Krishnamurti Subtitles

Trí óc con người có thể hoàn toàn thoát sợ hãi?

San Diego - 6 April 1970

Public Talk 2



0:17 Bạn phải nghiêm túc.
 
0:22 Chỉ người thực sự, hết sức
 
0:29 nghiêm túc, mới
có thể sống đúng,
  
0:32 có thể sống đời hoàn
toàn và trọn vẹn.
  
0:39 Và nghiêm túc không loại
bỏ niềm vui, hân hoan.
  
0:54 Nhưng hễ còn sợ hãi,
 
1:02 bạn không thể nghiêm
túc, hay hân hoan,
  
1:09 hay biết ý nghĩa
hân hoan là gì.
  
1:16 Và sợ hãi hình như là một
việc chung nhất trong đời,
  
1:26 và lạ lùng chúng ta chấp
nhận nó như lối sống,
  
1:34 như chấp nhận mọi hình
thức bạo lực như lối sống,
  
1:44 chúng ta cũng chấp
nhận và quen thuộc...
  
1:49 ...với sợ hãi, tâm lý
cũng như vật lý.
  
1:58 Và chiều nay, nếu có thể,
 
2:05 chúng ta sẽ tìm
hiểu vấn đề này.
  
2:12 Tôi thấy, chúng ta sẽ
tìm hiểu đầy đủ...
  
2:23 ...để thấu hiểu nó trọn vẹn,
 
2:32 để khi rời hội trường,
hay nơi này,
  
2:37 chúng ta sẽ lìa sợ hãi.
 
2:43 Tôi nghĩ có thể được,
 
2:46 không chỉ lý thuyết,
hay hy vọng,
  
2:56 nhưng nếu bạn, như chúng ta sắp,
 
3:01 hoàn toàn chú tâm
vào vấn đề sợ hãi,
  
3:07 tôi chắc rằng khi thám hiểm
nguyên nhân sợ hãi...
  
3:10  
 
3:21 ...và cả làm sao tiếp cận nó,
 
3:26 làm sao nhìn, làm sao
chấm dứt hết nó,
  
3:36 để trí óc,
 
3:39 trí óc con người đã
đau khổ quá nhiều,
  
3:44 đã chịu đựng nhiều đau đớn,
 
3:47 đã sống với thống
khổ và sợ hãi,
  
3:54 trí óc ấy hoàn toàn có thể
thoát khỏi cái gọi là sợ.
  
4:11 Và để hiểu nó,
 
4:15 chúng ta phải trau đổi
nhau thật dễ dàng.
  
4:25 Trau đổi hàm ý, chính chữ nghĩa là,
 
4:31 cùng tạo ra, cùng thấu hiểu,
 
4:37 cùng làm việc;
 
4:42 không phải bạn
chỉ nghe người nói,
  
4:50 nghe vài chữ hay ý niệm,
 
4:54 mà cùng với người
nói hành trình,
  
5:07 và thấu hiểu vấn đề
sợ hãi quá phức tạp này.
  
5:18 Và để trau đổi,
 
5:23 để cùng nhau hành trình,
 
5:26 hàm ý không chấp
nhận hay từ chối,
  
5:38 không nói với chính mình,
'tuyệt đối không thể bỏ sợ hãi',
  
5:39  
 
5:44 hay lý giải sợ,
hay chấp nhận nó -
  
5:51 bạn cần trí óc tự do
để tìm hiểu vấn đề,
  
5:59 trí óc không kết luận,
 
6:05 không nói, có thể hay không thể.
 
6:10 Bởi chúng ta cùng
tìm tòi, thám sát.
  
6:15 Nên bạn phải tự do
để quan sát, tìm tòi.
  
6:22 Và đó hết sức cơ bản.
 
6:31 Vậy bạn không có
định kiến để khám phá,
  
6:34 định kiến sẽ ngăn cản
thấu hiểu sự thật của nó,
  
6:36  
 
6:39 ...của 'hiện là'.
 
6:42 Bạn xem, có rất nhiều
hình thức sợ hãi,
  
6:51 cả sợ hãi vật lý cũng
như tâm lý, thần kinh.
  
6:55  
 
7:01 Và để tìm hiểu mỗi
hình thức sợ hãi...
  
7:09 ...đòi hỏi nhiều thời gian,
cần rất nhiều ngày...
  
7:14 ...vào từng phương
diện của mỗi sợ hãi.
  
7:21 Nhưng tôi nghĩ bạn
có thể quan sát...
  
7:31 đặc tính sợ hãi, sợ hãi chung,
 
7:38 không phải sợ hãi riêng,
 
7:46 quan sát bản chất sợ hãi,
 
7:53 cấu trúc sợ hãi,
 
7:56 không lạc vào chi tiết hay
hình thức nào của sợ hãi riêng.
  
8:06 Bởi khi thấu hiểu cấu trúc
và bản chất của sợ hãi,
  
8:10  
 
8:16 thì có thể áp dụng
thấu hiểu ấy,
  
8:22 hay đi cùng thấu hiểu ấy,
 
8:26 hay tiếp cận với thấu hiểu
ấy, vào sợ hãi riêng.
  
8:31 Bạn có thể sợ
bóng tối, vật lý,
  
8:37 hay bạn có thể sợ
vợ hay chồng,
  
8:44 hay điều mọi người
nói hay nghĩ hay làm.
  
8:51 Hay bạn có thể sợ
cảm giác cô đơn,
  
9:02 hay trống rỗng của cuộc đời,
 
9:10 nhàm chán hiện hữu
vô nghĩa bạn kéo lê.
  
9:21 Hay bạn có thể sợ tương lai,
 
9:26 ngày mai, bất định, bất an,
 
9:34 bom.
 
9:38 Hay bạn có thể sợ chết,
 
9:45 chấm dứt cuộc đời.
 
9:51 Vậy có nhiều hình thức sợ,
 
9:56 sợ hãi loạn thần kinh
hay tỉnh táo, đúng;
  
10:07 nếu sợ có thể là
tỉnh táo hay đúng.
  
10:11 Nhưng hầu hết hình như...
 
10:16 ...sợ hãi loạn thần kinh...
 
10:20 ...gồm cả, quá khứ,
 
10:24 hôm nay và ngày mai;
 
10:30 việc bạn đã làm
trong quá khứ...
  
10:37 hay bịnh tật đã bị trong
quá khứ với mọi đớn đau...
  
10:42  
 
10:44 ...và quằn quại và không
muốn nó lặp lại...
  
10:47 ...và bạn sợ nó, ngày mai.
 
10:53 Bạn sợ thời gian, già đi,
 
11:00  
 
11:02 lão suy, lệ thuộc kẻ khác.
 
11:06  
 
11:11 Vậy có sợ thời gian,
 
11:23 sợ quá khứ và tương lai.
 
11:35 Và sợ cô đơn, cái chết,
 
11:41 dư luận, không thích nghi,
 
11:47 không thể thành công,
 
11:51 không thể hoàn thành,
 
11:54 không là ai đó trong
thế giới ngu ngốc này, v.v..
  
12:02 Và có rất nhiều sợ hãi,
 
12:09 không chỉ sợ hữu thức,
 
12:16 sợ hãi mà bạn ý thức,
 
12:20 mà có cả sợ hãi rất sâu,
 
12:26 chưa hiển lộ, chưa thám sát,
 
12:31 trong nơi sâu kín
của trí óc bạn.
  
12:42 Nên vấn đề là,
 
12:45 không chỉ làm sao xử sự
với sợ hữu thức...
  
12:53 ...mà cả những cái ẩn kín,
 
12:58 sợ thời gian,
 
13:06 tức là hôm qua,
việc bạn đã làm,
  
13:14  
 
13:21 lặp lại khổ sở ấy, ngày mai,
 
13:25 bất định, bất an,
 
13:31 cả tâm lý lẫn vật lý.
 
13:42 Và có sợ hãi về nổi cô đơn lớn lao...
 
13:54 ...và chạy trốn nổi cô đơn ấy.
 
14:00 Chắc chắn sợ hãi
là rời khỏi 'hiện là',
  
14:18 bỏ chạy, trốn, tránh...
 
14:25 ...cái 'hiện là',
 
14:29 rời, bỏ chạy sinh ra sợ hãi.
 
14:37 Tức là, khi có so
sánh loại nào đó,
  
14:41  
 
14:49 sinh ra sợ -
 
15:00 so sánh mình với ai khác...
 
15:04 ...bạn nghĩ là lớn hơn,
khôn hơn, quý hơn, v.v..
  
15:12 Và so sánh bạn
đang là với bạn sẽ là.
  
15:24 Vậy sợ hãi là rời khỏi
cái đang - cái 'hiện là',
  
15:32 rời khỏi, chứ không phải
vật bạn trốn vào.
  
15:43 Và sợ xảy ra qua so sánh.
 
15:57 Và có sợ hãi,
 
16:02 ẩn sâu trong chính bạn,
 
16:06 mà bạn không ý thức.
 
16:09 Nên các vấn đề này
thảy rất phức tạp.
  
16:17 Và không vấn đề sợ hãi nào
có thể giải quyết qua ý chí,
  
16:28 - nói với chính mình,
'tôi sẽ không sợ'.
  
16:33 Và hành động của
ý chí không nghĩa gì.
  
16:37 Hy vọng bạn theo kịp hết.
 
16:43 Không phải trò tôi đùa với bạn,
 
16:48 hay bạn đùa với tôi.
 
16:53 Chúng ta xem xét
vấn đề nghiêm túc...
  
17:02 ...và vì vậy bạn
phải chú tâm đến nó.
  
17:07 Và không thể chú tâm nếu
bạn diễn dịch hay diễn giải,
  
17:11  
 
17:14 hay so sánh điều đang nói
với cái bạn đã biết -
  
17:20 bạn phải nghe.
 
17:23 Và nghệ thuật nghe
bạn phải học,
  
17:34 bởi bạn chẳng nghe gì,
 
17:38 bạn luôn so sánh, đánh giá,
 
17:41 phán đoán, chối bỏ.
 
17:47 Vì vậy bạn ngăn cản
mình thực sự nghe.
  
17:56 Hoàn toàn nghe ai khác...
 
18:02 ...hàm ý bạn hoàn
toàn chú tâm -
  
18:07 không nghĩa là bạn
đồng ý hay không,
  
18:11 bởi không có đồng ý
hay không đồng ý...
  
18:14 ...khi bạn cùng thám sát.
 
18:18 Chỉ kính hiển vi
qua đó bạn nhìn...
  
18:26 ...có thể mờ, có thể không rõ.
 
18:34 Nên nếu bạn có
dụng cụ chính xác...
  
18:40 ...thì cái bạn nhìn, là
cái ai khác cũng nhìn.
  
18:48 Thế nên không có vấn đề...
 
18:51 ...đồng ý hay không hay chối bỏ.
 
19:00 Vậy chúng ta cố xem xét...
 
19:05 ...toàn bộ vấn đề sợ hãi này,
 
19:08 nên bạn sẽ phải
chú tâm, nó là đời bạn,
  
19:14 bởi sợ làm mờ trí óc,
 
19:18 làm trí óc vô cảm, đần độn.
 
19:22 Trí óc sợ làm sao
có thể yêu thương?
  
19:28 Trí óc lệ thuộc, ngoài sợ,
có thể biết gì về niềm vui?
  
19:30 Vậy...
 
19:47 có sợ hãi hữu thức
cũng như ẩn kín.
  
19:54 Làm sao bạn -
tìm tòi trước -
  
19:57 làm sao bạn vạch
trần sợ ẩn kín?
  
20:02 Và khi bạn vạch chúng ra,
 
20:05 làm sao thoát khỏi chúng,
 
20:07 làm sao trí óc có thể thoát
chúng? Đó là câu hỏi thứ nhất.
  
20:13 Hãy theo dõi nhé -
 
20:23 chính bạn đang làm,
 
20:26 chính bạn đang quan sát nó,
 
20:29 người nói chỉ chỉ ra.
 
20:39 Sợ hãi ẩn kín làm
sao được mở ra,
  
20:42  
 
20:48 ...bày ra?
 
20:51 Bạn có thể biết
sợ hữu thức...
  
20:58 ...và làm sao xử sự
lúc chúng sắp đến.
  
21:03 Nhưng có sợ ẩn kín,
 
21:06 có lẽ quan trọng hơn nhiều.
 
21:09 Vậy làm sao xử sự với chúng,
 
21:13 làm sao bạn phơi bày chúng?
 
21:15 Cho phép tôi cởi áo khoát
nhé? Không phiền chứ?
  
21:19  
 
21:21 Vậy chúng ta xem xét,
 
21:26 làm sao những lớp sâu sợ hãi,
có thể được phơi bày?
  
21:34  
 
21:38 Có thể được phơi bày
qua phân tích -
  
21:47 phân tích chúng, thấy
nguyên nhân?
  
21:53 Phân tích sẽ quét
trí óc khỏi sợ,
  
22:03 không phải sợ loạn thần kinh nào...
 
22:06 ...mà toàn bộ sợ, cả
cấu trúc sợ hãi - phân tích?
  
22:11  
 
22:17 Phân tích hàm ý,
không chỉ thời gian,
  
22:23 mất nhiều, nhiều ngày,
nhiều năm, cả đời bạn,
  
22:28 cuối cùng có thể
bạn hiểu đôi chút...
  
22:31 ...nhưng bạn sẵn
sàng cho nắm mồ.
  
22:36 Và phân tích cũng
hàm ý người phân tích.
  
22:44 Ai là kẻ phân tích?
Hắn là chuyên nghiệp,
  
22:48  
 
22:52 chuyên gia, có bằng cấp,
 
22:59 sẽ phân tích sợ hãi
sâu, ẩn của bạn?
  
23:07 Và hắn cũng cần thời gian,
 
23:14 và vậy cũng tiền của bạn.
 
23:21 Nên phân tích hàm ý người
phân tích là kẻ kiểm duyệt,
  
23:33 là kết quả của nhiều
hình thức qui định.
  
23:41 Và hắn sẽ phân tích...
 
23:46 nổi sợ mà chính
hắn đã tạo ra.
  
23:51 Phải không?
 
23:53 Hy vọng bạn theo kịp hết,
 
23:58 bởi ý định chúng ta là...
 
24:04 ...khi bạn rời phòng họp
khá ấm cúng này,
  
24:10 ...bạn không còn hình
thức sợ hãi nào.
  
24:18 Có thể làm được.
 
24:24 Và bạn sẽ biết kiểu
sống hoàn toàn khác,
  
24:30 bạn sẽ biết hân hoan là gì,
 
24:39 trí óc hoàn toàn thoát khỏi...
 
24:40 ...vật khủng khiếp gọi là sợ.
 
24:53 Và để thoát khỏi nó, bạn...
 
24:58 chúng ta phải cùng đi,
 
25:02 bạn sẽ làm việc cật lực
cũng như người nói làm.
  
25:14 Vậy phân tích ẩn
thời gian và kẻ phân tích.
  
25:24 Hãy thấy sự thật việc này.
 
25:27 không phải quan niệm bạn
chống quan niệm người nói...
  
25:30 hay quan niệm hoặc
kiến thức ai khác -
  
25:33 thấy sự thật ấy,
nó nắm thời gian.
  
25:45 Và khoảng xen giữa cái
mà bạn phân tích...
  
25:51 ...và chấm dứt nó, sẽ dính
thời gian và vì vậy...
  
25:55  
 
25:59 ...nhiều nhân tố khác
sẽ cho nó hướng khác.
  
26:02 Người phân tích là một
mảnh trong nhiều mảnh...
  
26:07 ...nó sẽ tạo ra cái 'tôi',
'ngã', bản ngã.
  
26:15 Vậy nó thành người phân tích,
 
26:19 mang uy quyền người phân tích,
 
26:24 và phân tích phải
trọn vẹn mỗi lần,
  
26:30 ngược lại đâu là
điểm phân tích?
  
26:38 Nên phân tích, hàm ý
thời gian và phân chia...
  
26:43 ...không chấm dứt sợ hãi.
 
26:49 Khá rõ ràng chứ?
 
26:56 Nhìn, nghĩa là bạn
dẹp hết hoàn toàn...
  
26:59  
 
27:04 ...mọi ý niệm thay đổi dần,
 
27:13 bởi chính tác nhân
thay đổi là...
  
27:18 ...nguyên nhân chính của sợ hãi.
 
27:28 Bạn bị thôi miên hết à?
 
27:38 Bởi với tôi, với người nói,
đây là việc rất quan trọng,
  
27:42 vì vậy anh ta thấy mạnh mẽ,
 
27:46 nói năng sôi nổi, anh ta
không tuyên truyền -
  
27:48  
 
27:53 không có gì cho bạn dính,
 
27:56 không có gì cho bạn tin;
 
28:04 mà quan sát và học hỏi...
 
28:11 ...và thoát khỏi sợ hãi.
 
28:15 Vậy phân tích không là cách.
 
28:20 Bạn hiểu nó nghĩa gì...
 
28:21 ...khi bạn thấy sự thật đó?
 
28:35 Nghĩa là bạn không còn suy tư
trong vòng người phân tích,
  
28:47 kẻ sẽ xem xét,
kẻ sẽ phân tích,
  
28:51 kẻ sẽ phán xét, đánh giá,
 
28:58 vì vậy trí óc bạn sẽ thoát
gánh nặng gọi là phân tích,
  
29:05 vì vậy nó có thể
nhìn trực tiếp.
  
29:18 Và...
 
29:29 Nếu phân tích không
là cách và vì nó sai,
  
29:38 làm sao bạn nhìn sợ hãi?
 
29:43 Làm sao bạn đem
ra hết cấu trúc,
  
29:52 mọi phần ẩn kín của sợ hãi?
 
29:55 Qua giấc mơ?
 
30:03 Giấc mơ là tiếp nối
thời gian thức, qua ngủ -
  
30:10 Phải không?
 
30:15 Bạn theo kịp hết không?
 
30:21 Không biết bạn có quan sát...
 
30:23 ...trong giấc mơ
luôn có hành động,
  
30:26 ...làm gì hay gì đó xảy ra,
 
30:31 nó giống y lúc thức,
 
30:36 tiếp nối lúc thức,
 
30:43 khi ngủ, qua giấc mơ -
 
30:46 cũng là một phần
của cả chuyển động.
  
30:52 Vậy...
 
30:54 ...giấc mơ không giá trị.
 
31:01 Bạn chấp nhận chứ?
 
31:03 Ái chà, hy vọng...
 
31:05 tôi chắc bạn không
- nhưng không sao.
  
31:13 Bởi bạn thấy việc xảy ra,
 
31:16 chúng ta xóa bỏ vật
mà bạn quen thuộc:
  
31:25 phân tích, giấc mơ, ý chí,
 
31:33 thời gian,
 
31:38 vậy khi bạn xóa bỏ,
 
31:41 trí óc trở nên
cực kỳ nhạy bén.
  
31:53 Và qua xóa bỏ ấy...
 
31:56 ...nó trở nên không
chỉ nhạy bén, mà...
  
32:01 ...thông minh.
 
32:07 Giờ với nhạy bén
và thông minh ấy...
  
32:11 ...chúng ta sẽ nhìn
sợ. Phải không?
  
32:18 Chúng ta cùng đi?
 
32:24 Bạn biết việc này rất vui,
nếu bạn thực sự tìm hiểu,
  
32:31 bởi rồi bạn quay đi,
bạn quay lại với...
  
32:35 ...cả cấu trúc xã hội
trong đó thời gian,
  
32:39 phân tích, sẽ hoạt động.
 
32:53 Vậy sợ là gì?
 
33:01 Sợ là gì, làm sao nó đến?
 
33:09 Sợ luôn liên quan với điều gì,
 
33:14 nó không tự tồn tại:
 
33:19 liên quan với
điều gì kéo dài...
  
33:24 ...với cái khác cũng kéo dài.
 
33:32 Phải không?
 
33:38 Có sợ việc đã xảy ra hôm qua,
 
33:44 nó lặp lại ngày mai,
 
33:49 dù là đau đớn hay
hình thức khác,
  
33:54 luôn có điểm xác định
từ đó quan hệ xảy ra.
  
34:11 Chúng ta sẽ tìm hiểu
nó một chút; một phút.
  
34:14 Vậy khi chúng ta nói,
 
34:16 sợ chỉ hiện diện trong
quan hệ với việc gì khác,
  
34:23 ngược lại không có sợ...
 
34:31 ...liên quan với quá khứ -
 
34:34 ký ức về đau đớn cũ
và không muốn nó,
  
34:42 lặp lại đau đớn ấy
hôm nay hay ngày mai -
  
34:52 liên quan đến điều đã xảy ra.
 
35:00 Và sợ là gì?
 
35:03 Bạn đau đớn hôm qua,
 
35:09 hiển nhiên, bạn đã đau.
 
35:13 Hay có vài hy vọng ngày mai
mà có thể không xảy ra.
  
35:21 Vậy có sợ của hôm qua,
 
35:26 có sợ của ngày mai.
 
35:29 Làm sao sợ ấy xảy ra?
 
35:37 Bạn hỏi, không phải tôi.
 
35:42 Vậy bạn làm việc cật lực.
 
35:50 Tôi đã đau hôm qua,
hiển nhiên,
  
35:56 và có ký ức về nó,
 
35:59 và...
 
36:07 ...không muốn mai nó trở lại.
 
36:11 Làm sao sợ vào đó?
 
36:17 Suy nghĩ về đau đớn
hôm qua, suy nghĩ,
  
36:27 ký ức về đau hôm qua
 
36:34 phóng ra sợ ngày mai,
 
36:37 về ngày mai đau nữa.
 
36:39 Vậy ý nghĩ sinh ra
sợ. Phải không?
  
36:46 Không à? Theo kịp chứ?
 
36:57 Ý nghĩ sinh ra sợ, sinh sợ hãi,
 
37:01 và cũng ý nghĩ
trau dồi thú vui.
  
37:07 Để hiểu sợ hãi bạn cũng
phải hiểu thú vui,
  
37:14 bởi chúng liên quan nhau,
 
37:17 không hiểu này, bạn
không thể hiểu kia,
  
37:21 ...tức là, bạn không thể nói...
 
37:22 'Tôi phải chỉ có thú vui
và không sợ hãi',
  
37:28 bởi sợ hãi là mặt kia của
đồng xu gọi là thú vui.
  
37:34  
 
37:41 Phải không?
Theo kịp nhau chứ?
  
37:48 Vậy có thú vui hôm qua,
 
37:51 tình dục hay loại
thú vui nào khác,
  
37:55 bạn nghĩ về nó, hình ảnh,
nhai lại thú vui,
  
38:00  
 
38:05 tức là nghĩ về nó.
 
38:12 Và mai có thể bạn không có nó.
 
38:17 Vậy ý nghĩ...
 
38:21 ...sinh ra sợ hãi.
 
38:27 Tôi nghĩ vậy là
khá rõ, phải không?
  
38:33 Nên ý nghĩ không
chỉ duy trì thú vui,
  
38:41 mà còn nuôi dưỡng sợ hãi,
 
38:50 và ý nghĩ tự chia ra
như người phân tích,
  
38:58 vật bị phân tích cũng
là thành phần của ý nghĩ.
  
39:06 Vậy nó tự chơi đùa với nó.
 
39:16 Nên rồi vấn đề là:
 
39:23 nếu ý nghĩ làm mọi cái này,
 
39:30 ý nghĩ từ chối
xem xét sợ hãi...
  
39:36 ...ẩn kín vô thức,
 
39:41 ý nghĩ đặt ra
người phân tích...
  
39:44 ...tách rời với
vật bị phân tích,
  
39:49 ý nghĩ đem vào thời gian...
 
39:59 ...như phương tiện chạy
trốn sợ, nhưng duy trì sợ,
  
40:09 và ý nghĩ cũng
nuôi dưỡng thú vui,
  
40:16 nó không liên quan
gì với niềm vui,
  
40:23 bởi niềm vui không
phải sản phẩm của ý nghĩ,
  
40:34 nó không phải thú vui.
 
40:38 Bạn có thể trau dồi thú vui,
 
40:41 bạn có thể nghĩ về nó mãi...
 
40:47 ...và rút ra thú vui lớn,
 
40:50 nhưng bạn không thể
làm thế với niềm vui.
  
40:54 Lúc bạn làm thế, nó đi mất.
 
40:57 Nó trở thành điều gì
từ đó bạn rút ra thú vui...
  
41:00 ...và vì vậy bạn sợ mất nó.
 
41:07 Vậy ý nghĩ trách nhiệm cả
thú vui, nổi đau, sợ hãi.
  
41:14  
 
41:24 Và ý nghĩ cũng sợ
cô đơn hoàn toàn.
  
41:35 Ý nghĩ đã lên án nó,
 
41:42 và vậy ý nghĩ tạo ra cách
chạy trốn nổi cô đơn ấy...
  
41:47 ...qua nhiều hình thức
giải trí tôn giáo...
  
41:52 ...hay văn hóa này nọ,
 
42:00 tìm kiếm triền miên...
 
42:06 ...lệ thuộc sâu và rộng hơn.
 
42:10 Vậy ý nghĩ trách nhiệm.
 
42:15 Rồi bạn phải làm gì?
 
42:19 Bạn hiểu hết, mong vậy.
 
42:23 Bạn phải làm gì khi
nhận ra rằng ý nghĩ,
  
42:33 là đáp ứng của ký ức...
 
42:37 ...với thách thức, lớn hay nhỏ,
 
42:46 nó duy trì cả
thú vui lẫn sợ hãi,
  
42:52 thảy là sự kiện, không
phải người nói đặt ra,
  
42:59 hay triết lý hoặc
lý thuyết riêng,
  
43:04 là sự kiện thực hàng
ngày quan sát được.
  
43:13 Rồi câu hỏi kế là,
bạn phải làm gì?
  
43:19 Có ý nghĩ...
 
43:23 ...bạn không thể diệt nó,
 
43:29 không thể phá huỷ nó,
 
43:34 không thể nói,
'À, tôi sẽ quên nó',
  
43:40 không thể chống nó -
 
43:44 nếu bạn làm, nó là
hình thức ý nghĩ khác.
  
44:05 Ý nghĩ là đáp ứng của ký ức.
 
44:10 Và bạn cần ký ức để
hoạt động hàng ngày,
  
44:16 để đến văn phòng,
để về nhà,
  
44:19 để có thể nói chuyện -
 
44:25 ký ức ấy là kho chứa
của kiến thức kỹ thuật.
  
44:34 Vậy bạn cần ký ức, hoàn toàn.
 
44:40 Và bạn cũng thấy
làm sao ký ức duy trì...
  
44:50 ...sợ hãi qua ý nghĩ,
có thú vui hôm qua,
  
44:53  
 
44:56 thấy vẻ đẹp của
hoàng hôn đáng yêu,
  
45:03 và bạn cũng muốn nó
lặp lại, cùng kinh nghiệm ấy,
  
45:08 cả qua ma tuý hay qua...
 
45:11  
 
45:14 ...đến điểm riêng nào
nhìn ánh sáng tuyệt diệu ấy.
  
45:18 Và khi nó không
xảy ra có nổi đau,
  
45:21 bất mãn, thất vọng.
 
45:24 Vậy ý nghĩ...
 
45:29 Bạn cần ký ức với
mọi thuần khiết...
  
45:30 ...và trong sáng của ý nghĩ
trong một hướng,
  
45:42 kỹ thuật, để hoạt
động hàng ngày,
  
45:50 để kiếm sống, và v.v..
 
45:53 Và bạn cũng thấy
có sự kiện...
  
46:01 ...ý nghĩ cũng sinh ra sợ hãi.
 
46:09 Vậy bạn phải làm gì?
 
46:16 Trí óc phải làm gì?
 
46:20 Bạn hiểu câu hỏi không?
 
46:23 Rõ chứ?
 
46:26 Bạn đặt câu hỏi cho chính bạn,
 
46:28 tôi không đặt câu hỏi cho bạn.
 
46:36 Nếu bạn chấp nhận câu hỏi,
câu hỏi của người nói,
  
46:40 thì nó không phải của bạn.
 
46:45 Nếu nó của bạn,
 
46:50 mà nó phải vậy,
 
46:52 sau khi xem xét,
 
46:57 nếu không phải, bạn buồn ngủ.
 
47:00 Nếu của bạn, thì
bạn làm sao trả lời?
  
47:09 Làm sao bạn trả lời câu hỏi,
 
47:12 sau khi trải qua...
 
47:17 nhiều sự kiện
phân tích, thời gian,
  
47:25 chạy trốn, lệ thuộc,
 
47:36 thấy rằng rời khỏi
'hiện là' là sợ hãi,
  
47:45 chính rời khỏi là sợ hãi.
 
47:50 Sau khi quan sát mọi cái,
 
47:54 thấy hết sự thật,
không phải quan niệm,
  
47:57  
 
47:59 không phán đoán tình cờ,
 
48:08 bạn trả lời gì cho vấn đề...
 
48:16 ...rằng ý nghĩ phải
hoạt động hữu hiệu,
  
48:23 ...tỉnh táo,
 
48:27 và chính ý nghĩ ấy
thành nguy hiểm...
  
48:33 ...bởi nó sinh ra sợ hãi.
 
48:40 Giờ trước khi trả lời câu hỏi,
 
48:43 trạng thái trí óc gì...
 
48:47 trải qua mọi cái đó?
 
48:54 Bạn hiểu ý tôi không?
 
48:55 Trạng thái thấu
hiểu gì của trí óc,
  
49:02 trí óc đã xem xét...
 
49:05 ...mọi hình thức đã
được phơi bày,
  
49:10 được giải thích hay quan sát,
 
49:14 đặc tính trí óc gì,
 
49:19 bởi với đặc tính
ấy bạn sẽ trả lời.
  
49:31 Nếu bạn chưa làm
cuộc hành trình...
  
49:35 ...bạn không trả lời;
 
49:39 nhưng nếu bạn thực sự
hành trình, từng bước...
  
49:43 ...và tìm hiểu mọi điều
chúng ta thảo luận,
  
49:50 thì trí óc bạn, bạn sẽ thấy,
 
49:52 trở nên cực kỳ thông minh,
sống động, nhạy bén,
  
49:57 bởi nó ném hết mọi
gánh nặng đã tích chứa.
  
50:01  
 
50:10 Rồi vấn đề là,
 
50:19 làm sao quan sát cả
tiến trình suy nghĩ này?
  
50:31 Có trung tâm từ đó
bạn suy nghĩ?
  
50:36 Hãy theo dõi hết nhé.
 
50:44 Trung tâm là kẻ kiểm duyệt,
người phán đoán,
  
50:49 đánh giá, lên án, biện minh -
 
50:55 bạn vẫn suy nghĩ
từ trung tâm ấy?
  
51:02 Hay...
 
51:07 ...không có trung tâm
từ đó để suy nghĩ,
  
51:11 bạn chỉ nghĩ. Phải không?
 
51:15 Bạn thấy khác nhau?
 
51:19 Hiểu hết chứ?
 
51:24 - nói tôi nghe.
 
51:28 Không à?
 
51:32 Tôi ngạc nhiên -
 
51:37 bạn chỉ nghe, tôi e vậy.
 
51:42 Nhìn đi,
 
51:45 ý nghĩ tạo ra trung
tâm như cái 'tôi' -
  
51:55 tôi, quan niệm tôi,
xứ tôi, Thượng đế tôi,
  
51:59 kinh nghiệm tôi,
nhà tôi, bàn ghế tôi,
  
52:02 vợ tôi, con tôi, xứ tôi,
bạn biết, tôi, tôi, tôi.
  
52:08 Đó là trung tâm từ đó
bạn hành động, suy nghĩ.
  
52:16 Trung tâm ấy phân chia,
 
52:22 và bởi trung tâm
ấy và phân chia ấy,
  
52:26 hiển nhiên phải có xung đột.
 
52:30 Khi quan niệm bạn chống
quan niệm ai khác,
  
52:34 xứ tôi, xứ bạn và
mọi thứ - phân chia.
  
52:39 Tức là, trung tâm luôn phân chia.
 
52:45 Và nếu bạn nghĩ
từ trung tâm ấy...
  
52:49 ...và quan sát sợ từ
trung tâm ấy,
  
52:56 bạn vẫn kẹt trong sợ hãi,
 
53:02 bởi trung tâm ấy phân chia nó...
 
53:06 ...với vật gọi là sợ,
 
53:10 và vậy nó nói,
'tôi phải thoát nó,
  
53:13 tôi phải phân tích, phải
vượt qua nó, chống nó', v.v..
  
53:14  
 
53:19 Vậy bạn tăng thêm sợ hãi.
 
53:26 Nên bạn có thể nhìn,
trí óc có thể nhìn,
  
53:35 - chúng ta sẽ tìm hiểu thêm
chút - mà không trung tâm?
  
53:37  
 
53:39 Bạn có thể nhìn sợ hãi
mà không đặt tên,
  
53:44 bởi khi bạn nói - sợ
- nó đã là quá khứ,
  
53:52 bởi bạn đã đặt tên nó.
 
53:56 Bạn theo kịp không?
 
54:02 Lúc đặt tên điều gì,
bạn không chia nó ra ư?
  
54:09 Trắng và đen,
 
54:10 và nâu và Cộng sản
- phải không?
  
54:20 Và chính phân chia
là hình thức chống đối,
  
54:29 xung đột và sợ hãi.
 
54:33 Vậy vấn đề là: quan sát...
 
54:35 ...mà không trung tâm,
 
54:42 và không đặt tên cái gọi
là sợ khi nó khởi lên.
  
54:48 Mọi cái đó đòi hỏi
kỷ luật lớn lao.
  
54:58 Bạn biết, chữ kỷ luật
nghĩa là học hỏi,
  
55:05 học hỏi từ ai đó -
 
55:13 bạn không học từ người nói,
 
55:15 bạn học chính bạn.
 
55:18 Và quan sát mọi
cái đó thật gần, quan tâm,
  
55:29 nghĩa là với yêu
mến và chú tâm,
  
55:35 rồi trí óc nhìn mà không
phân chia như trung tâm,
  
55:41 cái mà nó đã quen thuộc.
 
55:46 Vì vậy chấm dứt sợ hãi,
 
55:50 cả ẩn kín và hiển lộ.
 
55:57 Nếu bạn chưa làm chiều nay,
 
56:00 đừng đem về nhà
và nghĩ về nó.
  
56:08 Chân lý là điều bạn
phải thấy tức thì.
  
56:18 Và để thấy điều gì
rõ ràng và tức thì,
  
56:22 bạn phải đem hết
tâm hồn trí óc...
  
56:24 ...và cả con người bạn.