghiệm.
 
53:37 Phải không?
 
53:38 Anh ta nói vậy đó.
 
53:41 Và từ kinh nghiệm
ấy, từ quá khứ ấy
  
53:48 mọi thứ ấy
được đổ đầy chai
  
53:52 là ký ức, là ghi nhớ
 
53:57 và bên trong cái
chai ấy luôn động đậy.
  
54:04 Vậy đó, rồi gì nữa?
 
54:07 Nói tiếp xem!
 
54:11 Trí óc bạn như chiếc
hộp rỗng, chai rỗng
  
54:17 và từ bé đã đầy ắp vấn đề.
 
54:21 Phải không?
 
54:22 Thi cử ra sao, đọc thế
nào, viết thế nào
  
54:24 và với mớ hỗn
độn ấy suốt cả đời.
  
54:29 Và trí óc bạn, anh ta nói,
như cái chai, đầy mọi cái đó.
  
54:37 Và khi cái chai bắt đầu
chạy lòng vòng, nói chuyện
  
54:43 cái chai, tích chứa
trong chai là ký ức
  
54:46  
 
54:49 kiến thức, rồi
thốt thành lời
  
54:53 ý nghĩ trước, từ
ngữ sau. Phải không?
  
55:01 Tôi tự hỏi - đừng đồng ý, bạn không
học được gì nếu đồng ý
  
55:06 S: Thưa, giả sử
cái chai rỗng
  
55:09 làm sao ta có
ý nghĩ đầu tiên?
  
55:13 K: Làm sao người đầu tiên
 
55:18 hai triệu năm trước, làm
sao anh ta bắt đầu suy nghĩ.
  
55:22 Bạn xem phim hoạt hình khoa
học, hay sinh vật học chưa?
  
55:25  
 
55:30 Bạn thấy con người
- hình, hoạt hình
  
55:36 con người đi săn
rồi đi săn, ăn, và ngủ.
  
55:48 Phải không? Bạn
đang nghe chứ?
  
55:51 Rồi phim hoạt hình kế
tiến bộ hơn một chút
  
55:57 anh ta không đi săn, nhưng
bảo người khác đi săn.
  
56:03 S: Bởi vì anh ta biết nguy hiểm.
 
56:07 K: Phải, phải, phải.
 
56:09 Và hình ảnh thứ ba:
anh ta không đi săn
  
56:17 nhưng học cách
dùng dụng cụ, và v.v..
  
56:22 Cuối cùng, anh ta trở nên quá
khôn ngoan - phải không?
  
56:28 như bạn, rất khôn ngoan, rất
 
56:34 như chúng ta, bạn hiểu không?
 
56:39 Đầu tiên anh ta bắt đầu
bằng săn bắn và ăn
  
56:44 rồi bảo người
khác đi săn và ăn
  
56:50 và thứ ba anh ta là
hình ảnh của chúng ta.
  
56:55 Không biết bạn hiểu hết
không, không thành vấn đề.
  
57:01 Vậy điều gì làm chúng
ta cư xử như hiện giờ?
  
57:06 Điều này quá khó với bạn.
 
57:15 Bạn có ngồi im lặng chưa
 
57:21 không động đậy, không
nháy mắt, bạn có làm chưa?
  
57:25  
 
57:27 Bạn muốn làm thế không?
 
57:32 Hãy ngồi thật yên lặng.
 
57:38 Bạn làm chứ?
 
57:40 S: Thưa, nhưng làm thế ích gì?
 
57:45 K: Chỉ kiểm soát cơ thể, xem bạn
có thể kiểm soát cơ thể không.
  
57:50 Không có ích lợi
gì; nếu bạn nói
  
57:53 'Tại sao tôi ăn, thế có ích gì?'
 
57:55 Bạn chết. Phải không?
 
57:59 Vậy, bạn thử ngồi
thật im lặng xem.
  
58:07 Không nháy, không liếc mắt.
 
58:11 Thử xem anh bạn,
thử cho vui, bạn biết
  
58:16 ngồi im, tiếp tục. Ngồi im.
 
58:18 S: Đời vui lắm sao?
 
58:21 K: Dời chân qua
- để chân kia qua đó anh bạn.
  
58:24  
 
58:30 S: Đời vui lắm sao?
 
58:36 K: Tuỳ thôi.
 
58:38 S: Nếu chúng ta có
nước đục thì không vui.
  
58:40 Nếu chúng ta có
nước trong thì vui.
  
58:42 K: Nước trong, nếu bạn
thích gọi thế là vui
  
58:45 nhưng nó hòa
lẫn với nước đục.
  
58:50 Phải không?
 
58:52 Nào, xem bạn sẽ ngồi
yên lặng một phút.