Krishnamurti Subtitles

What is a responsible human being?

San Diego - 19 February 1974

Conversation with A.W. Anderson 4



0:37 Krishnamurti Đối thoại
với Dr. Allan W. Anderson
  
0:42 J. Krishnamurti
sinh ra ở Nam Ấn Độ
  
0:45 và được học hành ở Anh.
 
0:47 Bốn mươi năm qua
 
0:48 ông nói chuyện ở Hoa kỳ,
 
0:51 châu Âu, Ấn độ, Úc, và
các nơi khác trên thế giới.
  
0:55 Từ khởi đầu đạo nghiệp
 
0:56 ông đã từ chối mọi liên hệ
 
0:59 với các tôn giáo
có tổ chức và ý thức hệ
  
1:01 và nói rằng quan tâm
duy nhất của ông là
  
1:03 trả lại con người tự do
tuyệt đối vô điều kiện.
  
1:07 Ông là tác giả của nhiều sách,
 
1:09 trong đó có Đánh Thức Trí
Thông Minh,
  
1:12 Khẩn Thiết Thay đổi,
 
1:14 Thoát Khỏi Cái Biết,
và Tung Cánh Đại Bàng.
  
1:19 Đây là một trong loạt đối thoại
 
1:21 giữa Krishnamurti và
Dr. Allan W. Anderson,
  
1:24 giáo sư về nghiên cứu
tôn giáo
  
1:26 tại Đại học San Diego State
 
1:28 nơi ông dạy kinh điển
Ấn độ và Trung hoa
  
1:31 và truyền thống tiên tri.
 
1:33 Dr. Anderson, nhà thơ nổi danh,
 
1:35 đã nhận học vị từ
Đại học Columbia
  
1:38 và Trường Dòng Hiệp Hội
Thần Học.
  
1:41 Ông được vinh danh với
Phần thưởng Dạy học nổi tiếng
  
1:44 từ Đại học California State.
 
1:47 A: Ngài Krishnamurti, vừa
đúng chỗ
  
1:49 chúng ta dừng buổi nói chuyện
vừa qua
  
1:54 có khởi lên câu hỏi về
sự phân biệt giữa
  
1:58 khái niệm tôi phải trách nhiệm
về hành động
  
2:02 và... chỉ trách nhiệm.
K: Đúng.
  
2:07 A: Tôi ngồi đây suy nghĩ,
 
2:11 'ồ tại sao không thể tiếp tục',
 
2:13 vậy có thể chúng ta bắt
đầu điểm ấy.
  
2:16 Được chứ?
K: Tôi nghĩ,
  
2:17 có sự phân biệt rất rõ
 
2:20 giữa trách nhiệm về
và trách nhiệm.
  
2:26 Trách nhiệm về hàm ý
hướng đi,
  
2:34 muốn có định hướng.
 
2:39 Nhưng cảm thấy trách nhiệm
hàm ý
  
2:46 trách nhiệm về mọi việc,
không có hướng,
  
2:50 một hướng riêng nào.
 
2:54 Trách nhiệm giáo dục,
trách nhiệm chính trị,
  
3:00 trách nhiệm cách tôi sống,
 
3:02 trách nhiệm cách ứng xử,
 
3:05 là hoàn toàn cảm thấy
trách nhiệm toàn thể
  
3:11 là nền trên đó hành động
xảy ra.
  
3:20 A: Tôi nghĩ nó đưa
chúng ta trở lại
  
3:22 vấn để khủng hoảng
đã nói đến.
  
3:25 Nếu khủng hoảng liên tục,
thì sai lầm mà nói
  
3:33 tôi trách nhiệm về hành động,
 
3:35 bởi tôi lại để sự viêc
ngoài kia
  
3:40 và nó thành cơ hội cho
 
3:43 tôi bối rối việc gần bên,
 
3:45 cần được làm,
 
3:46 và quan niệm, khái niệm về
hành động này,
  
3:50 bởi tôi là hành động.
 
3:52 K: Vâng, đúng vậy, nó đó.
A: Tôi là nó.
  
3:54 K: Nghĩa là, cảm thấy
trách nhiệm
  
4:01 tự biểu lộ
 
4:04 về chính trị, tôn giáo,
giáo dục, trong công việc,
  
4:08 trong cả đời sống, trách nhiệm
về mọi thái độ,
  
4:18 không riêng hướng nào.
 
4:22 Tôi nghĩ có quá nhiều
khác biệt khi bạn nói
  
4:26 'tôi trách nhiệm về
hành động.'
  
4:32 Tức là bạn trách nhiệm
về hành động mình
  
4:35 theo ý niệm
 
4:37 bạn đã nghĩ trước về
hành động.
  
4:41 A: Chính xác. Vâng.
 
4:45 Thỉnh thoảng người ta nói
 
4:51 trẻ con tự do bởi vô trách nhiệm.
 
4:55 K: Ồ, trẻ con...
Không thể đem trẻ con vào...
  
4:59 A: Không, dĩ nhiên.
 
5:00 Nhưng tôi nghĩ đôi lúc,
khi nói thế,
  
5:06 chúng ta nhớ về quá khứ,
 
5:09 như thể tự do là lìa câu thúc,
 
5:14 trong khi nếu anh là hành động,
 
5:17 đúng thật, tuyệt đối...
K: Không có câu thúc,
  
5:19 không có câu thúc.
A: Không câu thúc.
  
5:21 K: Không gì.
A: Đúng. Đúng.
  
5:23 K: Bởi vì, xem nào.
 
5:26 Nếu bạn cảm thấy toàn bộ
trách nhiệm,
  
5:32 thì đâu là trách nhiệm
 
5:35 với con cái mình?
 
5:40 Nghĩa là giáo dục.
 
5:43 Có phải bạn dạy chúng
là tạo ra trí óc
  
5:48 tuân theo khuôn phép,
 
5:51 mà xã hội đặt ra,
 
5:55 tức bạn chấp nhận
 
5:57 vô đạo đức của xã hội là vậy.
 
6:03 Nếu bạn cảm thấy hoàn toàn
trách nhiệm,
  
6:06 bạn trách nhiệm từ
lúc nó sinh ra
  
6:09 cho đến lúc nó mất.
 
6:14 Giáo dục đúng đắn,
 
6:17 không phải giáo dục
 
6:19 làm cho trẻ tuân theo,
 
6:23 tôn thờ thành công và
phân chia quốc tịch
  
6:29 sinh ra chiến tranh
- kịp không? -
  
6:31 mọi cái đó bạn trách nhiệm,
 
6:35 không chỉ hướng riêng nào.
 
6:38 Ngay cả bạn ở hướng
riêng nào
  
6:41 - tôi trách nhiệm về
hành động -
  
6:43 hành động bạn dựa trên gì?
 
6:46 Làm sao có thể trách nhiệm
 
6:49 khi bạn, khi hành động bạn
là kết quả rập khuôn
  
6:55 được truyền trao cho bạn?
 
7:00 A: Vâng, tôi theo kịp ý ngài.
K: Như cộng sản,
  
7:04 họ nói nhà nước trách nhiệm.
 
7:11 Tôn thờ nhà nước,
nhà nước là thần thánh,
  
7:17 và bạn trách nhiệm
với nhà nước.
  
7:21 Nghĩa là họ nghĩ ra việc
nhà nước phải làm,
  
7:28 được rập khuôn ý niệm,
và, theo đó, bạn hành động.
  
7:35 Đó không phải hành động
trách nhiệm.
  
7:37 Là hành động vô trách nhiệm.
 
7:42 Trong khi hành động nghĩa là
đang làm.
  
7:46 Hiện tại hành động của
động từ 'làm'
  
7:50 là hành động bây giờ,
đang làm.
  
7:53 Hành động bây giờ phải
lìa quá khứ.
  
7:59 Ngược lại bạn chỉ lặp lại,
 
8:03 lặp lại, truyền thống tiếp tục.
 
8:07 Đó không...
 
8:08 A: Tôi nhắc một việc trong
Kinh Dịch
  
8:14 mà tôi nghĩ nó phản ảnh
 
8:18 nguyên lý ngài đã chỉ ra
 
8:21 - tôi không nói nguyên lý
trừu tượng.
  
8:26 Nếu tôi trích đúng,
 
8:28 trong một bản dịch căn bản,
 
8:30 như vầy:
 
8:32 'Người quân tử...'
- nghĩa là người tự do,
  
8:36 không kẹt giai cấp -
 
8:41 '...không để suy nghĩ vượt
quá hoàn cảnh'.
  
8:46 Đó không nghĩa đơn giản
là hắn ở hiện tại,
  
8:57 không trách nhiệm gì
việc ngoài kia
  
9:01 bảo hắn trách nhiệm thế nào,
 
9:03 hay phải làm gì,
 
9:07 mà ngay tức thì hắn,
hắn luôn...
  
9:12 K: Trách nhiệm.
A: ...trách nhiệm.
  
9:13 K: Luôn luôn.
A: Đơn giản hắn không
  
9:15 để suy tư mình vượt
khỏi hoàn cảnh.
  
9:18 Đó quay lại chữ 'phủ nhận'.
 
9:19 Bởi nếu hắn không
 
9:20 để suy tư mình vượt
quá hoàn cảnh,
  
9:23 hắn phủ nhận khả năng
 
9:24 làm vậy, phải không?
K: Vâng.
  
9:26 Đúng.
A: Ồ vâng, vâng, vâng, tôi hiểu.
  
9:31 Lý do tôi tham khảo
trích dẫn nọ
  
9:35 là bởi,
 
9:42 nếu điều ngài nói là thật
 
9:47 và nếu điều họ nói là thật,
 
9:51 - không liên quan việc
làm sao chúng được hiểu
  
9:54 hay không hiểu -
 
9:55 thì đây phải có điều gì chung,
 
9:59 và tôi nhận ra ngài nhấn mạnh
là thực tế,
  
10:04 quá sức thực tế, về hành động.
 
10:08 Nhưng hình như là giá trị
lớn lao, nếu anh có thể
  
10:17 trò chuyện, đàm luận với
tác phẩm lớn,
  
10:22 có quá nhiều câu nói
- và phàn nàn
  
10:25 về thực tế là chúng không
được hiểu.
  
10:28 Tôi thấy đó là ích lợi lớn.
 
10:37 K: Tôi không đọc sách,
 
10:42 tác phẩm trong nghĩa...
 
10:45 A: Vâng, tôi hiểu.
K: ...trong nghĩa ấy.
  
10:50 Giả sử không có sách
trên thế gian.
  
10:54 A: Vấn đề vẫn vậy.
K: Vấn đề vẫn vậy.
  
10:57 A: Dĩ nhiên, dĩ nhiên.
 
10:59 K: Không lãnh đạo, không thầy,
 
11:02 không ai bảo bạn làm này,
làm nọ,
  
11:04 đừng làm này làm kia.
 
11:05 Bạn ở đó!
 
11:08 Bạn cảm thấy toàn bộ,
hoàn toàn trách nhiệm.
  
11:13 A: Đúng. Vâng.
 
11:16 K: Rồi bạn phải có đầu óc
sáng sủa, năng động
  
11:20 đáng ngạc nhiên,
 
11:25 không ngớ ngẩn, không bối rối,
hoang mang.
  
11:29 Bạn phải có trí óc suy nghĩ
sáng suốt!
  
11:33 Và không thể suy nghĩ
sáng suốt,
  
11:35 nếu bạn bám rễ quá khứ.
 
11:39 Bạn chỉ tiếp tục
- có thể canh cải -
  
11:43 qua hiện tại đến tương lai.
Vậy đó.
  
11:47 Vậy từ đó có câu hỏi:
 
11:52 trách nhiệm trong quan hệ
con người là gì?
  
12:01 A: Vâng. Chúng ta quay lại
quan hệ.
  
12:03 K: Bởi đó là nền móng
cơ bản của cuộc sống:
  
12:14 quan hệ.
Tức là, liên hệ,
  
12:17 tiếp xúc với.
 
12:20 A: Chúng ta đang liên hệ.
K: Liên hệ.
  
12:23 A: Nó là đang là.
K: Vâng.
  
12:26 Nào, quan hệ là gì?
 
12:31 Nếu tôi thấy hoàn toàn
trách nhiệm,
  
12:38 làm sao trách nhiệm ấy
biểu lộ trong quan hệ:
  
12:45 với con cái, nếu tôi có con,
 
12:48 với gia đình, hàng xóm,
 
12:51 hàng xóm gần bên
 
12:54 hay mười ngàn dặm xa,
 
12:56 hắn vẫn là hàng xóm!
 
12:59 Vậy trách nhiệm là gì?
 
13:02 Gì là trách nhiệm của người
cảm thấy hoàn toàn,
  
13:10 cả tâm trí trong cảm nhận
 
13:15 là ánh sáng cho chính hắn
và toàn bộ trách nhiệm?
  
13:23 Tôi nghĩ, đây là vấn đề
 
13:25 phải được nghiên cứu.
 
13:30 A: Vâng, ngài biết tôi
nghĩ gì không?
  
13:32 Tôi nghĩ
 
13:36 chỉ người trách nhiệm
như ngài nói,
  
13:42 có thể làm cái chúng ta gọi,
là quyết định thẳng.
  
13:46 K: Dĩ nhiên, dĩ nhiên.
 
13:48 A: Quá nhiều quyết định
bị xung đột.
  
13:56 K: Tôi muốn hỏi:
 
14:00 có quyết định sao?
 
14:06 Quyết định hàm ý chọn lựa.
 
14:11 A: Vâng.
 
14:12 K: Chọn lựa hàm ý trí óc
phân vân, giữa này nọ.
  
14:17 A: Tức là, tôi nghĩ, cắt tận
gốc, cắt lìa.
  
14:22 K: Vâng, nhưng trí óc thấy
rõ ràng, không chọn lựa.
  
14:28 Nó không quyết định,
nó hành động.
  
14:32 A: Vâng. Không đem
chúng ta trở lại
  
14:35 chữ 'phủ nhận' chứ?
 
14:36 K: Vâng, dĩ nhiên.
 
14:38 A: Không phải
là quyết định thẳng
  
14:40 có thể biểu lộ về việc xảy ra
 
14:44 ngay lúc phủ nhận,
 
14:46 từ đó tuôn ra hành động khác?
 
14:49 K: Nhưng tôi không muốn
dùng chữ 'quyết định'
  
14:53 bởi vì, quyết định giữa
này và nọ.
  
14:59 A: Ngài không muốn dùng nó
 
15:01 bởi nó hàm ý xung đột?
 
15:04 K: Xung đột, chọn lựa,
 
15:09 chúng ta nghĩ mình tự do
bởi chọn lựa.
  
15:13 Có thể chọn, phải không?
A: Vâng.
  
15:16 K: Trí óc tự do có thể
chọn lựa?
  
15:22 Hay trí óc không tự do
mới chọn lựa?
  
15:29 Chọn lựa hàm ý giữa
này và nọ.
  
15:34 Hiển nhiên.
 
15:36 Nghĩa là, trí óc không
thấy rõ ràng
  
15:42 và vì vậy có chọn lựa.
 
15:44 Chọn lựa có mặt khi
có rối loạn.
  
15:48 A: Vâng, vâng, vâng.
 
15:49 K: Trí óc nhìn rõ, không
chọn lựa. Nó làm.
  
15:56 Tôi nghĩ đây là chỗ
 
16:02 chúng ta có chút vấn đề,
 
16:03 khi nói chúng ta tự do
chọn lựa,
  
16:06 chọn lựa hàm ý tự do.
Tôi nói, ngược lại!
  
16:11 Chọn lựa hàm ý trí óc
lộn xộn
  
16:14 và vì vậy không tự do.
 
16:18 A: Chợt lóe lên với tôi là
 
16:21 sự khác biệt giữa xem
tự do như
  
16:28 đặc tính hay tính chất của
hành động hơn là trạng thái.
  
16:33 Vâng. Nhưng chúng ta có
khái niệm
  
16:35 tự do là trạng thái, điều kiện,
 
16:40 nó hoàn toàn khác với
nhấn mạnh
  
16:43 ngài dẫn tôi vào.
 
16:45 K: Vâng, đúng vậy.
A: Vâng, vâng.
  
16:48 K: Vậy hãy trở lại đó, tức là
 
16:51 trách nhiệm của một người
 
16:57 - cảm thấy cảm nhận ấy -
trong quan hệ là gì?
  
17:05 Bởi quan hệ là sống,
 
17:07 quan hệ là
nền tảng của sự sống.
  
17:13 Quan hệ tuyệt đối cần thiết,
 
17:17 ngược lại bạn không thể sống.
 
17:19 Quan hệ là hợp tác.
 
17:22 Mọi việc gồm trong
một chữ ấy.
  
17:26 Quan hệ tức yêu thương,
rộng lượng,
  
17:29 và, bạn biết, mọi việc hàm ẩn.
 
17:32 Nào, trách nhiệm con người
trong quan hệ là gì?
  
17:42 A: Nếu chúng ta chia sẻ
đúng đắn và toàn diện,
  
17:47 thì trách nhiệm hoàn toàn
ở hiện tại, phải không?
  
17:53 K: Vâng, nhưng làm sao nó
tự thể hiện trong quan hệ?
  
18:01 Không chỉ giữa bạn và tôi,
mà cả giữa nam và nữ,
  
18:05 giữa... hàng xóm,
 
18:10 quan hệ với mọi thứ,
với tự nhiên.
  
18:13 Quan hệ với tự nhiên là gì?
 
18:18 Tôi đi giết hải cẩu con sao?
 
18:23 A: Không, không.
 
18:28 K: Tôi đi hủy hoại con người
 
18:31 gọi là kẻ thù?
 
18:36 Tôi phá hủy tự nhiên, mọi thứ,
- con người đang làm?
  
18:42 Hắn hủy hoại trái đất,
không khí, biển, mọi thứ!
  
18:46 Bởi hắn cảm thấy
vô trách nhiệm.
  
18:51 A: Hắn nhìn cái ngoài kia
như gì đó để lợi dụng.
  
18:56 K: Vâng. Nghĩa là, hắn đi
giết hải cẩu con,
  
19:00 tôi thấy hôm nọ trên phim,
 
19:02 đó là việc đáng sợ.
 
19:03 Và họ là Cơ đốc,
họ gọi họ là Cơ đốc,
  
19:06 đi giết vật nhỏ
 
19:09 cho vài quý cô mặc áo lông.
 
19:16 Và - kịp không? - toàn bộ
việc là phi đạo đức.
  
19:21 Vậy, quay lại, tôi nói,
làm sao trách nhiệm
  
19:27 tự hiện ra trong đời?
 
19:32 Tôi kết hôn - không,
 
19:35 nhưng giả sử đã kết hôn -
trách nhiệm tôi là gì?
  
19:40 Tôi có liên hệ với vợ?
 
19:45 A: Ghi chép không có vẻ
tốt lắm.
  
19:47 K: Không chỉ ghi chép, thực tế.
 
19:49 Tôi có liên hệ với vợ?
A: Đúng.
  
19:51 K: Hay tôi liên hệ với vợ
 
19:53 theo hình ảnh tôi vẽ
lên về cô ta?
  
19:59 Và tôi trách nhiệm
 
20:00 về hình ảnh ấy - kịp không?
 
20:02 A: Vâng, bởi sự cung cấp
cứ tiếp tục
  
20:05 về hình ảnh ấy.
K: Vâng.
  
20:06 Vậy, tôi không liên hệ
với vợ,
  
20:12 nếu tôi có hình ảnh
về cô ta.
  
20:15 Hay nếu tôi có hình
ảnh về mình
  
20:18 khi tôi muốn thành công,
 
20:19 và mọi thứ khác về việc đó.
 
20:22 A: Bởi chúng ta nói về
'bây giờ', hiện giờ,
  
20:29 có một điểm tiếp xúc
 
20:33 giữa điều ngài nói
 
20:35 và câu ngài đã dùng
 
20:37 trong một buổi
nói chuyện trước đây
  
20:40 'phản bội hiện tại'.
K: Đúng.
  
20:45 Bạn xem, đó là mấu chốt.
 
20:48 Nếu tôi liên hệ với bạn,
 
20:53 tôi không hình ảnh về bạn,
hay bạn không hình ảnh về tôi,
  
20:58 thì chúng ta có quan hệ.
 
21:03 Chúng ta không có quan hệ
 
21:04 nếu tôi có hình ảnh
về tôi hay về bạn.
  
21:09 Hình ảnh chúng ta quan hệ,
 
21:13 trong khi thực tế
chúng ta không quan hệ.
  
21:17 Tôi có thể ngủ với vợ hay ai
 
21:19 nhưng không phải quan hệ.
 
21:24 Là tiếp xúc vật lý,
 
21:26 hưng phấn giác quan,
không gì khác.
  
21:33 Trách nhiệm không phải
có hình ảnh!
  
21:40 A: Nó nhắc nhở làm
 
21:47 tôi nghĩ một câu
 
21:50 đáng yêu nhất
trong ngôn ngữ Anh
  
21:52 mà tôi muốn hiểu
 
21:55 về điều chúng ta chia sẻ.
 
21:59 Những dòng từ Keats
bài thơ 'Endymion'
  
22:05 có điều gì lạ lùng,
 
22:07 tuyệt diệu trong câu ấy,
 
22:09 hình như
 
22:10 nó có liên hệ ngay đến
điều ngài nói:
  
22:15 'Việc của cái đẹp là
niềm vui bất tận'.
  
22:20 Và rồi hắn nói,
- dường như đó chưa đủ -
  
22:24 hắn nói,
'Cái đáng yêu tăng lên'!
  
22:29 Và lại như chưa đủ, hắn nói,
 
22:34 'Nó sẽ không hề đi vào không'.
 
22:39 Khi hiện tại không
bị phản bội,
  
22:46 nó tràn đầy, tiếp tục tràn đầy.
 
22:54 K: Vâng, đúng, tôi hiểu.
 
22:55 A: Tôi đúng chứ?
K: Vâng, tôi nghĩ vậy.
  
22:58 A: Tôi nghĩ đó thực sự là
điều hắn phải nói,
  
23:01 và một việc nảy ra
trong trí tôi là
  
23:07 hắn gọi vật của cái đẹp.
 
23:09 Hắn không gọi vật đẹp.
 
23:11 Vật của cái đẹp dường như
là đứa trẻ của cái đẹp.
  
23:17 Sự tiếp nối diệu kỳ giữa nó.
 
23:20 Không phải nó đẹp bởi
tôi nghĩ nó đẹp,
  
23:22 và vì vậy nó ở ngoài.
 
23:27 Vâng, vâng, vâng.
 
23:29 K: Quay trở lại,
tôi phải bám nó,
  
23:30 bởi là việc
thực sự quan trọng.
  
23:33 Bởi, đi đâu bạn muốn,
 
23:40 không có quan hệ giữa
con người,
  
23:46 và đó là bi kịch,
 
23:49 và từ đó nổi lên cả
xung đột, bạo lực,
  
23:54 toàn bộ sự việc.
 
23:56 Vậy, nếu... - không nếu -
...khi có trách nhiệm
  
24:02 cảm thấy trách nhiệm,
 
24:04 nó tự hiện ra trong quan hệ.
 
24:08 không kể là với ai.
 
24:12 Lìa cái biết, là hình ảnh.
 
24:21 Và vì vậy trong tự do ấy
tốt đẹp nở hoa.
  
24:27 A: Tốt đẹp nở hoa.
 
24:29 K: Và đó là cái đẹp.
Và đó là đẹp.
  
24:33 Đẹp không phải vật trừu tượng,
 
24:36 mà nó đi cùng cái tốt.
 
24:39 Tốt trong thái độ, tốt trong
ứng xử, tốt trong hành động.
  
24:45 A: Đôi lúc trong khi nói
 
24:47 tôi bắt đầu với 'nếu,'
 
24:49 và nhìn trong mắt ngài
 
24:52 và tôi hiểu ngay,
 
24:54 tôi biết tôi đã nói gì sai.
 
24:56 Như phút vừa qua
ngài nói 'nếu',
  
24:57 và ngài nói 'không, khi'.
 
25:01 Chúng ta luôn 'nếu-đang'.
K: Tôi hiểu. 'Nếu-đang'!
  
25:04 A: Lạ lùng.
K: Tôi hiểu.
  
25:07 Chúng ta luôn xử sự với
trừu tượng
  
25:10 hơn là với thực tế.
 
25:12 A: Ngay lúc 'nếu',
 
25:15 cấu trúc ở ngoài kia,
 
25:16 chúng ta không ngừng nói đến.
K: Đúng vậy.
  
25:20 A: Và chúng ta khéo, lanh
hơn về nó,
  
25:23 và nó chẳng liên quan việc gì!
 
25:27 Vâng, vâng, vâng.
 
25:29 K: Vậy, làm sao trách nhiệm
tự hiển lộ
  
25:35 trong ứng xử con người?
 
25:39 Kịp không?
A: Vâng.
  
25:44 Phải chấm dứt bạo lực.
 
25:47 K: Tất nhiên.
A: Không giảm dần.
  
25:54 K: Bạn xem việc chúng ta làm.
 
25:57 Chúng ta là con người bạo lực,
 
26:00 về tính dục, đạo đức, mọi lối,
 
26:03 chúng ta là con người bạo lực,
 
26:05 và không thể giải quyết nó,
chúng ta tạo ra lý tưởng
  
26:12 về không bạo lực,
 
26:15 tức là: thực tế, trừu tượng
về thực tế,
  
26:20 là phi thực tế,
 
26:23 và cố gắng sống phi thực tế.
 
26:28 A: Vâng. Nó liền tạo xung đột,
 
26:30 bởi không thể làm.
K: Nó
  
26:32 tạo xung đột, đau khổ,
rối loạn, v.v..
  
26:35 Tại sao trí óc làm thế?
 
26:40 Trí óc làm thế bởi nó không
biết làm gì
  
26:43 với thực tế bạo lực.
 
26:46 Vì vậy trừu tượng hóa ý niệm
 
26:51 phi bạo lực,
hoãn lại hành động.
  
26:57 Tôi cố gắng không bạo lực,
 
27:01 và trong lúc ấy tôi
quá sức bạo lực.
  
27:05 A: Vâng.
 
27:07 K: Và đó là chạy trốn thực tế.
 
27:12 Mọi trừu tượng là chạy
trốn thực tế.
  
27:17 Nên trí óc làm vậy,
 
27:19 bởi nó không thể xử sự
với thực tế,
  
27:25 hay không muốn xử sự
với thực tế,
  
27:28 hay nó lười rồi nói,
 
27:31 'Tốt, tôi sẽ cố gắng làm
hôm khác'.
  
27:35 Tất thảy gồm đó,
khi nó thu mình khỏi thực tế.
  
27:41 Giờ thì, cũng lối ấy,
 
27:44 thực tế là:
quan hệ không có mặt.
  
27:51 Tôi có thể nói với vợ,
anh yêu em,
  
27:53 v.v..,v.v..
nhưng nó không có mặt.
  
27:57 Bởi tôi có hình ảnh về cô ta
 
27:59 và cô ta có hình ảnh về tôi.
 
28:01 Vậy, chúng ta sống
bằng trừu tượng.
  
28:06 A: Chợt nảy ra với tôi
chữ 'thực tế'
  
28:11 - không chấm dứt bản
luận dài về...
  
28:15 K: Dĩ nhiên. Thực tế: 'đang là'.
Hãy gọi nó 'đang là'.
  
28:18 A: Nhưng thực ra nó nghĩa
gì đó được làm.
  
28:22 K: Được làm, vâng.
A: Không phải ghi lại việc gì,
  
28:25 mà thực là điều gì được
làm, thực hiện, làm.
  
28:31 Và nghĩa đó của 'thực tế'
 
28:33 mà chúng ta dùng nó.
 
28:37 'Cho tôi sự thực và số liệu',
nói trong tiếng Anh,
  
28:39 cho tôi sự thật, không phải
ý đó khi chúng ta nói.
  
28:42 K: Không.
A: Không. Không.
  
28:45 Bạn có thể không cần
 
28:47 sự thực và số liệu
trong nghĩa trừu tượng.
  
28:52 K: Bạn xem, đó hiển lộ
vô số việc.
  
28:55 A: Tôi theo kịp.
 
28:57 K: Khi bạn cảm thấy trách nhiệm,
 
28:59 cảm thấy trách nhiệm giáo dục
 
29:02 con bạn, không chỉ
con bạn - trẻ con.
  
29:09 Bạn có giáo dục chúng
 
29:13 tuân theo xã hội,
 
29:16 bạn có dạy chúng
chỉ kiếm việc làm?
  
29:21 Bạn có dạy chúng
tiếp tục việc đã là?
  
29:30 Bạn có dạy chúng sống
trừu tượng
  
29:37 như chúng ta đang làm?
 
29:40 Vậy trách nhiệm là gì như
cha, mẹ
  
29:46 - bất kể bạn là ai -
trách nhiệm giáo dục,
  
29:51 giáo dục con người.
 
29:59 Đó là một vấn đề.
Trách nhiệm là gì,
  
30:05 - nếu bạn thấy trách nhiệm -
về phát triển con người,
  
30:13 văn hóa con người,
tốt đẹp con người?
  
30:18 Trách nhiệm với trái đất, với
 
30:25 tự nhiên là gì? Kịp không?
 
30:26 Cảm thấy trách nhiệm
là việc lớn lao.
  
30:35 A: Chợt đến trong trí,
tôi phải hỏi ngài.
  
30:45 Chữ 'phủ nhận' trong sách
chúng ta xem gần đây,
  
30:49 - tiếp tục với điều
chúng ta đang nói -
  
30:55 Tôi nghĩ, có chút nguy hiểm
 
31:02 với khái niệm thông thường
về phủ nhận,
  
31:08 đơn giản là ngăn cấm,
không phải ý đó.
  
31:11 Không phải ý đó.
K: Không, không. Dĩ nhiên.
  
31:15 A: Khi chúng ta xem lại
tình tiết trong Vệ đà giữa
  
31:19 vị tướng và người đánh xe,
vua Krishna,
  
31:26 lời đáp của vua là phủ nhận
 
31:32 không phải là ngăn cấm...
 
31:35 K: Đúng, đúng.
A: ...phải không?
  
31:36 K: Không biết. Tôi...
 
31:38 A: Không, không. Ý tôi là
chúng ta
  
31:40 chỉ lướt qua để nói.
K: Vâng, dĩ nhiên.
  
31:45 A: Có sự khác nhau giữa
 
31:50 nuôi dạy con trẻ
 
31:56 liên quan với trẻ
hoàn toàn trong hiện tại,
  
32:00 trong đó phủ nhận - được
nói trong sách đây
  
32:04 chúng ta đã thảo luận -
 
32:06 là thì hiện tại liên tiếp,
tức thì và chủ động.
  
32:14 Và đơn giản dạo quanh
nói với chính mình,
  
32:18 'Tôi nuôi dạy trẻ,
 
32:19 vì vậy tôi không cần
làm này,
  
32:20 làm kia, tôi phải làm nọ.
 
32:22 Đúng.
Một việc hoàn toàn khác.
  
32:25 Nhưng phải bỏ thói quen hiểu
 
32:29 phủ nhận như ngăn cấm.
K: Dĩ nhiên.
  
32:31 Và cũng, bạn xem,
đi cùng trách nhiệm
  
32:35 là yêu thương, chăm sóc,
chú tâm.
  
32:41 A: Gần đây tôi đã hỏi ngài
 
32:43 về chăm sóc liên quan
đến trách nhiệm.
  
32:48 Gì đó tuôn trào tức thì,
 
32:51 tự nhiên.
K: Tự nhiên.
  
32:53 A: Tôi không phải dự tính
 
32:54 tôi cần chăm sóc sau đó
và rồi không quên,
  
32:58 mà tôi ở với nó.
 
33:00 K: Bạn xem, nó cũng gồm
quá nhiều, bởi
  
33:05 mẹ lệ thuộc con,
 
33:10 và con lệ thuộc mẹ,
 
33:12 - hay cha, hay gì gì.
 
33:14 Vậy lệ thuộc được vun đắp:
 
33:19 không chỉ cha và mẹ,
 
33:23 mà lệ thuộc thầy giáo,
 
33:27 lệ thuộc ai đó bảo
bạn làm gì,
  
33:33 lệ thuộc đạo sư.
 
33:38 Kịp không?
A: Vâng, vâng, theo kịp.
  
33:40 K: Dần dần trẻ, con người
không thể đứng một mình,
  
33:50 và vì vậy hắn nói,
tôi phải lệ thuộc vợ
  
33:53 về an ủi, tình dục,
 
33:55 về này, nọ hay kia,
 
33:57 không cô ta tôi lạc mất.
 
34:00 Và tôi lạc mất bởi không
đạo sư,
  
34:03 không thầy giáo.
Thành ra quá tức cười!
  
34:10 Vậy khi cảm thấy
trách nhiệm hiện diện,
  
34:17 mọi cái đó biến mất.
 
34:22 Bạn trách nhiệm
 
34:26 về ứng xử,
 
34:27 về cách bạn nuôi lớn con trẻ,
 
34:29 về cách bạn đối xử chú chó,
 
34:32 hàng xóm, tự nhiên,
mọi việc trong tay bạn.
  
34:38 Vì vậy bạn phải vô cùng
 
34:40 cẩn thận việc mình làm.
 
34:43 Cẩn thận, không phải 'không
cần làm này, và phải làm kia'.
  
34:47 Chăm sóc, tức là yêu mến,
 
34:49 nghĩa là quan tâm, cần mẫn.
 
34:57 Mọi cái đó đi cùng trách nhiệm,
 
35:02 mà xã hội hiện nay
hoàn toàn chối bỏ.
  
35:09 Khi chúng tôi bắt đầu
thảo luận với các đạo sư
  
35:13 được du nhập vào xứ này,
 
35:16 việc mà họ làm là,
 
35:17 tạo ra phiền lụy,
 
35:21 làm cho mọi người
bất hạnh, vô tâm,
  
35:27 kẻ muốn hưng phấn,
gia nhập họ,
  
35:28 làm mọi thứ buồn cười
và vô nghĩa.
  
35:35 Vậy chúng ta trở lại:
 
35:40 tự do hàm ý trách nhiệm.
 
35:45 Và vì vậy tự do, trách nhiệm,
 
35:48 nghĩa là chăm sóc, cần mẫn,
không lười biếng.
  
35:53 Không làm gì bạn muốn,
 
35:57 là việc đang xảy ra ở Mỹ.
 
35:59 Làm điều bạn muốn,
 
36:04 buông thả là chỉ làm
cái bạn muốn,
  
36:07 không phải tự do,
 
36:11 nó sinh ra vô trách nhiệm.
 
36:20 Hôm nọ tôi gặp ở
 
36:22 Delhi, New Delhi, cô gái,
 
36:28 và cô trở thành người
Tây tạng. Kịp không?
  
36:35 Sinh ra ở Mỹ, là Cơ đốc,
lớn lên mọi thứ,
  
36:38 ném hết sang bên, đi,
trở thành người Tây tạng,
  
36:41 là cùng một việc
nói khác nhau.
  
36:43 A: Vâng. Như người Tây tạng
đến đây và làm thế.
  
36:47 K: Thật buồn cười!
A: Vâng.
  
36:49 K: Và tôi biết cô đã vài năm,
 
36:52 tôi hỏi, 'Con cô đâu?'
 
36:54 nó sáu tuổi. "Ồ,' cô nói,
 
36:56 'tôi để nó lại với các bạn
Tây tạng giải thoát'.
  
37:02 Tôi nói, 'Sáu tuổi? Cô là mẹ'.
 
37:05 Cô đáp, 'Vâng,
tình hình nó rất tốt'.
  
37:10 Tôi trở lại năm sau và
hỏi, 'Con cô đâu?'
  
37:13 'Ồ, nó trở thành sư
Tây tạng,' bảy tuổi.
  
37:16 Nó bảy tuổi và trở thành
sư Tây tạng!
  
37:21 Bạn hiểu không?
A: Ồ vâng, tôi hiểu.
  
37:25 K: Vô trách nhiệm,
 
37:29 bởi người mẹ cảm thấy,
'Họ hiểu tốt hơn tôi,
  
37:35 tôi là người Tây tạng và
lạt ma giúp tôi thành..'.
  
37:40 A: Nó để cái nhìn hơi xấu
 
37:42 vào câu Kinh Thánh:
 
37:44 rèn đứa bé theo cách nó cần,
 
37:47 và khi già nó sẽ không
rời khỏi đó.
  
37:50 Có một ghi chú xấu ở đó,
phải không?
  
37:52 K: Đúng.
 
37:53 Vậy việc đó cứ luôn
xảy ra trên thế giới.
  
37:58 Và người thật sự nghiêm túc
phủ nhận nó,
  
38:06 bởi hắn hiểu sự hàm ẩn,
 
38:09 bên trong của mọi cái đó.
 
38:13 Nên hắn phải chối bỏ nó.
 
38:16 Không phải vấn đề muốn
hay chọn lựa,
  
38:19 hắn nói nó quá ngốc,
quá vô lý.
  
38:27 Vậy tự do nghĩa là trách nhiệm
và chăm sóc vô hạn.
  
38:37 A: Câu ngài vừa nói,
'chăm sóc vô hạn...'
  
38:40 K: Vâng.
 
38:43 A: ...chắc là hoàn toàn không thể
 
38:45 với cái chúng ta nói
con người hữu hạn
  
38:51 trừ khi người hữu hạn
không phản bội hiện tại.
  
38:56 K: Tôi hiểu.
A: 'Không phản bội hiện tại'
  
38:58 lại là phủ nhận.
Nó lại là phủ nhận.
  
39:01 Không phản bội hiện tại.
 
39:04 Tức là không nói cái sẽ
xảy ra nếu không có.
  
39:07 K: Chữ 'hiện tại', bây giờ,
khá khó.
  
39:12 A: Ồ vâng.
 
39:13 Các triết gia thích gọi là
hiện tại ở bề ngoài.
  
39:16 K: Không biết triết gia nói gì.
 
39:18 Tôi không muốn đưa vào
đó mọi thứ suy luận.
  
39:21 Nhưng thực tế, 'hiện giờ' là gì?
 
39:26 Hành động của hiện tại,
bây giờ là gì?
  
39:34 Để hiểu hiện tại, tôi phải
hiểu quá khứ,
  
39:38 không phải lịch sử, không ý đó.
A: Ồ không, không
  
39:40 K: Hiểu mình như quá khứ.
Tôi là quá khứ.
  
39:44 A: Việc chúng ta nói gần đây
về kiến thức.
  
39:46 K: Vâng. Vậy đó.
A: Vâng.
  
39:46 K: Vâng. Vậy đó.
A: Vâng.
  
39:50 K: Vì vậy tôi phải hiểu
quá khứ, là tôi,
  
39:56 cái 'tôi' là cái biết.
 
40:00 - 'tôi' không phải
cái không biết,
  
40:02 tôi có thể tưởng tượng
nó là cái không biết
  
40:04 nhưng thực tế là, cái
'đang là' là cái biết.
  
40:08 Đó là tôi. Tôi phải hiểu tôi.
 
40:12 Nếu không, cái hiện giờ chỉ là
 
40:14 sự nối tiếp, sửa đổi
hình thức, của quá khứ.
  
40:20 Vì vậy nó không phải
bây giờ, hiện giờ.
  
40:27 Vì vậy cái 'tôi' là truyền thống,
kiến thức,
  
40:33 trong mọi sự vận động
phức tạp, lanh xảo
  
40:38 - kịp không? - mọi thứ,
 
40:39 tuyệt vọng, lo âu, ao ước
thành công, sợ hãi,
  
40:45 thú vui, mọi cái là tôi.
 
40:49 A: Bởi vậy chúng ta vẫn
còn thảo luận
  
40:52 về quan hệ ở đây,
 
40:55 chúng ta có thể trở lại
một chút chỗ
  
40:58 liên quan đến giáo dục
và quan hệ.
  
41:03 Tôi muốn chắc rằng
tôi hiểu ngài ở đây.
  
41:09 Ví dụ anh đủ may mắn
có trường học
  
41:14 nơi việc ngài chỉ ra cứ xảy ra.
K: Chúng ta sẽ làm,
  
41:19 chúng ta đang làm.
 
41:20 Chúng tôi có bảy trường học.
A: Tuyệt vời. Tuyệt vời.
  
41:23 Tốt, chúng ta có cơ hội
nói về nó, phải không?
  
41:26 K: Vâng.
A: Tốt, tốt.
  
41:32 Nếu tôi đang ở đây,
hình như
  
41:40 nếu thầy giáo hoàn toàn
ở hiện tại với trẻ,
  
41:47 trẻ sẽ cảm thấy nó.
 
41:54 Trẻ sẽ không phải được dạy
 
41:57 trong nghĩa đó.
 
42:01 Đúng không?
K: Vâng, nhưng bạn phải tìm xem
  
42:04 quan hệ thầy với trò
 
42:06 là gì. A: Vâng, vâng.
Tôi hiểu hết.
  
42:10 Dĩ nhiên.
K: Quan hệ là gì?
  
42:12 Hắn chỉ là người thông tin
 
42:17 trao thông tin cho trẻ?
 
42:21 Máy móc có thể làm nó.
 
42:22 A: Ồ vâng, thư viện đầy nó.
 
42:23 K: Máy móc có thể làm nó.
Hay quan hệ của hắn là gì?
  
42:27 Có phải hắn tự đặt lên bệ
 
42:32 và học sinh ở dưới kia?
 
42:35 Hay là quan hệ giữa
thầy và trò,
  
42:41 có phải quan hệ,
trong đó có học hỏi
  
42:50 về phần của thầy cũng
như của trò.
  
42:53 Học.
A: Vâng.
  
42:55 K: Không phải tôi học
rồi tôi sẽ dạy bạn.
  
43:01 Vì vậy trong đó có phân chia
 
43:05 giữa thầy và trò.
 
43:06 Nhưng khi có học về phía thầy
 
43:11 cũng như về phía học sinh,
 
43:13 thì không phân chia.
Cả hai đang học.
  
43:17 A: Vâng.
 
43:19 K: Và vì vậy quan hệ ấy
 
43:23 sinh ra tình bạn.
 
43:26 A: Chia sẻ.
K: Chia sẻ.
  
43:27 A: Chia sẻ. Vâng.
K: Cùng nhau hành trình.
  
43:33 Và vì vậy chăm sóc
vô tận cả đôi bên.
  
43:45 Vậy nghĩa là,
làm sao thầy giáo
  
43:49 dạy toán học, hay gì đó,
cho học sinh,
  
43:54 và hơn nữa dạy trong cách
 
43:59 bạn đánh thức trí
thông minh trong trẻ,
  
44:02 không phải về toán.
 
44:04 A: Không, không, dĩ nhiên,
không. Vâng. vâng.
  
44:07 K: Và làm sao bạn đem
hành động dạy ấy,
  
44:17 trong đó có trật tự,
bởi toán nghĩa là trật tự,
  
44:23 hình thức cao nhất của
trật tự là toán học.
  
44:29 Giờ, làm sao bạn truyền
đạt cho học sinh,
  
44:33 khi dạy toán,
 
44:35 rằng phải có trật tự
trong đời?
  
44:42 Không trật tự theo kế hoạch.
Đó không phải trật tự.
  
44:50 Kịp không?
A: Vâng, vâng.
  
44:52 K: Vì vậy nó đem...
nó là dạy sáng tạo,
  
44:57 - không phải sáng tạo -
là hành động học mọi lúc.
  
45:05 Vậy nó là việc sống động.
 
45:11 Không phải gì tôi đã học
 
45:12 và sẽ phổ biến lại cho bạn.
 
45:16 A: Nó nhắc tôi bài tiểu luận
đọc đã nhiều năm
  
45:20 bởi Simone Weil bà gọi
là 'Nghiên cứu Học viện'
  
45:23 hay tựa gì như vậy,
và bà nói
  
45:28 mỗi người dạy một chủ đề,
trách nhiệm
  
45:36 dạy học sinh
 
45:41 sự liên quan giữa điều
họ nghiên cứu
  
45:44 và học sinh hoàn toàn
hành động chú tâm.
  
45:47 K: Tôi hiểu, dĩ nhiên.
 
45:49 A: Và, nếu
việc đó không xảy ra,
  
45:51 toàn thể sự việc chẳng
nghĩa gì.
  
45:53 K: Đúng vậy.
 
45:54 A: Và khi anh dừng suy nghĩ
điều thầy giáo nói,
  
45:58 nếu học sinh bước lên
và nhìn thầy và nói,
  
46:00 'Tốt, chúng ta đang
nghiên cứu phép toán.
  
46:04 Giờ thầy nói làm sao tôi
hiểu nó và theo đuổi
  
46:10 việc hoàn toàn
hành động chú tâm'.
  
46:15 Gần như có chút bối rối
 
46:17 trừ khi
cho người bất thường nhất,
  
46:19 kẻ nắm chặt hiện tại.
K: Đúng.
  
46:24 Vậy, đúng thế.
 
46:26 Quan hệ thầy giáo và
 
46:29 học sinh trong giáo dục là gì?
 
46:34 Có phải anh chỉ rèn
nó tuân theo,
  
46:39 anh rèn nó chỉ trau
dồi ghi nhớ,
  
46:44 như máy móc?
 
46:46 Có phải anh rèn, hay giúp
nó học về cuộc sống
  
46:54 không chỉ tính dục - cuộc sống,
 
46:58 toàn thể bao la của sự sống,
 
47:01 phức tạp của nó?
 
47:05 Việc chúng ta không làm.
A: Không.
  
47:09 Không, ngay cả trong ngôn ngữ,
 
47:10 chúng ta giao học sinh
chủ đề môn học.
  
47:16 Chúng nắm này, cầm kia, lấy nọ
 
47:18 và thực tế,
có điều kiện tiên quyết
  
47:22 để nắm mấy việc khác.
 
47:24 Và nó dựng lên khái niệm
giáo dục,
  
47:29 tuyệt đối không
quan hệ gì với cái...
  
47:31 K: Không gì cả.
 
47:32 A: Và tuy vậy, thật lạ lùng,
trong bản liệt kê
  
47:37 của trường trung và
đại học khắp xứ
  
47:40 có ở trang đầu hay gì đó
lời bình khá thiện ý
  
47:48 về quan hệ giữa đến trường
 
47:52 và giá trị của văn minh.
 
47:55 Và đó hóa ra học hàng
loạt ý niệm.
  
48:00 Tôi không biết họ làm
vậy nữa không,
  
48:02 nhưng họ thường để chữ
'đặc sắc' ở đó.
  
48:04 Họ chắc quyết định
nó không phổ thông
  
48:06 và giờ có thể đã xóa đi,
 
48:08 tôi không chắc. Vâng, vâng. Vâng,
 
48:10 tôi dõi theo lời ngài.
 
48:12 K: Vậy, nếu bạn cảm thấy
trách nhiệm,
  
48:20 có sự nở hoa yêu mến thật,
 
48:24 hiểu không?
 
48:27 Sự nở hoa chăm sóc con trẻ,
 
48:35 và bạn không rèn nó,
hay qui định nó
  
48:40 đi giết kẻ khác vì quốc gia.
 
48:45 Kịp không? Mọi
cái gồm trong đó.
  
48:55 Vậy chúng ta đến chỗ,
con người,
  
49:00 như hiện giờ,
 
49:02 bị qui định quá
vô trách nhiệm,
  
49:11 người nghiêm túc sẽ làm gì
 
49:15 với kẻ vô trách nhiệm?
 
49:19 Hiểu không?
 
49:23 Giáo dục, chính trị, tôn giáo,
 
49:26 mọi thứ làm con người
vô trách nhiệm.
  
49:32 Tôi không phóng đại.
Nó là vậy.
  
49:36 A: Ồ không, ngài không
phóng đại. Vâng.
  
49:39 K: Nào, tôi nhìn nó,
như con người,
  
49:42 tôi hỏi, tôi phải làm gì?
 
49:45 Bạn kịp không?
 
49:47 Trách nhiệm là gì khi đối
mặt với vô trách nhiệm?
  
49:54 A: Nếu nó bắt đầu khắp nơi,
như nói trong Anh ngữ,
  
49:56 phải bắt đầu tại nhà.
 
49:57 Phải bắt đầu với tôi.
K: Vâng,
  
49:59 ở nhà. Vậy
tôi nói, đó là mấu chốt.
  
50:01 Tôi phải bắt đầu với tôi.
A: Đúng.
  
50:04 K: Rồi từ đó vấn đề là:
 
50:07 bạn không thể làm gì
về vô trách nhiệm.
  
50:07 bạn không thể làm gì
về vô trách nhiệm.
  
50:12 A: Không. Đúng.
K: À, không.
  
50:15 Điều gì lạ lùng xảy ra.
 
50:18 A: Ồ, tôi hiểu sai ngài.
Xin lỗi.
  
50:20 Ý tôi trả lời nó là
 
50:22 tôi không tấn công
vô trách nhiệm.
  
50:25 K: Không. Không.
A: Không. Vâng, tiếp, vâng.
  
50:27 K: Điều lạ lùng xảy ra, là:
 
50:31 nhận thức,
 
50:38 nhận thức vô trách nhiệm
là một việc,
  
50:43 và nhận thức trách nhiệm
là việc khác.
  
50:47 Nào, khi con người
hoàn toàn trách nhiệm,
  
50:55 trách nhiệm ấy,
một cách vô thức,
  
50:58 đi vào trí óc vô trách nhiệm.
 
51:03 Không biết tôi có
chuyển tải điều gì.
  
51:05 A: Vâng. Không, không, tiếp tục.
 
51:09 K: Xem. Tôi vô trách nhiệm.
 
51:11 Giả sử tôi vô trách nhiệm,
bạn trách nhiệm.
  
51:16 Bạn không thể làm gì
hữu ý với tôi.
  
51:22 Bởi bạn càng tích cực
 
51:25 tác động tôi, tôi chống lại.
 
51:29 A: Đúng vậy, đúng vậy.
 
51:31 Đó là ý không tấn công.
 
51:33 K: Không tấn công.
Tôi phản ứng mạnh với bạn.
  
51:36 Tôi xây tường chống bạn.
 
51:37 Tôi xúc chạm bạn.
Tôi làm đủ việc.
  
51:40 Nhưng bạn thấy bạn
không thể làm gì hữu ý,
  
51:46 tích cực,
hãy để nó lối ấy.
  
51:48 A: Dự tính.
K: Dự tính, kế hoạch,
  
51:52 là việc họ cố gắng làm.
 
51:56 Nhưng nếu bạn có thể nói
với tôi, với vô thức tôi,
  
52:06 bởi vô thức rất tích cực,
 
52:09 rất tỉnh táo, rất...
thấy nguy hiểm
  
52:12 nhanh hơn ý thức.
 
52:15 Vậy nó rất nhạy bén.
 
52:18 Vậy nếu bạn có thể nói
với tôi, với vô thức,
  
52:22 nó hoạt động.
 
52:26 Vậy không tấn công vô trách
nhiệm, cách tích cực, dự tính.
  
52:35 Họ làm vậy.
 
52:37 Và họ làm rối tung nó.
 
52:39 A: Ồ vâng, lộn xộn,
phức tạp thêm.
  
52:41 K: Trong khi nếu bạn nói
chuyện với hắn, với tôi,
  
52:46 mà cả ý định bên trong là
 
52:50 phơi bày sao mà tôi
vô trách nhiệm,
  
52:52 trách nhiệm nghĩa là gì
 
52:54 - kịp không? -
bạn chăm sóc.
  
52:57 Nói cách khác, bạn chăm sóc
tôi. A: Vâng, vâng.
  
53:00 Tôi cười thầm bởi
 
53:02 cả sự đối nghịch lướt
ngang qua đầu,
  
53:04 và nó như quá vô lý.
 
53:08 Vâng.
 
53:11 K: Bạn chăm sóc tôi,
bởi tôi vô trách nhiệm.
  
53:15 Kịp không?
A: Đúng.
  
53:17 K: Vì vậy bạn chăm sóc tôi.
 
53:18 Và vậy thì bạn xem
 
53:20 không xúc chạm tôi,
không... kịp không?
  
53:24 Trong cách ấy bạn
 
53:25 đi thật sâu vào vô thức tôi.
 
53:32 Và vận hành không hay biết,
rồi chợt nói, 'Trời, tôi quá
  
53:37 vô trách nhiệm' - kịp không?
 
53:38 nó hoạt động.
 
53:44 Tôi thấy nó,
 
53:49 hoạt động, bởi tôi nói chuyện
đã 50 năm,
  
53:54 bất hạnh hay hữu hạnh,
với cử tọa đông đảo,
  
53:58 chống đối quá lớn
với điều mới.
  
54:04 Như, nếu tôi nói,
'Đừng đọc kinh điển',
  
54:08 tôi cứ nói mãi,
 
54:10 bởi bạn chỉ tuân theo,
vâng lời.
  
54:14 Bạn không sống. Bạn
sống theo vài cuốn sách
  
54:17 bạn đã đọc.
 
54:18 Tức thì có chống đối: 'Anh
là ai mà nói với chúng tôi?'
  
54:24 A: Không làm gì đó.
K: Không làm này hay làm nọ.
  
54:27 Vậy tôi nói, tốt.
 
54:28 Tôi tiếp tục chỉ ra, chỉ ra.
 
54:32 Tôi không cố gắng thay đổi họ.
 
54:35 Tôi không tuyên truyền,
 
54:37 bởi tôi không tin tuyên
truyền. Nó nói láo.
  
54:41 Vậy tôi nói, xem,
 
54:43 xem việc bạn làm
khi bạn vô trách nhiệm.
  
54:45 Bạn hủy hoại trẻ con.
 
54:49 Bạn gửi chúng ra chiến tranh
 
54:52 để bị giết và bị tàn tật,
và giết và làm tàn tật.
  
54:57 Đó có phải hành động yêu
thương, yêu mến, chăm sóc?
  
55:00 Tại sao bạn làm vậy?
Và tôi đào sâu.
  
55:05 Họ ngơ ngác.
 
55:07 Họ không biết làm gì!
 
55:08 Bạn kịp không?
Vậy bắt đầu thấm dần.
  
55:15 A: Nào, ban đầu, nó sốc đó.
 
55:20 Nghe như lật đổ vài thứ.
 
55:23 K: Ồ, đúng, đúng là lật đổ.
 
55:25 A: Dĩ nhiên, dĩ nhiên. Vâng.
 
55:31 K: Vậy chúng ta đi vào
điều gì, là:
  
55:35 quan hệ với ai khác,
 
55:39 khi có hoàn toàn trách nhiệm,
 
55:43 trong đó tự do và
chăm sóc đi cùng nhau,
  
55:51 trí óc không có hình
ảnh gì trong quan hệ.
  
56:00 Bởi hình ảnh là phân chia.
 
56:05 Nơi có chăm sóc,
không có hình ảnh.
  
56:12 A: Nó như đưa chúng ta vào
 
56:15 chỗ có thể lát sau
chúng ta đi tiếp:
  
56:21 yêu thương.
 
56:22 K: À, đó là việc lớn lao.
A: Vâng, vâng.
  
56:26 K: Chúng ta phải đi sâu.
A: Có thể
  
56:28 nói trước vài lời,
không biết có cần thiết
  
56:35 là lần tới chúng ta sẽ nói,
 
56:37 nhưng chắc nó đến tự nhiên.
 
56:40 Tôi lắng nghe những lời ngài nói,
 
56:42 và nó chợt nảy trong tôi,
nếu anh trách nhiệm
  
56:51 và chăm sóc thì tiếp tục
với nó, anh không sợ.
  
56:58 Anh không thể sợ.
 
57:01 Không phải không, không thể,
K: Không thể, bạn không thể.
  
57:04 A: ...không thể sợ.
 
57:06 K: Bạn xem, thực sự nghĩa,
bạn phải thấu hiểu sợ.
  
57:13 A: Bạn phải thấu hiểu sợ.
 
57:15 K: Và cũng theo đuổi thú vui.
 
57:19 Hai cái đó đi cùng.
Không phải hai cái rời.
  
57:24 A: Điều tôi học trong buổi
nói chuyện đây là
  
57:32 nếu dõi theo ngài đúng, cái
 
57:35 chúng ta hướng mình
vào thấu hiểu,
  
57:39 không phải gọi là giá trị.
K: Ồ không!
  
57:43 A: Chúng ta không hiểu
yêu thương.
  
57:46 Chúng ta hiểu mọi việc khác
 
57:48 chúng ta tự vướng vào,
 
57:53 nó cản trở khả năng bất kỳ.
 
57:58 Đó là điều rất khó nghe,
 
58:00 khó nói rằng không
có khả năng.
  
58:04 Nó gây ra kinh hoàng to lớn.
 
58:09 Ngài có nghĩ lần tới
chúng ta cùng nói chuyện
  
58:14 có thể bắt đầu chỗ chúng
ta thảo luận về sợ hãi?
  
58:17 K: Ồ vâng.
A: Tốt.
  
58:18 K: Nhưng trước khi đi vào
sợ hãi, có việc
  
58:22 chúng ta nên thảo luận kỹ:
 
58:28 trật tự là gì trong tự do?
 
58:36 A: Tốt, tốt, vâng, vâng.